Nợ Âm Khó Thoát
-
Chương 746
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Tiếng nổ kịch liệt vang lên, sắc mặt Thần Đồ và Úc Lũy đều mừng rỡ.
Hình như có một người khổng lồ đang ở trước mặt, thời điểm cảm nhận được rung động, trong lòng tôi đã cảm thấy bất an, tôi lờ mờ nhận ra luồng khí thế này.
Thình!
Lại là một tiếng vang chấn động nữa truyền ra, sau đó, một bàn tay thò ra từ trong không gian, không gian! bàn tay đó, không ngờ là thò ra từ trong không gian, nói chính xác hơn, có lẽ là hắn dùng tay xé rách không gian.
Khi nhìn thấy bàn tay nọ, phán đoán trong lòng tôi đã không cần xác nhận lại nữa.
Xi Vưu.
Ma thần Xi Vưu.
Kháng Thiên giả, lần này đến ma thần Xi Vưu cũng đã mang đến, rõ ràng, bọn chúng đã chuẩn bị đầy đủ.
Ma thần Xi Vưu được phục sinh hai tháng trước, hiện tại, đã tới lúc lợi dụng tác dụng.
Xoẹt!
Không gian bị cưỡng chế kéo rách, một thân thể cao lớn chui ra từ vết nứt không gian, thấy vậy, tất cả mọi người đều lộ ra vẻ mạt vô cùng kinh hãi.
Trên đầu có cặp sừng, hai mắt trừng lớn, bắp thịt toàn thân ngăm đen, giống như một người khổng lồ, mỗi một lần bước đi, cả đất trời đều run rẩy.
- Xi Vưu…..
Ánh mắt Huyền Điểu lóe lên một tia tinh quang, bà ấy có chút sợ hãi vì Xi Vưu đã đến, đồng thời, bà ấy cũng biết, hôm nay muốn bảo vệ hồ dưỡng long, chỉ sợ có chút khó khăn.
Thân thể cao lớn bay thẳng tới chỗ Huyền Điểu, ngay lập tức, cả người Huyền Điểu lùi nhanh ra sau.
Huýt huýt!
Một âm thanh giống như tiếng phượng hót truyền khắp núi Côn Lôn, đột nhiên, chỉ thấy một con phi điểu nhiều màu chói mắt xuất hiện trên không, thân hình của phi điểu cục kỳ to lớn, lông toàn thân đủ loại màu sắc, hơn nữa còn lóe ra ánh sáng lấp lánh, mà không ngờ lại có bốn cái cánh.
Sau lưng nó có cái đuôi thật dài, thân hình hiện lên trên khoảng không, không ngừng lộ ra những tàn ảnh lấp lánh.
Huyền điểu giống phượng hoàng, nhưng lại có vài điểm khác biệt so với phượng hoàng.
Nhìn thấy một màn trên không trung, trong lòng tôi kinh hãi, Huyền Điểu? Huyền Điểu?
Thần Đồ và Úc Lũy luôn gọi tiền bối trông núi Côn Lôn như vậy, hiện tại, tôi cuối cùng cũng hiểu, hóa ra, người trông núi Côn Lôn mang trên mình hình hài của huyền điểu, chính là một dị thú cổ đại.
Hậu duệ của cửu thiên huyền điểu?
Phát ra một tiếng kêu cao vút, vô số lông chim trên thân mình Huyền Điểu đột nhiên bắn vào người Xi Vưu trước mặt, cứ như kiếm vũ sắc bén, trên không vang ra những tiếng ‘viu viu’.
Đối mặt với công kích vô cùng sắc bén, Xi Vưu lại hoàn toàn không chút để ý, một tay đưa lên, hất văng kiếm vũ lông chim trước mặt.
Bàn tay đè xuống, vô số kiếm vũ không ngờ lại bị phá hủy lập tức.
Đại chiến bùng nổ, trận đấu phía dưới càng thêm kịch liệt, ấn Hỗn Độn trong tay tôi đè lên người đám Kháng Thiên giả,ngay lập tức, vài tên Kháng Thiên giả cảnh giới Ngộ Đạo bị ấn Hỗn Độn đè nát.
Huyết kiếm Thị trong tay không dừng lại, tiếp tục chém xuống những tử thi cảnh giới Nhập Đạo, cuối cùng, trận đấu phía dưới, đã được chúng tôi xoay chuyển sang tình thế thắng lợi.
Nhưng, tôi biết, tác dụng duy nhất của việc này, chỉ tiêu diệt được một ít người của Kháng Thiên giả mà thôi, trận đấu quyết định thắng bại, đang ở trên không trung.
Hiện tại, tiền bối Huyền Điểu hiển nhiên đã có chút không ngăn được, Xi Vưu xuất hiện, nhưng quan trọng nhất là, vẫn còn Thần Đồ và Úc Lũy.
Lúc này, Thần Đồ bị chuông Đông Hoàng cuốn lấy, Úc Lũy lập tức phi xuống dưới, mục đích của ông ta chính là hồ dưỡng long.
Hồ dưỡng long nằm dưới đáy của núi Côn Lôn, mà hiện tại, Úc Lũy đúng là đang muốn đi xuống phía dưới.
Chỉ trong nháy mắt, Huyền Điểu đã phát hiện ra hành động của Úc Lũy, vội vàng lao xuống, nhưng Xi Vưu gầm nhẹ một tiếng, thân hình lao tới trước mặt Huyền Điểu, chắn ngang.
một chưởng của Úc Lũy đánh xuống dưới, khí thế khủng bố ngưng tụ thành một chưởng canh cực lớn, đánh xuống mặt đất, một đòn này, dường như khiến cả mặt đất đều nhấc lên.
Nhưng, chính vào lúc ngàn cân treo sợi tóc, một âm thanh của kiếm bỗng vang ra.
Keng keng!
Âm thanh vang lên, nhưng lại không có khí thế gì toát ra, khiến người ta rất khó hiểu, đúng lúc này, một luồng ánh sáng màu trắng trực tiếp xé rách không gian,chớp mắt đã xuất hiện trước bàn tay khổng lồ, không ngờ lại đập vào chưởng canh đó.
Phốc!
Âm thanh trầm đục truyền ra, đột nhiên, chưởng canh ngưng tụ bằng khí đen bị kiếm khí chém tan, sắc mặt Úc Lũy trầm xuống, nhìn vào trong không gian.
ở đó, có một thân ảnh mặc đồ trắng chậm rãi bước ra, tóc ông ấy hoa râm, thậm chí ngay cả chòm râu đều đã bạc, nhưng gương mặt lại chỉ trạng tuổi trung niên.
Nhìn thấy người nọ xuất hiện, đồng tử Úc Lũy hơi co lại.
- Kiếm tiên, Lữ Lương!
Tiếng nói u ám của Úc Lũy vang lên, sắc mặt người phía đối diện không đổi, nhìn chằm chằm Úc Lũy.
- Phương Thốn Sơn của ngươi, cũng không nhịn nổi mà xuất hiện rồi sao?
Thấy Lữ Lương không nói gì, Úc Lũy lập tức lên tiếng,
Nghe vậy, tôi cũng biết kẻ mạnh đột nhiên xuất hiện này, chính là người của Phương Thốn Sơn, mà thực lực, còn có thể chặt đứt công kích của Úc Lũy, ít nhất cũng phải là cấp bậc lão tổ.
- Kiếm của ta nói cho ta biết, nó khát rồi !
Lữ Lương thản nhiên lên tiếng, nhưng lại không nhìn thấy bóng dáng của kiếm trong tay ông ta, hai tay chấp sau lưng, rõ ràng vừa rồi mới chém ra một luồng kiếm khí khủng bố, nhưng lúc này, lại không còn nhìn thấy kiếm!
Lời dứt, cả người ông ta đã biến mất khỏi chỗ cũ, lúc này, tôi thấy cả người Lữ Lương như một thanh trường kiếm, ông ta căn bản không có kiếm, bởi vì thân thể ông ta, vốn chính là một thanh kiếm vô địch, đủ để chém đứt đất trời.
Kiếm chỉ giơ lên, tay Lữ Lương chém xuống người Úc Lũy.
Ngay sau đó, trước mặt ông ta có một luồng khí sắc bén chém rách không gian, không ngờ chính là kiếm khí vừa rồi, càng khủng bố hơn, là linh khí giữa đất trời đã hoàn toàn tản ra, dường như đang nhường đường cho kiếm khí.
Sắc mặt Úc Lũy u ám, công kích trong tay không ngừng hiện lên, lão quái vật nhiều năm không xuất hiện của Phương Thốn Sơn bên phía đối diện, ông ta không dám khinh thường, phải biết, đây không phải kiếm tu bình thường, mà là hậu duệ của kiếm tiên Lữ Động Tân.
Chiến đấu bùng nổ trên không, lúc này cuộc chiến căng thẳng, lại dịu bớt đi vài phần.
Trận đấu phía dưới đã không có gì trì hoãn,Kháng Thiên giả bị đánh chết gần hết, đương nhiên, tôi biết, tất cả, đều không có nghĩa chúng tôi đã thắng lợi, trận đấu quan trọng nhất, đang ở bên trên bầu trời.
Thình!
Một tiếng nổ truyền ra, nắm đấm của ma thần Xi Vưu nện lên người Huyền Điểu, cả người Huyền Điểu bay ra ngoài, phát ra tiếng kêu thảm thiết, một đòn vừa rồi, quả thực khủng khiếp.
Thấy vậy lòng tôi không khỏi căng thẳng, Huyền Điểu hình như không phải là đối thủ của Xi Vưu, phải biết Xi Vưu cho dù là được hồi sinh, nhưng thời cổ đại, ngài ấy là người có thể chiến đấu với Hoàng Đế, cho dù thực lực không mạnh nhất, nhưng cũng mạnh hơn rất nhiều người.
Khi nắm đấm của Xi Vưu tiếp tục nện xuống, bỗng nhiên, hai luồng kim quang trực tiếp bắn xuống từ trên không trung, mục tiêu chính là Xi Vưu, hai tay Xi Vưu va chạm với kim quang, cả người lập tức loạng choạng lùi ra sau vài bước.
Một thân ảnh hạ xuống từ trên không trung, nhìn thấy người này, lòng tôi mừng rỡ.
Lão Doãn!
Lão Doãn đến rồi, sau khi lão Doãn đến, trong lòng tôi cũng giữ được bình tĩnh.
Chân nguyên hùng hậu quanh người lão Doãn rung động, đến ngay cả không khí trong không gian, cũng đã trở nên vặn vẹo.
Lão Doãn đưa mắt nhìn lên không trung, thản nhiên nói.
- Tổ Vu, nếu đã đến, thì ra ngoài đi!
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook