Nữ Giúp Việc Của Thái Tử Phúc Hắc
-
Chương 83: Tình địch gặp nhau
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
****
Lâm Phong xuống xe, đi vòng qua bên kia, kéo ra cửa xe ghế trước, giúp Thái Gia Tuyền cởi dây nịt an toàn ra. Mà lúc này Thái Gia Tuyền đã quá say, đang ngủ say, khẽ lật người, cả người liền rơi vào trong ngực hắn. Lâm Phong hơi sững sờ, chóp mũi truyền đến mùi thơm ngát đặc hữu của cô, không tự chủ được thuận thế đưa tay nắm ở vai cô.
Cảm nhận nguồn nhiệt ấm áp, Thái Gia Tuyền hừ nhẹ một tiếng, hướng trong ngực Lâm Phong cọ xát, rất không có hình tượng tiếp tục thở to ngủ .
Lâm Phong cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ngủ say của cô, mặt không khỏi lộ ra mỉm cười cưng chiều. Năm đó hai người đang hẹn hò trong phòng tự học không có người, Thái Gia Tuyền cũng sẽ như vậy dựa vào hắn nghỉ ngơi.
"Chuyện gì xảy ra?" - Sau lưng đột nhiên truyền đến thanh âm âm trầm của Hạ Cẩm Hiên, Lâm Phong nhíu nhíu mày, quay đầu lại.
Chỉ thấy Hạ Cẩm Hiên liền đứng một chổ ở trước phía trước cách xe một mét, cặp mắt cùng với mắt ưng giống nhau đang gắt gao nhìn mình chằm chằm người trong ngực nhi. Một người đàn ông anh tuấn —— đây là ấn tượng đầu tiên của Lâm Phong đối với Hạ Cẩm Hiên. Vậy mà toàn thân hắn tản mát ra khí lạnh, làm Lâm Phong trong lòng trầm xuống: hắn đang cố gắng đè nén lửa giận trong lòng, lửa giận này cũng hiển nhiên là vì người trong ngực của mình, chẳng lẽ đúng như Lâm Nhã Khiết nói, hắn là vị hôn phu của cô? Chua xót trong lòng lần nữa đánh tới, Lâm Phong suýt nữa đau lòng chống đỡ không nổi.
"Cô ấy uống nhiều quá, tôi đưa cô ấy về." - Lâm Phong không có nhìn lại hắn, mà là dịu dàng nhìn chăm chú vào Thái Gia Tuyền trong ngực.
Hạ Cẩm Hiên ảo não hít một hơi thật sâu, đi lên trước , không quá thân thiện đem Lâm Phong lấn qua một bên, đưa tay đem Thái Gia Tuyền bế lên. "Cám ơn." - Đơn giản quăng cho Lâm Phong hai chữ, liền sải bước đi lên nhà trọ.
Lâm Phong sửng sốt một chút, cũng không có suy nghĩ nhiều, chỉ là theo bản năng vội vàng bước nhanh đi theo.
Hạ Cẩm Hiên dừng bước lại nhìn hắn, mặc dù không nói gì, nhưng cả tư thái thể hiện muốn đuổi khách.
Lâm Phong nội tâm biệt cực kì khó chịu, lúng túng ho nhẹ một tiếng, nói: "Không có gì, tôi chỉ là lo lắng cô ấy tỉnh lại sẽ nhức đầu."
"Loại chuyện như vậy không cần tới anh quan tâm —— Lâm Phong!" Hạ Cẩm Hiên bình thản nói.
Lâm Phong lấy làm kinh hãi, rất là không hiểu vì sao hắn sẽ nhận biết mình. Khổ sở cười cười: "Vậy làm phiền anh —— Hạ Cẩm Hiên." - Đối mặt Hạ Cẩm Hiên dễ dàng có thể cho nhân tạo thành cảm giác bị áp bức cùng phục tùng, hắn tuy khó miễn có chút chột dạ, nhưng ngoài mặt cũng không chịu yếu thế.
Hạ Cẩm Hiên ý vị sâu xa nhìn chằm chằm Lâm Phong nhìn một hồi lâu, cuối cùng nói cái gì cũng không nói, xoay người vào thanh máy vừa lúc thang máy lầu một dừng.
Lâm Phong xuống xe, đi vòng qua bên kia, kéo ra cửa xe ghế trước, giúp Thái Gia Tuyền cởi dây nịt an toàn ra. Mà lúc này Thái Gia Tuyền đã quá say, đang ngủ say, khẽ lật người, cả người liền rơi vào trong ngực hắn. Lâm Phong hơi sững sờ, chóp mũi truyền đến mùi thơm ngát đặc hữu của cô, không tự chủ được thuận thế đưa tay nắm ở vai cô.
Cảm nhận nguồn nhiệt ấm áp, Thái Gia Tuyền hừ nhẹ một tiếng, hướng trong ngực Lâm Phong cọ xát, rất không có hình tượng tiếp tục thở to ngủ .
Lâm Phong cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ngủ say của cô, mặt không khỏi lộ ra mỉm cười cưng chiều. Năm đó hai người đang hẹn hò trong phòng tự học không có người, Thái Gia Tuyền cũng sẽ như vậy dựa vào hắn nghỉ ngơi.
"Chuyện gì xảy ra?" - Sau lưng đột nhiên truyền đến thanh âm âm trầm của Hạ Cẩm Hiên, Lâm Phong nhíu nhíu mày, quay đầu lại.
Chỉ thấy Hạ Cẩm Hiên liền đứng một chổ ở trước phía trước cách xe một mét, cặp mắt cùng với mắt ưng giống nhau đang gắt gao nhìn mình chằm chằm người trong ngực nhi. Một người đàn ông anh tuấn —— đây là ấn tượng đầu tiên của Lâm Phong đối với Hạ Cẩm Hiên. Vậy mà toàn thân hắn tản mát ra khí lạnh, làm Lâm Phong trong lòng trầm xuống: hắn đang cố gắng đè nén lửa giận trong lòng, lửa giận này cũng hiển nhiên là vì người trong ngực của mình, chẳng lẽ đúng như Lâm Nhã Khiết nói, hắn là vị hôn phu của cô? Chua xót trong lòng lần nữa đánh tới, Lâm Phong suýt nữa đau lòng chống đỡ không nổi.
"Cô ấy uống nhiều quá, tôi đưa cô ấy về." - Lâm Phong không có nhìn lại hắn, mà là dịu dàng nhìn chăm chú vào Thái Gia Tuyền trong ngực.
Hạ Cẩm Hiên ảo não hít một hơi thật sâu, đi lên trước , không quá thân thiện đem Lâm Phong lấn qua một bên, đưa tay đem Thái Gia Tuyền bế lên. "Cám ơn." - Đơn giản quăng cho Lâm Phong hai chữ, liền sải bước đi lên nhà trọ.
Lâm Phong sửng sốt một chút, cũng không có suy nghĩ nhiều, chỉ là theo bản năng vội vàng bước nhanh đi theo.
Hạ Cẩm Hiên dừng bước lại nhìn hắn, mặc dù không nói gì, nhưng cả tư thái thể hiện muốn đuổi khách.
Lâm Phong nội tâm biệt cực kì khó chịu, lúng túng ho nhẹ một tiếng, nói: "Không có gì, tôi chỉ là lo lắng cô ấy tỉnh lại sẽ nhức đầu."
"Loại chuyện như vậy không cần tới anh quan tâm —— Lâm Phong!" Hạ Cẩm Hiên bình thản nói.
Lâm Phong lấy làm kinh hãi, rất là không hiểu vì sao hắn sẽ nhận biết mình. Khổ sở cười cười: "Vậy làm phiền anh —— Hạ Cẩm Hiên." - Đối mặt Hạ Cẩm Hiên dễ dàng có thể cho nhân tạo thành cảm giác bị áp bức cùng phục tùng, hắn tuy khó miễn có chút chột dạ, nhưng ngoài mặt cũng không chịu yếu thế.
Hạ Cẩm Hiên ý vị sâu xa nhìn chằm chằm Lâm Phong nhìn một hồi lâu, cuối cùng nói cái gì cũng không nói, xoay người vào thanh máy vừa lúc thang máy lầu một dừng.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook