Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 110:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Cái hào quang cao cả này, cô không cần cũng phải cần.
Quay về ghế ngồi.
Triệu Minh Viễn nhìn Sầm Tuế cùng Vinh Mặc trở về, lập tức đứng dậy.
Ông cười đến là thân thiện, nhìn Sầm Tuế nói: "Tiểu Sầm, lại đây chúng ta chụp vài tấm ảnh để ghi chép lại giờ khắc này."
Mọi chuyện đã đến nước này, cô không chụp cũng phải chụp.
Tuy rằng trong lòng hổ thẹn, nhưng trời sinh đều có lòng tham hư vinh, nếu được khen thì cũng không nhịn được mà vui vẻ.
Sầm Tuế lại do dự một chút, cũng không định bác bỏ ý tốt của Vinh Mặc, chỉ nói: "Thầy Triệu, tôi có thể đeo khẩu trang được chứ?"
Triệu Minh Viễn nhìn cô nói: "Đây là chuyện vô cùng vinh dự, mang khẩu trang để làm gì?"
Sầm Tuế cố ý nói giỡn: "Chính là tôi rất xinh đẹp, tôi sợ tôi ngay lập tức nổi tiếng, nổi tiếng thì nhiều thị phi thôi."
Những người đang ngồi bị lời nói đùa này của cô chọc cho vui, nhưng cũng cảm thấy đồng tình.
Triệu Minh Viễn nghĩ cô thật sự không muốn lộ mặt, cũng tôn trọng quyết định này.
Sau đó, ông bảo Vinh Mặc cầm camera tìm góc thích hợp, yêu cầu Sầm Tuế đứng ở giữa, tay cầm giấy chứng nhận, ông cùng với vài vị chuyên gia lão làng đứng xung quanh, mỗi người đều mang dáng vẻ học thức đầy bụng, thần thái tung bay.
Chờ bọn họ bộc lộ cảm xúc xong, Vinh Mặc đứng bên cạnh chụp được vài tấm ảnh.
Chụp ảnh xong, Triệu Minh Viễn và mọi người cùng quay lại bàn rượu, Hạ Quốc Lương lại đi tới, vỗ một phát vào cánh tay Vinh Mặc nói: "Tiểu Vinh, đừng có gấp, giúp tôi cùng con bé này chụp riêng một bức, để làm kỉ niệm."
Vinh Mặc nâng camera trong tay lên, đứng tại chỗ không nhúc nhích: "Được."
Hạ Quốc Lương đi tới, gọi Sầm Tuế đến bên cạnh, yêu cầu cô tháo khẩu trang xuống, hai người đứng sóng vai, mỉm cười nhìn về phía máy ảnh.
Máy ảnh kêu vài tiếng, ảnh đã được chụp.
Hạ Quốc Lương vừa cười đi đến bên cạnh Vinh Mặc, lấy camera trên tay anh, vừa nói: "Cậu đứng vào đi, tôi chụp riêng cho cậu với con bé một tấm."
Đối với Hạ Quốc Lương trở nên nhiệt tình như vậy, Vinh Mặc ít nhiều còn có chút không quen.
Có điều, anh cũng vui vẻ đồng ý. Mang camera đưa cho Hạ Quốc Lương, còn mình thì bước đến đứng bên cạnh Sầm Tuế, cùng Sầm Tuế đứng sóng vai, cùng nhau nhìn về phía máy ảnh.
Hạ Quốc Lương qua ống kính nhìn nhìn hai người họ một hồi, cũng không có ấn nút chụp.
Sau đó, ông đưa ánh mắt ra sau camera, nhìn về phía Vinh Mặc cùng Sầm Tuế nói: "Ôi, hai người chụp ảnh như vậy nhìn gượng gạo quá, hoạt bát tự nhiên lên một chút, thân mật một chút. Tiểu Vinh, cậu nâng tay, ôm lấy vai của Tiểu Sầm một cái xem nào."
Vinh Mặc liếc mắt nhìn Sầm Tuế, cũng không do dự nhiều, rất tự nhiên nâng tay đặt lên trên vai của cô.
Hai người đều nhìn máy ảnh khẽ mỉm cười, sau đó Hạ Quốc Lương lập tức ấn nút chụp, Sầm Tuế chợt nghiêng đầu về phía Vinh Mặc, lông mày cong cong tràn ra một nụ cười rạng rỡ.
Sầm Tuế, Triệu Minh Viễn cùng với các chuyên gia đứng lên cùng nhau chụp ảnh, ít nhiều vẫn có phần đứng đắn.
Cùng Hạ Quốc Lương cùng nhau không đứng đắn, hiện tại cùng với Vinh Mặc lại hoàn toàn thả lỏng, muốn vui vẻ bao nhiêu có bấy nhiêu.
Triệu Minh Viễn ngồi trên bàn rượu nhìn Hạ Quốc Lương chụp ảnh cho Vinh Mặc và Sầm Tuế, cười một chút nói: "Mấy người nhìn Hạ lão sư kìa, bình thường tính tình quái gở như vậy, thấy ai là phiền người đó. Nhưng mấy người nhìn ông ta đối xử với cô bé này đi, tính cách thay đổi một trăm tám mươi độ luôn rồi."
Người bên cạnh cũng xem Hạ Quốc Lương chụp ảnh, phụ họa cùng với Triệu Minh Viễn: "Cô bé này thật khiến cho người ta yêu quý."
Triệu Minh Viễn vẫn còn cười: "Lôi kéo gia nhập vào hiệp hội giám định đồ cổ, làm cho hiệp hội của chúng ta tăng thêm phần nhiệt huyết."
Người bên cạnh cũng gật đầu cười phụ họa: "Không tồi không tồi."
Hạ Quốc Lương chụp ảnh xong, ba người trở về bàn rượu ngồi xuống.
Ảnh cũng chụp xong rồi, có vẻ như đã không còn chuyện gì quan trọng nữa nên mọi người vừa uống rượu vừa nói chuyện phiếm.
Tuy là nói chuyện phiếm, nhưng chủ để của câu chuyện lại quay xung quanh chuyện của đồ gốm.
Hạ Quốc Lượng hỏi Triệu Minh Viễn: "Thầy Triệu, đồ gốm này, ông định khi nào mang đi triển làm ở bảo tàng. Một khi tin tức của cuộc triển lãm này được công bố, chắc chắn sẽ khiến cho các nhà sưu tầm trên thế giới kinh động."
Nói đến đây, Triệu Minh Viễn buông đũa, trầm mặc một lát rồi nói: "Tất cả đều nằm trong kế hoạch. Có điều, cái ngày đạt được nguyện vọng còn xa. Vốn không biết còn có một mặt khác, trong lòng thật ra cũng không có ý tưởng, nhưng hiện tại đã biết.”
Tuy rằng xác xuất xảy ra không lớn, nhưng vẫn không nhịn được mà nghĩ, nếu toàn bộ đồ sứ có thể mang đi triển lãm thì tốt biết bao.
Người tham dự ai lại không muốn nhìn thấy một đồ gốm hoàn chỉnh, cho dù đã chia thành hai phần, đến lúc đó sửa sang lại cũng chỉ xem như là phế phẩm.
Cái hào quang cao cả này, cô không cần cũng phải cần.
Quay về ghế ngồi.
Triệu Minh Viễn nhìn Sầm Tuế cùng Vinh Mặc trở về, lập tức đứng dậy.
Ông cười đến là thân thiện, nhìn Sầm Tuế nói: "Tiểu Sầm, lại đây chúng ta chụp vài tấm ảnh để ghi chép lại giờ khắc này."
Mọi chuyện đã đến nước này, cô không chụp cũng phải chụp.
Tuy rằng trong lòng hổ thẹn, nhưng trời sinh đều có lòng tham hư vinh, nếu được khen thì cũng không nhịn được mà vui vẻ.
Sầm Tuế lại do dự một chút, cũng không định bác bỏ ý tốt của Vinh Mặc, chỉ nói: "Thầy Triệu, tôi có thể đeo khẩu trang được chứ?"
Triệu Minh Viễn nhìn cô nói: "Đây là chuyện vô cùng vinh dự, mang khẩu trang để làm gì?"
Sầm Tuế cố ý nói giỡn: "Chính là tôi rất xinh đẹp, tôi sợ tôi ngay lập tức nổi tiếng, nổi tiếng thì nhiều thị phi thôi."
Những người đang ngồi bị lời nói đùa này của cô chọc cho vui, nhưng cũng cảm thấy đồng tình.
Triệu Minh Viễn nghĩ cô thật sự không muốn lộ mặt, cũng tôn trọng quyết định này.
Sau đó, ông bảo Vinh Mặc cầm camera tìm góc thích hợp, yêu cầu Sầm Tuế đứng ở giữa, tay cầm giấy chứng nhận, ông cùng với vài vị chuyên gia lão làng đứng xung quanh, mỗi người đều mang dáng vẻ học thức đầy bụng, thần thái tung bay.
Chờ bọn họ bộc lộ cảm xúc xong, Vinh Mặc đứng bên cạnh chụp được vài tấm ảnh.
Chụp ảnh xong, Triệu Minh Viễn và mọi người cùng quay lại bàn rượu, Hạ Quốc Lương lại đi tới, vỗ một phát vào cánh tay Vinh Mặc nói: "Tiểu Vinh, đừng có gấp, giúp tôi cùng con bé này chụp riêng một bức, để làm kỉ niệm."
Vinh Mặc nâng camera trong tay lên, đứng tại chỗ không nhúc nhích: "Được."
Hạ Quốc Lương đi tới, gọi Sầm Tuế đến bên cạnh, yêu cầu cô tháo khẩu trang xuống, hai người đứng sóng vai, mỉm cười nhìn về phía máy ảnh.
Máy ảnh kêu vài tiếng, ảnh đã được chụp.
Hạ Quốc Lương vừa cười đi đến bên cạnh Vinh Mặc, lấy camera trên tay anh, vừa nói: "Cậu đứng vào đi, tôi chụp riêng cho cậu với con bé một tấm."
Đối với Hạ Quốc Lương trở nên nhiệt tình như vậy, Vinh Mặc ít nhiều còn có chút không quen.
Có điều, anh cũng vui vẻ đồng ý. Mang camera đưa cho Hạ Quốc Lương, còn mình thì bước đến đứng bên cạnh Sầm Tuế, cùng Sầm Tuế đứng sóng vai, cùng nhau nhìn về phía máy ảnh.
Hạ Quốc Lương qua ống kính nhìn nhìn hai người họ một hồi, cũng không có ấn nút chụp.
Sau đó, ông đưa ánh mắt ra sau camera, nhìn về phía Vinh Mặc cùng Sầm Tuế nói: "Ôi, hai người chụp ảnh như vậy nhìn gượng gạo quá, hoạt bát tự nhiên lên một chút, thân mật một chút. Tiểu Vinh, cậu nâng tay, ôm lấy vai của Tiểu Sầm một cái xem nào."
Vinh Mặc liếc mắt nhìn Sầm Tuế, cũng không do dự nhiều, rất tự nhiên nâng tay đặt lên trên vai của cô.
Hai người đều nhìn máy ảnh khẽ mỉm cười, sau đó Hạ Quốc Lương lập tức ấn nút chụp, Sầm Tuế chợt nghiêng đầu về phía Vinh Mặc, lông mày cong cong tràn ra một nụ cười rạng rỡ.
Sầm Tuế, Triệu Minh Viễn cùng với các chuyên gia đứng lên cùng nhau chụp ảnh, ít nhiều vẫn có phần đứng đắn.
Cùng Hạ Quốc Lương cùng nhau không đứng đắn, hiện tại cùng với Vinh Mặc lại hoàn toàn thả lỏng, muốn vui vẻ bao nhiêu có bấy nhiêu.
Triệu Minh Viễn ngồi trên bàn rượu nhìn Hạ Quốc Lương chụp ảnh cho Vinh Mặc và Sầm Tuế, cười một chút nói: "Mấy người nhìn Hạ lão sư kìa, bình thường tính tình quái gở như vậy, thấy ai là phiền người đó. Nhưng mấy người nhìn ông ta đối xử với cô bé này đi, tính cách thay đổi một trăm tám mươi độ luôn rồi."
Người bên cạnh cũng xem Hạ Quốc Lương chụp ảnh, phụ họa cùng với Triệu Minh Viễn: "Cô bé này thật khiến cho người ta yêu quý."
Triệu Minh Viễn vẫn còn cười: "Lôi kéo gia nhập vào hiệp hội giám định đồ cổ, làm cho hiệp hội của chúng ta tăng thêm phần nhiệt huyết."
Người bên cạnh cũng gật đầu cười phụ họa: "Không tồi không tồi."
Hạ Quốc Lương chụp ảnh xong, ba người trở về bàn rượu ngồi xuống.
Ảnh cũng chụp xong rồi, có vẻ như đã không còn chuyện gì quan trọng nữa nên mọi người vừa uống rượu vừa nói chuyện phiếm.
Tuy là nói chuyện phiếm, nhưng chủ để của câu chuyện lại quay xung quanh chuyện của đồ gốm.
Hạ Quốc Lượng hỏi Triệu Minh Viễn: "Thầy Triệu, đồ gốm này, ông định khi nào mang đi triển làm ở bảo tàng. Một khi tin tức của cuộc triển lãm này được công bố, chắc chắn sẽ khiến cho các nhà sưu tầm trên thế giới kinh động."
Nói đến đây, Triệu Minh Viễn buông đũa, trầm mặc một lát rồi nói: "Tất cả đều nằm trong kế hoạch. Có điều, cái ngày đạt được nguyện vọng còn xa. Vốn không biết còn có một mặt khác, trong lòng thật ra cũng không có ý tưởng, nhưng hiện tại đã biết.”
Tuy rằng xác xuất xảy ra không lớn, nhưng vẫn không nhịn được mà nghĩ, nếu toàn bộ đồ sứ có thể mang đi triển lãm thì tốt biết bao.
Người tham dự ai lại không muốn nhìn thấy một đồ gốm hoàn chỉnh, cho dù đã chia thành hai phần, đến lúc đó sửa sang lại cũng chỉ xem như là phế phẩm.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook