Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Lão Từ chỉ vào lão Cổ nói: “Lão Cổ, ông có dám đấu với tôi một trận không, chúng ta đơn đấu."

Lúc Sầm Tuế trở lại Trân Bảo Trai, vẻ mặt vẫn còn đắc ý, vừa đi vừa hát.

Vinh Mặc vừa nhìn là nhận ra cô hôm nay không giống với bình thường, hỏi cô: "Đánh nhau thắng người rồi à?"

Sầm Tuế dựa người vào quầy, cười nói: “Việc này so với đánh nhau còn thích hơn."

Vinh Mặc hiếu kỳ hỏi: “Đó là gì vậy?"

Sầm Tuế ho khan, khoa trương nói: “Từ nay trở đi trong giới đồ cổ, Sầm Tuế tôi cũng có một chút địa vị rồi."

Vinh Mặc nhìn dáng vẻ này của nàng, nhịn không được cười lên: "Cô giải thích một chút đi."

Sầm Tuế đột nhiên giơ cánh tay lên, bàn tay mở quầy hàng.

Cô vẫn duy trì tư thế này mà nhìn Vinh Mặc, thu lại nụ cười: "Hiện nay những người ở khu quầy hàng đều là người của tôi. Tôi nói một bọn họ sẽ không nói hai. Họ chỉ biết nói Tiểu Sầm quá tuyệt vời!"

Vinh Mặc thật sự nhịn không được mà cười lên, hỏi: "Vậy thì xin hỏi Tiểu Sầm, cô rốt cuộc đã làm gì vậy?"

Sầm Tuế vẫn không nhịn được, trực tiếp cười rộ lên. Sau cô thu lại dáng vẻ đùa giỡn đó, dùng giọng điệu bình thường nói chuyện: "Nói ra thì dài lắm. Tôi uống một ngụm trà nghỉ ngơi một lúc rồi chậm rãi nói với anh."

Chương ba mươi hai xem như giải quyết được vấn đề này, ai cảm thấy có lý thì vỗ tay, nếu cảm thấy vô lý thì… À… Mọi xem xem vui vẻ là được rồi.



Dù sao đây cũng là thể loại nữ chủ sảng văn hằng ngày, tôi viết văn cảm thấy vui vẻ là được.

Sầm Tuế vừa ngồi một bên uống trà nghỉ ngơi, vừa mang chuyện giữa mình với lão Từ đều nói hết cho Vinh Mặc.

Cô nói bắt đầu từ việc mô phỏng vòng tay bốn phương tám hướng cùng đồ làm từ gốm cho đến việc hỏi thăm thôn Lũng Thọ, tiện thể giúp ông đào lên vại kê có từ thời nhà Thanh, rồi cuối cùng là hiện tại.

Nói xong, cô dùng bộ dáng muốn được khen thưởng mà hỏi Vinh Mặc: "Tôi làm có đúng không?"

Cái này đâu chỉ là đúng.

Cô khiến Vinh Mặc kinh ngạc hết lần này đến lần khác.

Vinh Mặc nhìn bộ dáng khoe khoang đắc ý của cô chỉ cảm thấy thật tốt.

Sầm Tuế bị anh nhìn như thế có chút không tự nhiên, đưa tay ra huy huy trước mắt anh, lại hỏi: "Anh nhìn chằm chằm tôi như vậy làm gì? Tôi làm được một việc chính nghĩa như vậy, anh không khen tôi sao?"

"Khen." Vinh Mặc trả lời cô một cách tự nhiên.

Sau đó anh nhìn Sầm Tuế, nói: "Tôi đột nhiên có cảm giác cô trở nên không giống với trước kia."

Dùng độ chính xác khi nhìn người của anh, nếu trước kia xảy ra loại việc này, Sầm Tuế chắc chắn sẽ không quan tâm. Cổ Thành có loạn hay không, những chủ gian hàng đồ cổ đó có phải hai không bán đồ giả, chẳng liên quan gì tới cô cả.

Cô chỉ là tự mình kiếm tiền tự mình phát tài, hoặc là giúp bọn họ đào ra bảo vật, sau đó thu phí giám định.



Có được tiền mà cô muốn kiếm là đủ rồi.

Trong mắt của những thương gia khác chỉ có lợi ích, những việc có thể nhắm một mắt mở một mắt cho qua được, họ đều xem như không liên quan đến mình.

Thậm chí còn có những người bị tiền bạc làm cho mê muội, chỉ muốn dựa vào những mánh khóe này đi kiếm những đồng tiền trái lương tâm.

Đây cũng không phải là thủ đoạn kiếm tiền hợp pháp, một khi bị bắt được chứng cứ chứng minh chính mình biết giả bán giả, thì đó chính là lừa đảo.

Bởi vì chứng cứ rất khó tìm được, nhiều lúc không thể chứng minh người bán hàng có phải hay không có chủ ý lừa người, nên cũng không giải quyết được việc gì cả.

Cũng bởi vì vậy mà mọi người ăn ý lập ra một quy tắc: "Nếu không cẩn thận mua phải hàng giả thì cũng chỉ có thể là bản thân xui xẻo."

Nhưng loại ăn ý này cũng không phải là người bán hàng cố ý biết giả bán giả, thậm chí trở thành lý do để họ lừa người kiếm tiền.

Loại quy tắc này rất ít được người quan tâm, bởi vì có nhiều người muốn kiếm lời, cũng là bởi vì loại chuyện này rất là khó quản lý.

Bởi vì tính đặc thù của giới chơi đồ cổ, làm cho chuyện này ngày càng trở nên mơ hồ, lỗ hổng ngày càng nhiều, dần dần nảy ra các loại làn gió bất chính, trong đó chế giả bán giả là lớn nhất.

Những chủ quán nhỏ như lão Từ, lão Cổ, còn có những chủ tiệm ở tiệm đồ cổ, họ chỉ dựa vào chính đôi mắt của mình tìm ra đồ quý để bán hàng, hàng thật hàng giả trộn lẫn vào nhau, cũng chỉ có thể dựa vào lương tâm của họ rồi.

Vinh Mặc thật sự không có nghĩ đến Sầm Tuế lại có thể làm loại chuyện phí sức lực này.

Cô nguyện ý dùng sức lực nhỏ bé của chính mình làm cho ngành này trở nên sạch sẽ hơn một chút.

Cô có thể thuyết phục được một người không bán hàng giả, vậy cũng là ít đi một người, thậm chí số lượng người lừa đảo có thể ngày càng ít đi.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...