Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Nói xong tiếp lời: “Các anh từ đầu cũng không nhắc về chuyện tiền bạc, công việc giám định vất vả như vậy, rất nhiều chuyên gia tham gia, vừa phải ghi chép, vừa phải kiểm tra chất lượng, còn phải đi một chuyến Nhật Bản, giờ lại phải đi một chuyến như này, lại còn đi Bình Thành giám định bút tích, nhiều việc như vậy, phải tốn hết bao nhiêu tiền chứ? Nếu nhưng các anh đã thích, đồng thời cũng coi trọng mảnh Sài Từ này như vậy, lại thành tâm thật ý như vậy, tôi cũng không thể không có lương tâm như vậy đi, anh nói xem có đúng không?”

Vinh Mặc cười thành tiếng: “Ừm, vẫn coi như là có chút lương tâm đi.”

Sầm Tuế cố ý nheo mắt liếc nhìn Vinh Mặc: “Lương tâm thì tôi có thừa nhé.”

* * * * * * *

Một tiếng đồng hồ sau, máy bay hạ cánh, trời bên ngoài đã tối.

Đoán là về nhà lúc này cũng chẳng có cơm ăn, nên cả ba người lại tìm một chỗ để ăn tối, ăn xong mới tạm biệt nhau rồi về nhà.

Lúc chuẩn bị đi, Sầm Tuế vẫy tay với Hạ quốc Lương: “Lão đầu, chúng ta có duyên sẽ gặp lại.”

Lão đầu trước đeo lên mặt một gương mặt than liếc cô, sau đó mí mắt giãn ra, cười lên một tiếng, cũng vẫy tay với cô: “Nha đầu, tạm biệt.”

Sầm Tuế không cần Vinh Mặc đưa về, cô tự mình lái xe trở về.

Lúc kéo vali vào nhà đã là gần chín giờ, cô vào nhà thay giày ra, còn chưa đi lên được mấy bước, nhìn bị mẹ Sầm trông thấy rồi.

Mẹ Sầm nhìn thấy dáng vẻ phong trần bụi bặm của cô, tò mò bước lên hỏi: “Tại sao lại kéo theo vali.”

Sầm Tuế không muốn giải thích nhiều, qua loa nói: “sắp đổi mùa rồi, con muốn lấy áo khoác áo lên các thứ về cất.”



Mẹ Sầm không nghi hoặc gì, lại hỏi: “Thế đã ăn tối chưa?”

Sầm Tuế dơ tay ôm mẹ Sầm, sau đó buông ra nói: “Con ăn rồi, con lên trên trước nhé, muốn tắm sớm một chút rồi đi ngủ.”

Nhìn thấy sắc mặt cô hơi mệt, mẹ Sầm cũng không lưu cô lại nói chuyện nữa, để cô lên phòng tắm rửa.

Sầm Tuế lên lầu xong lập tức tìm quần áo đi tắm, sau đó ở dịt trong phòng không ra ngoài nữa.

Ra ngoài bôn ba bốn ngày trời cực kỳ mệt mỏi, cô nằm trên giường không chơi điện thoại, nhắm mắt vào ngủ rồi.

Giường của mình, chăn của mình, ngủ thế này mới thoải mái nhất.

Giấc ngủ này cực kỳ an ổn, cả một đêm đều không mộng thấy bất cứ điều gì, vừa mở mắt ra xem điện thoại, đã là buổi trưa ngày hôm sau rồi.”

* * *

Thứ bảy.

Ba Sầm và mẹ Sầm không ở nhà, Đồng Tinh Tinh ngược lại ở nhà nghỉ ngơi

Sầm Tuế đánh răng rửa mặt xong đi xuống ăn cơm trưa, Đông Tinh Tinh đến phòng ăn ngồi xuống, cầm đũa lên ăn cùng cô.

Đông Tinh Tinh ngồi xuống xong,hòi Sầm Tuế: “Đi chơi vui không?”

Sầm Tuế ngẩn ra một chút, nhất thời vẫn chưa thể hồi thần.

Sau đó nhớ lại trước khi cô đi đã từng nói cho cô ta nghe, gật gật đầu, nhìn Đồng Tinh Tinh nói: “Cũng rất vui.”



Đông Tinh Tinh nhẹ thở dài: “Vẫn là đi học tốt hơn, đi làm không có thời gian đi chơi nữa.”

Nói xong không thấy Sầm Tuế tiếp lời, cô ta lại hỏi: “Sầm Tuế, em nói muốn thi nghiên cứu sinh, vậy ôn tập thế nào rồi? Có cần chị phụ đạo cho không?”

Sầm Tuế lắc lắc đầu: “Không cần đâu, chị cứ đi làm đi.”

Đồng Tinh Tinh ăn vài miếng cơm, lại nói: “Thật ra chị cảm thấy em không cần phải tốn sức thi nghiên cứu sinh làm gì, cứ nên học hàng thi thố cho tốt đi, dù sao em cũng có tiền, không bằng trực tiếp ra nước ngoài, trở về một thân mạ vàng rồi.”

Sầm Tuế nghe hiểu được ý của Đồng Tinh Tinh, Chi tiền ra nước ngoài để mạ vàng*.

* ý nói chi tiền ra nước ngoài du học hay học nghiên cứu sinh, sau ra có tấm bằng bên nước ngoài, về nước xin việc bằng tấm bằng đó sẽ có giá trị hơn.

Cái kiểu ra nước ngoài thế này chẳng có gì thú vị, Không ít các phú nhị đại đều sẽ ra nước ngoài, một nửa trong số đó cũng ở bên nước ngoài ăn chơi trác táng thôi.

Cô lắc đầu với Đông Tinh Tinh: “Không muốn ra nước ngoài.”

Đông Tinh Tinh vốn dĩ muốn nói chuyện với Sầm Tuế nhiều hơn mấy câu, nhưng xem Sầm Tuế mỗi lần trả lời đều rất ngắn gọn, cũng không hỏi tiếp nữa.

Theo như cô ta thấy, Sầm Tuế dại khái cũng không ôn tập gì đi, đến phụ đạo cũng không cần, tiếp theo chắc cũng không cần phải hỏi nhiều nữa.

Sầm Tuế chính là cảm thấy bản thân và Đồng Tinh Tinh nói chuyện không hợp nhau, vì vậy cũng lười nói nhiều.

Cô cũng không cảm thấy Đông Tinh Tinh có cái gì đó không tốt, ngược lại cô ta ở nhà cô vẫn luôn rất có chừng mực, được ba mẹ cô yêu mến, chỉ là có lúc, cô tự dưng cảm thấy cô ta rất kỳ quái, nói không ra nguyên nhân, tóm lại chính là có chỗ nào đó rất kỳ lạ.

Sầm Tuế không có thời gian đặt tâm tư trên người Đổng Tinh Tinh, bình thường tất nhiên lười quan tâm cô ta.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...