Nợ Âm Khó Thoát
-
Chương 733
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Tất cả, vào lúc này lại toàn bộ hiện lên trong đầu tôi, khắc sâu như vậy, khó quên như vậy, lại không muốn đối mặt.
- Cậu cho rằng cậu bước được ra khỏi đó rồi sao? thực ra, chưa hề!
Lúc này, lý Nửa Cân lại lên tiếng, nghe vậy, tôi ngơ ngốc nhìn cậu ta.
Vốn dĩ, tôi cho rằng từ lúc mình tỉnh dậy sau cơn hôn mê sâu, tôi đã bước ra khỏi tất cả những chuyện đó, nhưng kỳ thật, lại chưa hề, hơn nữa, hình như chỉ là tôi vẫn đang luôn tự lừa gạt chính mình mà thôi.
Tôi chưa từng bước ra, mà tôi lựa chọn ép bản thân quên đi, niêm phong tất cả vào ngõ ngách u tối nhất trong trái tim mình, không muốn những ký ức lại tràn ngập trong đầu tôi, lúc này, tôi lại nhìn Lý Nửa Cân.
- Cậu phát hiện ra từ khi nào?
Tất cả, hình như Lý Nửa Cân đều biết, mà lần này quay về quê, cậu ta muốn cùng tôi ra ngoài đi dạo, mục đích, hình như là vì nói với tôi tất cả.
- Cậu biết, mệnh cách của chúng ta tương liên, đối với chuyện của đối phương, sẽ có rất nhiều cảm ứng.
Lý Nửa Cân nhìn tôi, thản nhiên nói.
Nghe vậy, tôi không biết nên tiếp lời thế nào, tôi đã phong tỏa mọi thứ vào sâu trong lòng, nhưng hiện tại, lại là Lý Nửa Cân lôi ra.
Tôi rơi vào trong trầm mặc, cứ đứng giữa con đường, không nói lời nào.
- Cậu có biết vì sao cậu không thể tiến vào cảnh giới Nhập Đạo không?
Tiếng của Lý Nửa Cân lại truyền đến, thực lực của người này cũng đã tới xiềng xích, mà hình như cũng sắp đột phá lên cảnh giới NHập Đạo rồi, Lý Nửa Cân đột nhiên nhắc tới vấn đề này, tôi cũng không trả lời cậu ta.
Mà Lý Nửa Cân, lại lên tiếng:
- Bởi vì trái tim cậu không hoàn chỉnh, tuy rằng cậu đã cất kỹ ký ức kia, nhìn thì như đã loại bỏ hết phiền não trong lòng, nhưng muốn nhập đạo, còn chưa đủ, nhập đạo cần một trái tim, trái tim không nguyên vẹn, không thể nhập đạo!
Lý Nửa Cân lúc này giống như sư trưởng, không ngừng cất tiếng nói bên tai tôi, nghe vậy, lòng tôi bỗng cay đắng.
- Cậu cho rằng, trái tim tôi còn có thể nguyên vẹn được sao?
Tôi nhìn Lý Nửa Cân, cuối cùng cất tiếng hỏi, mà cậu ta, lại lộ ra một nụ cười ảm đạm,
- Tôi làm sao biết được? cái này phải hỏi bản thân cậu! không phải cậu muốn biết được đáp án sao? đi tìm, đi hỏi, để cô ấy nói cho cậu biết, chứ cứ kiềm nén, thì được cái gì?
Lý Nửa Cân tùy ý lên tiếng, cứ như đang nói một chuyện không liên quan đến cậu ta, lại nói, chuyện này đúng là không liên quan đến cậu ta thật.
Sau khi Lý Nửa Cân nói xong, lòng tôi hơi chấn động, tìm cô ấy? hỏi cô ấy?
Mà trong lòng tôi, không phải đang sợ hãi đáp án kia sao? không dám đối diện với đáp án!
Nhưng đúng như Lý Nửa Cân nói, tôi nhất định phải biết được đáp án, không cần biết đáp án này tôi có chấp nhận được hay không, tôi đều phải hỏi, chỉ có thể khiến trái tim tôi trọn vẹn, thì mới tiến được vào cảnh giới Nhập Đạo.
Nếu không thể nhập đạo, vậy thì thực lực về sau không thể tăng lên, thế còn cứu vớt chúng sinh thế nào? Còn giải quyết nguy nan của Lê tộc, càng nhiều nguy nan khác thế nào?
Hít sâu một hơi, ngẩng đầu, nhìn vào trong thôn làng hoang phế, tôi tiếp tục bước đi trên con đường nhỏ, Lý Nửa Cân sau lưng không đi theo, dọc đường, tôi đi thẳng về phía trước, đi tới sau núi, sâu trong rừng rậm.
Tôi cứ đứng như vậy ở trong rừng, tôi biết, cô ấy đang ở đây! Cô ấy cũng biết tôi đang đợi cô ấy!
- Ra đi, ra đây gặp mặt nhau!
Thật lâu sau, trong miệng tôi phun ra vài chữ.
Cảm giác như là vừa trút được gánh nặng, sau khi nói xong, tôi không nói gì nữa, đứng im trong rừng sâu, tĩnh lặng, tĩnh lặng như đã chết, những cơn gió nhẹ trong rừng thi thoảng lại lướt qua hai má tôi, khiến tâm tư tôi từ từ bình tĩnh lại.
Thật lâu sau, ở trước mặt tôi, xuất hiện một cô gái mặc quần áo màu trắng, trong tay cô ấy, nắm chặt một thanh trường kiếm, bước đi gợn sóng, chậm rãi đi tới chỗ tôi.
Cô ấy đứng trước mặt tôi, trong đôi mắt, lóe qua cảm xúc kỳ lạ, cô ấy không nói gì, cứ đứng cách tôi một khoảng cách xa, không nhúc nhích.
- Vì sao?
Bốn mắt nhìn nhau, tôi nhàn nhạt lên tiếng hỏi, thực ra, trong lòng tôi đã sớm có đáp án, nhưng vẫn hy vọng, ông trời giữ mặt mũi cho tôi, không vô tình với tôi như vậy.
- Thật sự quan trọng như vậy sao?
Hạ Mạch khẽ cất tiếng, trên mặt cô ấy, treo một nụ cười nhàn nhạt, nụ cười này, khiến tôi có chút lưu luyến không muốn xa rời, tôi nhớ, đây là nụ cười lần đầu tiên tôi gặp cô ấy, nụ cười khiến tôi nhung nhớ không quên.
- Có lẽ, quan trọng như vậy đấy?
Tôi cười cười, nhưng lúc này, trước ngực không hiểu sao đau nhói, giống như có thứ gì đó đâm qua trái tim.
- Đáp án, thật ra đã sớm nằm trong trái tim anh!
Nụ cười trên mặt Hạ Mạch biến mất, thấy vậy, trái tim của tôi càng thêm đau.
- Cho nên, ngay từ lúc bắt đầu, đã định sẵn rồi sao?
Tôi nhìn Hạ Mạch, cố nén nỗi đau, lại cất tiếng hỏi.
Mà lúc này, Hạ Mạch quay đầu đi, tôi không biết có phải cô ấy đang suy nghĩ nên trả lời tôi như thế nào hay không.
- Cũng không phải, tôi không ngờ sẽ đem lòng yêu thương anh, cho nên thật sự chỉ là đơn thuần muốn ở bên giúp đỡ anh, về sau, đợi tới lúc tôi muốn đi, lại phát hiện, đã không còn kịp!
Tiếng nói thản nhiên của Hạ Mạch truyền đến.
Trảm Tình Đạo Tông, lấy tình để tu hành, trảm tình chứng đạo.
Nhưng, ai có thể thật sự trảm được tình.
- Cho nên, cô thành công chưa? Tôi còn sống đây này?
Nhìn Hạ Mạch, tôi không muốn bỏ qua bất cứ cảm xúc nào trên mặt cô ấy, lên tiếng hỏi, phải biết, Trần Ngọc tu luyện, cũng đã ‘trảm’ chết người cô ta thương yêu, mà tôi, thì lại vẫn còn sống.
Hạ Mạch phía đối diện khẽ run lên, thản nhiên nói:
- Có người, số mệnh tốt thôi, có lẽ anh thuộc kiểu người này, đối với tôi mà nói, mục đích cũng đã đạt được, đương nhiên thành công!
Sau khi Hạ Mạch nói xong câu đó, cơn đau trong tim tôi đột nhiên biến mất, đáp án này, là đáp án tôi muốn sao?
Mặc kệ đi, dù sao cũng đã biết được đáp án, quan tâm làm gì có phải là đáp án tôi muốn hay không!
Tôi xoay người, nhấc chân rời đi, mà lúc này, tôi không nhìn thấy hình dáng của Hạ Mạch sau lưng, tôi cũng không muốn nhìn, vậy đi! Biết được đáp án rồi tự mình rời đi, còn vương vấn gì nữa?
Thân hình của người ấy sau lưng di chuyển, hình như muốn đuổi theo, nhưng cuối cùng, cô ấy vẫn đứng tại chỗ, có lẽ, ngay cả chính cô ấy cũng không thể tha thứ cho mình.
Một giọt nước mắt trong suốt lăn xuống từ trên khóe mắt, có điều, vừa xuất hiện, đã bị chân nguyên của cô ấy làm bốc hơi.
Nhìn bóng lưng dần biến mất trước mắt, cuối cùng, khóe miệng cô nổi lên một nụ cười, đó là nụ cười mãn nguyện.
- Đúng vậy, tôi đạt được mục đích rồi, tôi thành công rồi, chẳng phải anh vẫn chưa chết đó sao?
Nói xong, cô ấy cười ngốc nghếch, chưa bao giờ cười ngây ngô như vậy.
Đúng là cô ấy đã thành công, không gạt người, một con đường được ghi chép trong lịch sử Trảm Tình Đạo tông, nhưng chưa có ai thành công, chắc là, cô ấy cũng không nhất định có thể tiếp tục bước đi trên con đường này, nhưng cô ấy biết, mục đích mình muốn, đã thành công!
…………
Về tới con đường nhỏ, tôi phát hiện Lý Nửa Cân vẫn ở đó đợi tôi, lúc này, trong tay cậu ta cầm một chiếc điện thoại, hình như còn rất nhàn nhã.
Công nghệ phát triển, hiện tại trên núi cũng có 4G rồi, hình như, cậu ta đang xem phim.
- Thế nào? Gặp nhau chưa?
Lý Nửa Cân nhìn tôi hỏi, tôi gật đầu, nói:
- Gặp được rồi, cũng hỏi rồi!
Lý Nửa Cân xoay người lại, lập tức lên tiếng nói:
- ừ, vậy thì tốt!
Nhìn bộ dáng không tập trung của Lý Nửa Cân, tôi không biết phải nói sao, chẳng lẽ cậu ta không biết an ủi tôi hai ba câu à? Di động chơi hay như thế sao?
- cậu đang xem gì đấy? có thể để tâm tới cảm nhận của tôi chút được không?
Nhưng, nghe thấy tôi nói vậy, Lý Nửa Cân lại lắc đầu.
- Đừng làm phiền tôi, tôi đang xem phim đấy! Tiên Kiếm Kỳ Hiệp*, thật hay quá! Đúng là bộ phim đỉnh nhất trong các bộ phim tiên hiệp! tôi đang cảm động đây này, sư đồ A Thất và Lý Tiêu Dao đoạn tuyệt rồi, cậu xem, A Thất đâm Lý Tiêu Dao một kiếm, cũng là đâm vào tim!
(ở đây có mị nào xem hết các phần của Tiên Kiếm Kỳ Hiệp chưa, mê Hồ Ca xỉu =))) )
Lý Nửa Cân lên tiếng nói, tôi rất buồn bực, tên này còn đang xem phim tiên kiếm, bộ này không phải có rất lâu rồi sao? tôi đã xem đi xem lại nhiều lần rồi!
Đồ đệ của Lý Tiêu Dao đâm hắn một nhát kiếm, lúc đó, đúng là tôi cũng bị dọa sợ hú hồn.
Vốn tưởng rằng, Lý Tiêu Dao nhất định sẽ chết, có điều ngẫm lại, nhân vật chính, sao mà dễ chết thế được? cuối cùng…..
Không đúng!
Một kiếm, trái tim, ắt phải chết, lại chưa chết!
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook