Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 116:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Người đến không phải là Vinh Mặc, cũng không phải mấy khách hàng bình thường, mà là Trần Vũ.
Trần Vũ vẫn là bộ dạng bình thản như không có gì, như cũ một thân chầm chậm bước đến.
Anh đảo mắt một vòng quay cửa hàng, cuối cùng dừng lại ở chỗ Sầm Tuế đang ngồi, mở miệng nói: "Không chào đón khách hàng à?"
Sầm Tuế thở ra một hơi nhẹ, vẫn ngồi trên bàn đọc sách không đứng dậy, nhìn anh nói một câu: "Anh tùy tiện xem đi."
Trần Vũ nhìn thấy cô vẫn không nhúc nhích, đành tự mình đi nhìn một vòng, sau đó anh giơ tay lấy một cái vòng tay Bích Tỷ đi đến bàn đọc sách ngồi xuống, đặt cái vòng xuống trước mặt Sầm Tuế: "Cái này nhìn có vẻ tốt đó."
Sầm Tuế thuận theo tay anh liếc đến cái vòng kia, tổng cộng có mười tám viên ngọc châu, mỗi hạt đều được đính một đồng tiền xu lớn nhỏ không giống nhau.
Trong đó có mười sáu hạt châu là màu đỏ mọng như dưa hấu, còn lại hai hạt là màu lục, mỗi hạt ngọc đều toát lên vẻ thanh khiết tao nhã.
Đồ trong chính cửa tiệm của mình, cô nhìn một cái là có thể biết được là cái gì rồi.
Sầm Tuế mở miệng nói: "Là đồ của thời nhà Thanh, vòng phật làm từ ngọc bích. Phi tử của nhà Thanh thời đó là một người tôn sùng Phật giáo, không có việc gì sẽ luôn ngồi gõ mõ niệm phật, bọn họ dùng ngọc phật, cũng nhiều khi sẽ dùng ngọc bích, loại ngọc này là một tài liệu rất quan trọng và quý báu. Sau này được sử dùng nhiều hơn, người ta cũng làm nó thành một loại trang sức.”
“Xã hội cổ đại trọng nam khinh nữ, có câu "mẫu bằng tử quý", phật châu thời đó được coi là "tử", cho nên mới chiếc vòng mới có mười tám hạt trân châu, tức là "mười tám người con". Theo đạo phật: “mười tám" ý chỉ "mười tám giới", cũng chính là "lục căn": “lục trần" và "lục thức". Chuỗi vòng này có độ tinh khiết rất cao, chạm tay vào có thể cảm nhận được chạm vào một thứ tinh khiết mờ ảo như có một tầng hơi nước bao quanh."
Trần Vũ nghiêm túc nghe Sầm Tuế nói xong đều cảm thấy cả đời này chưa bao giờ nghiêm túc nghe người khác giải thích như vậy.
Tuy nhiên, anh cảm thấy bản thân nghe về thứ trừu tượng như này, hình như là đã hiểu, những cũng hình như hoàn toàn chẳng hiểu chút nào.
Anh cầm chiếc vòng trên bàn lên, giống như đang tụng kinh vậy, dùng ngón tay cái đếm số hạt châu, vừa đúng là có mười tám hạt.
Hơn nữa cũng giống như Sầm Tuế nói trước đó, hạt này chạm vào như có hơi nước, chúng bốc lên tạo thành một tầng vô hình vờn quanh đầu ngón tay anh.
Nghẹn nửa ngày, anh lai hỏi một câu: "Vậy ba cái sáu gì đó kia...phân biệt ra thế nào?"
Sầm Tuế nhìn anh: "Anh có định mua không? Không mua thì đừng làm lãng phí calo của em, nói ra anh cũng không hiểu."
Trần Vũ vội vàng nói: "Đương nhiên là mua rồi nha, đến cửa hàng đồ cổ mà không mua đồ cổ thì còn mua cái gì nữa?"
Sầm Tuế vẫn như cũ nhìn anh, cũng lười nói với anh những cái khác, nói: "Nhĩ căn, nhãn căn, tỷ căn, thiệt căn, thân căn, ý căn, đây được gọi là lục căn; lục trần gồm có thanh trần, sắc trần, hương trần, vị trần, xúc trần, pháp trần; và cuối cùng nhĩ thức, tỉ thức, nhãn thức, thiệt thức, thân thức, ý thức là lục thức."
Trần Vũ nghĩ đi nghĩ lại, vẫn còn muốn tiếp tục hỏi thêm.
Lần này Sầm Tuế không để anh nói nữa, vào lúc anh định mở miệng ra nói tiếp cô giơ điện thoại ra trước mặt anh, nói qua loa: "Nếu có hứng thú thì tự mình tra baidu đi."
Lời đã đến miệng rồi nhưng lại bị Trần Vũ nuốt trở lại.
Anh nhìn Sầm Tuế cũng không có nhận điện thoại của cô tra baidu mà lại hỏi tiếp một câu: "Chuỗi vòng tay có mười tám hạt ngọc bích này bao nhiêu tiền?"
Sầm Tuế nhìn anh chầm mặc một lúc.
Trong tâm cô đang nghĩ có nên chặt chém anh hay không, dù sau thì người này cũng không thiếu tiền.
Nhưng dòng suy nghĩ này vừa lóe lên, lời của Vinh Mặc đã nói với cô trước đó trở nên rõ ràng.
Vì thế cô do dự một lúc lâu, cuối cùng vẫn là bán với giá đúng cho Trần Vũ: "Chuỗi vòng tay ngọc bích này mười lăm vạn."
Trần Vũ để chuỗi ngọc lại xuống dưới, cũng không lập tức thanh toán tiền mà nhìn Sầm Tuế hỏi: "Mấy ngày nay em đi đâu vậy?"
Một tuần đều không lên lớp, anh ghé Trân Bảo Trai những hai lần nhưng đều trong tình trạng đóng cửa.
Hỏi những người bán ngọc ở bên cạnh, kết quả họ đều nói rằng không thấy cửa tiệm mở cửa.
Nhìn anh một lát, Sầm Tuế hỏi ngược lại anh một câu: "Anh với Lâm Vũ Tây không ở với nhau nữa à?"
Cái câu hỏi này từ đâu ra vậy?
Trần vũ ngẩn người, sau đó giải thích: "Lâm Vũ Tây cái gì chứ, anh với cô ấy có quen biết đâu, chỉ biết Thần Thần có lải nhải về một cô gái, sau đó hơn một tháng một trước ở quán bar uống rượu thì gặp qua một lần, Ôn Đình toàn nói hươu nói vượn đó, cô ấy không phải bạn gái của anh."
Người đến không phải là Vinh Mặc, cũng không phải mấy khách hàng bình thường, mà là Trần Vũ.
Trần Vũ vẫn là bộ dạng bình thản như không có gì, như cũ một thân chầm chậm bước đến.
Anh đảo mắt một vòng quay cửa hàng, cuối cùng dừng lại ở chỗ Sầm Tuế đang ngồi, mở miệng nói: "Không chào đón khách hàng à?"
Sầm Tuế thở ra một hơi nhẹ, vẫn ngồi trên bàn đọc sách không đứng dậy, nhìn anh nói một câu: "Anh tùy tiện xem đi."
Trần Vũ nhìn thấy cô vẫn không nhúc nhích, đành tự mình đi nhìn một vòng, sau đó anh giơ tay lấy một cái vòng tay Bích Tỷ đi đến bàn đọc sách ngồi xuống, đặt cái vòng xuống trước mặt Sầm Tuế: "Cái này nhìn có vẻ tốt đó."
Sầm Tuế thuận theo tay anh liếc đến cái vòng kia, tổng cộng có mười tám viên ngọc châu, mỗi hạt đều được đính một đồng tiền xu lớn nhỏ không giống nhau.
Trong đó có mười sáu hạt châu là màu đỏ mọng như dưa hấu, còn lại hai hạt là màu lục, mỗi hạt ngọc đều toát lên vẻ thanh khiết tao nhã.
Đồ trong chính cửa tiệm của mình, cô nhìn một cái là có thể biết được là cái gì rồi.
Sầm Tuế mở miệng nói: "Là đồ của thời nhà Thanh, vòng phật làm từ ngọc bích. Phi tử của nhà Thanh thời đó là một người tôn sùng Phật giáo, không có việc gì sẽ luôn ngồi gõ mõ niệm phật, bọn họ dùng ngọc phật, cũng nhiều khi sẽ dùng ngọc bích, loại ngọc này là một tài liệu rất quan trọng và quý báu. Sau này được sử dùng nhiều hơn, người ta cũng làm nó thành một loại trang sức.”
“Xã hội cổ đại trọng nam khinh nữ, có câu "mẫu bằng tử quý", phật châu thời đó được coi là "tử", cho nên mới chiếc vòng mới có mười tám hạt trân châu, tức là "mười tám người con". Theo đạo phật: “mười tám" ý chỉ "mười tám giới", cũng chính là "lục căn": “lục trần" và "lục thức". Chuỗi vòng này có độ tinh khiết rất cao, chạm tay vào có thể cảm nhận được chạm vào một thứ tinh khiết mờ ảo như có một tầng hơi nước bao quanh."
Trần Vũ nghiêm túc nghe Sầm Tuế nói xong đều cảm thấy cả đời này chưa bao giờ nghiêm túc nghe người khác giải thích như vậy.
Tuy nhiên, anh cảm thấy bản thân nghe về thứ trừu tượng như này, hình như là đã hiểu, những cũng hình như hoàn toàn chẳng hiểu chút nào.
Anh cầm chiếc vòng trên bàn lên, giống như đang tụng kinh vậy, dùng ngón tay cái đếm số hạt châu, vừa đúng là có mười tám hạt.
Hơn nữa cũng giống như Sầm Tuế nói trước đó, hạt này chạm vào như có hơi nước, chúng bốc lên tạo thành một tầng vô hình vờn quanh đầu ngón tay anh.
Nghẹn nửa ngày, anh lai hỏi một câu: "Vậy ba cái sáu gì đó kia...phân biệt ra thế nào?"
Sầm Tuế nhìn anh: "Anh có định mua không? Không mua thì đừng làm lãng phí calo của em, nói ra anh cũng không hiểu."
Trần Vũ vội vàng nói: "Đương nhiên là mua rồi nha, đến cửa hàng đồ cổ mà không mua đồ cổ thì còn mua cái gì nữa?"
Sầm Tuế vẫn như cũ nhìn anh, cũng lười nói với anh những cái khác, nói: "Nhĩ căn, nhãn căn, tỷ căn, thiệt căn, thân căn, ý căn, đây được gọi là lục căn; lục trần gồm có thanh trần, sắc trần, hương trần, vị trần, xúc trần, pháp trần; và cuối cùng nhĩ thức, tỉ thức, nhãn thức, thiệt thức, thân thức, ý thức là lục thức."
Trần Vũ nghĩ đi nghĩ lại, vẫn còn muốn tiếp tục hỏi thêm.
Lần này Sầm Tuế không để anh nói nữa, vào lúc anh định mở miệng ra nói tiếp cô giơ điện thoại ra trước mặt anh, nói qua loa: "Nếu có hứng thú thì tự mình tra baidu đi."
Lời đã đến miệng rồi nhưng lại bị Trần Vũ nuốt trở lại.
Anh nhìn Sầm Tuế cũng không có nhận điện thoại của cô tra baidu mà lại hỏi tiếp một câu: "Chuỗi vòng tay có mười tám hạt ngọc bích này bao nhiêu tiền?"
Sầm Tuế nhìn anh chầm mặc một lúc.
Trong tâm cô đang nghĩ có nên chặt chém anh hay không, dù sau thì người này cũng không thiếu tiền.
Nhưng dòng suy nghĩ này vừa lóe lên, lời của Vinh Mặc đã nói với cô trước đó trở nên rõ ràng.
Vì thế cô do dự một lúc lâu, cuối cùng vẫn là bán với giá đúng cho Trần Vũ: "Chuỗi vòng tay ngọc bích này mười lăm vạn."
Trần Vũ để chuỗi ngọc lại xuống dưới, cũng không lập tức thanh toán tiền mà nhìn Sầm Tuế hỏi: "Mấy ngày nay em đi đâu vậy?"
Một tuần đều không lên lớp, anh ghé Trân Bảo Trai những hai lần nhưng đều trong tình trạng đóng cửa.
Hỏi những người bán ngọc ở bên cạnh, kết quả họ đều nói rằng không thấy cửa tiệm mở cửa.
Nhìn anh một lát, Sầm Tuế hỏi ngược lại anh một câu: "Anh với Lâm Vũ Tây không ở với nhau nữa à?"
Cái câu hỏi này từ đâu ra vậy?
Trần vũ ngẩn người, sau đó giải thích: "Lâm Vũ Tây cái gì chứ, anh với cô ấy có quen biết đâu, chỉ biết Thần Thần có lải nhải về một cô gái, sau đó hơn một tháng một trước ở quán bar uống rượu thì gặp qua một lần, Ôn Đình toàn nói hươu nói vượn đó, cô ấy không phải bạn gái của anh."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook