Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 100:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Sầm Tuế ngồi trên ghế phó lái, quay đầu nhìn anh ta cười: “Lão đầu, đừng than thở nữa, đó đều là thứ họ nên nhận được, năm vạn vẫn còn ít đó chứ.”
Hạ Quốc lương trừng mắt: “Năm vạn mà còn ít à?”
Sầm Tuế dựa vào lưng ghế, thư giãn một lúc rồi lại nói: “Ông cảm thấy nếu như bọn họ biết được giá trị thật sự của mảnh gốm kia, thì có thể để chúng ta đi dễ dàng như vậy không?”
Nghe xong những lời này, Biểu tình trên mặt Hạ Quốc Lương cũng giãn ra đôi chút.
Anh ta giơ tay đeo kính lên: “Nói như vậy cũng phải, nói thế nào cũng là do gia định họ bảo tồn, đích thực là xứng đáng với năm vạn tệ.”
Nói xong tự mình phủ định: “Nhưng nhìn thái độ bọn họ đối đãi với mảnh gốm và khăn tay, lại cảm thấy bọn họ không xứng đáng với số tiền đó.”
Sầm Tuế hít một hơi thật sâu, không cùng Hạ Quốc Lương nói chuyện này nữa.”
Cô cầm khăn tay lên, giở ra trước mặt, tử tế nhìn lại một chút.
Nhìn một hồi lại quay qua nhìn Vinh Mặc, lại hỏi: “Ông chủ, anh cảm thấy chiếc khăn tay này, bên trong liệu có gì bí ẩn không?”
Vinh Mặc khởi động xe, tay cầm lái đơn giản nói: “Trở về suy nghĩ sau đi, mong là có.”
Sầm Tuế lại xem một hồi, không nhìn ra được gì, cất khăn tay đi.
Cô lại quay đầu nhìn Hạ Quốc Lương, hỏi anh ta: “Kim Tín Chi rốt cuộc là người như thế nào, lão đầu, ông kể tôi nghe chút đi.”
Nhắc đến cái tên này, Hạ Quốc Lương khẽ thở dài, lát sau lên tiếng: “Người này à, từng là một người được vô cùng kính trọng trong ngành chúng tôi, nói một cách đơn giản hơn, chính là Đại Lão* đầu ngành.”
* Chỉ những người có bề dày kinh nghiệm, làm trong nghề lâu năm và được coi là bố già trong ngành.
Sầm Tuế cạy cạy móng tay, quay đầu hỏi: “Là người thuộc thời kỳ dân quốc sao?”
Hạ Quốc Lương hơi gật đầu: “Sinh ra trong thời kỳ dân quốc, trải qua chiến loạn, sống đến những năm tháng hòa bình, nhưng vào những năm 66 lại không chịu được áp lực, chọn cách tự kết liễu sinh mệnh của mình.”
Sầm Tuế cảm thấy bầu không khí trong xe đột nhiên trầm xuống.
Cô chỉnh lại tư thế ngồi, lại hỏi: “Sau đó thì sao?”
Hạ Quốc Lương thở dài: “Còn có sau này gì chứ, sau khi ông ấy qua đời, con trai của ông ấy mang theo vợ và đứa con hai tuổi rời khỏi Bình Thành, Kim gia trong giới đồ cổ cũng biến mất không một dấu vết, không ai biết người Kim gia sau này đã đi đâu, cũng chưa từng nhìn thấy họ xuất hiện.”
Bầu không khí trầm trọng, Sầm Tuế muốn nói gì đó, nhưng lại không biết nên nói gì.
Vinh Mặc lúc này đang lái xe lên tiếng: “Vì vậy tóm lại tuyến thời gian chính là, cách mạng bùng nổ, Kim lão gia tử vì muốn bảo vệ mảnh gốm, để bảo mẫu mang nó về quê cất giữ, sau này ông ấy không chịu được giày vò, tự mình kết liễu, sau đó con trai của ông rời khỏi Bình Thành, từ đó rút ra khỏi giới đồ cổ, sau cũng không ai biết được, những hậu nhân của kim gia rốt cuộc đã đi đâu.”
Hạ Quốc Lương gật gật đầu, hít một hơi thật sâu: “Chính là theo thứ tự như vậy.”
Vinh Mặc ánh mắt chăm chú nhìn đường, khẽ thở dài nói: “Kim lão gia tử là một truyền kỳ trong giới đồ cổ, tôi chỉ là nghe qua câu chuyện của ấy, nhưng mà thật không ngờ, ông ấy vậy mà còn để lại một mảnh gốm Sài Từ.”
Hạ Quốc Lương cảm khái nói: “Tôi học khảo cổ tiến vào ngành này, cũng là do ảnh hưởng từ ông ấy. Nói ra cũng chính là duyên phận đi, có thể sau mấy chục năm đến hôm nay, để tôi nhìn thấy được đồ mà ông ấy để lại, chuyến đi này cũng xứng đáng lắm.”
Sầm Tuế chưa từng bị cuốn vào vòng quay của giới đồ cổ, có rất nhiều chuyện trong giới cô đều không hiểu.
Hiện tại nghe Hạ Quốc Lương và Vinh Mặc mỗi người kể lại một câu, cô cũng chỉ an tĩnh ngồi nghe, một câu cũng không nói nhiều.
Chuyến này ra ngoài, những chuyện cần làm cũng gần như làm xong rồi.
Nhưng chuyện cần nghe ngóng cũng nghe ngóng được rồi, những thứ có thể mang về đều đã mang về rồi.
Vinh Mặc, Sầm Tuế và Hạ Quốc Lương đều cảm thấy thư giãn hẳn ra, quay về thị trấn tùy tiện lái xe đi dạo khắp nơi.
Đến những khu thắng cảnh nhỏ trong thành dạo chơi, đến chiều tối thì đi chợ ăn tối.
Ăn xong bữa tối, lúc đi ra khỏi chợ, Sầm Tuế mua một ly trà sữa trân châu size lớn.
Trên đường về khách sạn, cô thư giãn đầu óc ngồi uống trà sữa, hỏi Vinh Mặc: “Chúng ta ngày mai trở về sao?”
Hạ Quốc Lương dựa vào lưng ghế sau nghỉ ngơi một chút, nói: “Tôi thế nào cũng được, dù sao gần đây cũng không có việc gì. Cậu cùng tiểu nha đầu thương lượng đi, nếu như muốn đi chơi, hai người đi bất cứ đâu dạo chơi rồi quay về cũng được, còn nếu như không muốn, thì quay về thôi.”
Sầm Tuế ngồi trên ghế phó lái, quay đầu nhìn anh ta cười: “Lão đầu, đừng than thở nữa, đó đều là thứ họ nên nhận được, năm vạn vẫn còn ít đó chứ.”
Hạ Quốc lương trừng mắt: “Năm vạn mà còn ít à?”
Sầm Tuế dựa vào lưng ghế, thư giãn một lúc rồi lại nói: “Ông cảm thấy nếu như bọn họ biết được giá trị thật sự của mảnh gốm kia, thì có thể để chúng ta đi dễ dàng như vậy không?”
Nghe xong những lời này, Biểu tình trên mặt Hạ Quốc Lương cũng giãn ra đôi chút.
Anh ta giơ tay đeo kính lên: “Nói như vậy cũng phải, nói thế nào cũng là do gia định họ bảo tồn, đích thực là xứng đáng với năm vạn tệ.”
Nói xong tự mình phủ định: “Nhưng nhìn thái độ bọn họ đối đãi với mảnh gốm và khăn tay, lại cảm thấy bọn họ không xứng đáng với số tiền đó.”
Sầm Tuế hít một hơi thật sâu, không cùng Hạ Quốc Lương nói chuyện này nữa.”
Cô cầm khăn tay lên, giở ra trước mặt, tử tế nhìn lại một chút.
Nhìn một hồi lại quay qua nhìn Vinh Mặc, lại hỏi: “Ông chủ, anh cảm thấy chiếc khăn tay này, bên trong liệu có gì bí ẩn không?”
Vinh Mặc khởi động xe, tay cầm lái đơn giản nói: “Trở về suy nghĩ sau đi, mong là có.”
Sầm Tuế lại xem một hồi, không nhìn ra được gì, cất khăn tay đi.
Cô lại quay đầu nhìn Hạ Quốc Lương, hỏi anh ta: “Kim Tín Chi rốt cuộc là người như thế nào, lão đầu, ông kể tôi nghe chút đi.”
Nhắc đến cái tên này, Hạ Quốc Lương khẽ thở dài, lát sau lên tiếng: “Người này à, từng là một người được vô cùng kính trọng trong ngành chúng tôi, nói một cách đơn giản hơn, chính là Đại Lão* đầu ngành.”
* Chỉ những người có bề dày kinh nghiệm, làm trong nghề lâu năm và được coi là bố già trong ngành.
Sầm Tuế cạy cạy móng tay, quay đầu hỏi: “Là người thuộc thời kỳ dân quốc sao?”
Hạ Quốc Lương hơi gật đầu: “Sinh ra trong thời kỳ dân quốc, trải qua chiến loạn, sống đến những năm tháng hòa bình, nhưng vào những năm 66 lại không chịu được áp lực, chọn cách tự kết liễu sinh mệnh của mình.”
Sầm Tuế cảm thấy bầu không khí trong xe đột nhiên trầm xuống.
Cô chỉnh lại tư thế ngồi, lại hỏi: “Sau đó thì sao?”
Hạ Quốc Lương thở dài: “Còn có sau này gì chứ, sau khi ông ấy qua đời, con trai của ông ấy mang theo vợ và đứa con hai tuổi rời khỏi Bình Thành, Kim gia trong giới đồ cổ cũng biến mất không một dấu vết, không ai biết người Kim gia sau này đã đi đâu, cũng chưa từng nhìn thấy họ xuất hiện.”
Bầu không khí trầm trọng, Sầm Tuế muốn nói gì đó, nhưng lại không biết nên nói gì.
Vinh Mặc lúc này đang lái xe lên tiếng: “Vì vậy tóm lại tuyến thời gian chính là, cách mạng bùng nổ, Kim lão gia tử vì muốn bảo vệ mảnh gốm, để bảo mẫu mang nó về quê cất giữ, sau này ông ấy không chịu được giày vò, tự mình kết liễu, sau đó con trai của ông rời khỏi Bình Thành, từ đó rút ra khỏi giới đồ cổ, sau cũng không ai biết được, những hậu nhân của kim gia rốt cuộc đã đi đâu.”
Hạ Quốc Lương gật gật đầu, hít một hơi thật sâu: “Chính là theo thứ tự như vậy.”
Vinh Mặc ánh mắt chăm chú nhìn đường, khẽ thở dài nói: “Kim lão gia tử là một truyền kỳ trong giới đồ cổ, tôi chỉ là nghe qua câu chuyện của ấy, nhưng mà thật không ngờ, ông ấy vậy mà còn để lại một mảnh gốm Sài Từ.”
Hạ Quốc Lương cảm khái nói: “Tôi học khảo cổ tiến vào ngành này, cũng là do ảnh hưởng từ ông ấy. Nói ra cũng chính là duyên phận đi, có thể sau mấy chục năm đến hôm nay, để tôi nhìn thấy được đồ mà ông ấy để lại, chuyến đi này cũng xứng đáng lắm.”
Sầm Tuế chưa từng bị cuốn vào vòng quay của giới đồ cổ, có rất nhiều chuyện trong giới cô đều không hiểu.
Hiện tại nghe Hạ Quốc Lương và Vinh Mặc mỗi người kể lại một câu, cô cũng chỉ an tĩnh ngồi nghe, một câu cũng không nói nhiều.
Chuyến này ra ngoài, những chuyện cần làm cũng gần như làm xong rồi.
Nhưng chuyện cần nghe ngóng cũng nghe ngóng được rồi, những thứ có thể mang về đều đã mang về rồi.
Vinh Mặc, Sầm Tuế và Hạ Quốc Lương đều cảm thấy thư giãn hẳn ra, quay về thị trấn tùy tiện lái xe đi dạo khắp nơi.
Đến những khu thắng cảnh nhỏ trong thành dạo chơi, đến chiều tối thì đi chợ ăn tối.
Ăn xong bữa tối, lúc đi ra khỏi chợ, Sầm Tuế mua một ly trà sữa trân châu size lớn.
Trên đường về khách sạn, cô thư giãn đầu óc ngồi uống trà sữa, hỏi Vinh Mặc: “Chúng ta ngày mai trở về sao?”
Hạ Quốc Lương dựa vào lưng ghế sau nghỉ ngơi một chút, nói: “Tôi thế nào cũng được, dù sao gần đây cũng không có việc gì. Cậu cùng tiểu nha đầu thương lượng đi, nếu như muốn đi chơi, hai người đi bất cứ đâu dạo chơi rồi quay về cũng được, còn nếu như không muốn, thì quay về thôi.”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook