Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 129:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Sầm Tuế cầm cái bình nói: “Hàng từ thời Minh triều năm Gia Tĩnh, ông nói xem?”
Lão Từ hưng phấn ai nha một tiếng: “Lão Cổ, ông đây là sắp phát tài rồi!”
Lão Cổ đã sớm hồi hộp, kích động và vui mừng đến mức không thể nghe thấy tiếng hít thở của mình rồi.
Ông ấy dừng lại một lúc, sau đó mới lắp bắp hỏi: "Tiểu Sầm, cái... cái... cái bình sứ này … có thể đáng giá bao nhiêu tiền?"
Nghe vậy, Sầm Tuế bình tĩnh lấy điện thoại di động trong túi ra, cẩn thận chụp ảnh, sau đó gửi hình chụp và thông tin kết quả giám định cho Vinh Mặc, cuối cùng hỏi: [Làm phiền ông chủ báo giá, cảm ơn ông chủ.]
Vinh Mặc nhanh chóng trả lời: [Trong khoảng 25 vạn]
Một lúc sau: [Cô đã ở Cổ Thành rồi à?]
Sầm Tuế: [Mỗi ngày tôi đều đến rất sớm, anh ở nhà mà không đến làm gì sao?]
Vinh Mặc[Tôi tới đây]
Sầm Tuế cất điện thoại di động đi báo giá cho Lão Cổ, lão Cổ vui mừng trực tiếp nắm lấy tay Lão Từ.
Một lúc sau mới phát hiện ra mình đang cầm một thứ gì đó, lập tức ghét bỏ mà ném đi.
Sầm Tuế gần đây nhìn thấy rất nhiều bảo bối, vì thế rất là bình tĩnh.
Cô đặt bình củ tỏi về lại trên quầy hàng của Lão Cổ rồi đi đến quầy tiếp theo.
Lão Cổ không kìm nén được cảm xúc vui vẻ trong lòng, ôm cái bình củ tỏi trong tay, vẫn đi theo bên cạnh Sầm Tuế, bỗng nhiên nói: “Tiểu Sầm, không phải cô rất thích nghe kể chuyện sao, tôi vừa vặn biết câu chuyện về nghiên mực kia, hay là tôi kể cô nghe một đoạn?”
Sầm Tuế ngồi bên một quầy hàng khác, quét mắt một vòng rồi nhìn về phía lão Cổ, cười nói: “Được thôi, ông kể tôi nghe đi.”
Lão Gia chưa kịp nói gì thì Lão Từ ở đằng kia đã không được vui, ông ta nhìn Lão Cổ nói: “Đồng chí lão Cổ, ông học tôi làm chi vậy? Muốn dỗ Tiểu Sầm vui vẻ, ông cũng làm gì mới mẻ hơn đi. Thật là không sáng tạo chút nào cả…”
Lão Cổ không thèm để ý ông ta, trợn mắt liếc Lão Từ.
Sầm Tuế cũng đã quen việc hai người này không có việc gì khịa nhau, cũng đã quen, cười nói: “Lão Cổ, ông kể đi, tôi thích nghe kể chuyện.”
Cái chủ quán khác liếc mắt nhìn nhau, cuối cùng kết thúc việc giao lưu bằng ánh mắt — Chúng ta có phải cũng nên nhìn nhiều nhớ nhiều một chút, học vài kỹ năng kể chuyện gì đó? Dường như cũng khá rất hữu ích đó chứ?
Lão Cổ cũng mặc kệ người khác nghĩ gì, ông ấy ôm bình củ tỏi quý giá của mình, mỉm cười đi theo Sầm Tuế nói: “Tôi cũng nghe một câu chuyện rằng vào thời cổ đại, có một người đàn ông vào Kinh đi thi, một đường bôn ba mệt nhọc đến tận Trấn Chá Câu. một lúc đâu, anh ta kiểm tra đồ vật mình mang theo trên người, phát hiện không thiếu thứ gì, ngoại trừ thiếu mất duy chỉ có thiếu một phương nghiên mực. Không thể viết được nếu không có nghiêm để mài mực, anh ta còn phải vào trường thi để làm bài, không còn cách nào khác, anh ta nhặt một mảng gốm ở Chá Câu. Sau khi anh ta tiến vào trường thi, anh ta dùng mảnh gốm để mài mực, thời điểm dùng bút lông chấm mực viết chữ, phát hiện mực mài ra từ mảnh gốm này giống như dầu, không đọng nước hay làm hỏng bút lông, mùa đông tháng chạp cũng không đóng băng, nét chữ vô cùng mượt mà, có thể nói là bút bút sinh huy. Sau khi bài thi được trình lên, người cử nhân này thật sự đậu Tiến sĩ. Từ đó về sau, nghiên mực làm từ đất sét ở Chá Câu nổi tiếng khắp toàn bộ kinh thành.”
Lúc Sầm Tuế nghe xong câu chuyện truyền kỳ hư cấu của lão Cổ, cô cũng đã nhìn qua mấy quầy hàng rồi.
Cô cười nói với lão Cổ: "Không tệ, không thua kém lão Từ chút nào.”
Lão Cổ nghe xong mừng rỡ, vội vàng nói: "Vậy khi rảnh rỗi, tôi sẽ đọc thêm sách và sưu tầm thêm nhiều truyền thuyết về đồ cổ. Tiểu Sầm, nếu cô muốn nghe kể chuyện, đến đây tôi sẽ kể cho cô nghe."
Sầm Tuế vẫn tươi cười, giọng nói nhẹ nhàng lanh lảnh: "Được thôi."
Lão Từ từ xa nhìn bộ dáng mồm mép của lão Cổ, vừa tức vừa ghen.
Trong lòng còn đang mắng - Ông già thối tha này...
***
Sầm Tuế đã tranh thủ dành một giờ đơn giản để tầm bảo.
Sau khi đi vơ vét một vòng xung quanh, cô càng ngày càng cảm thấy, câu Lão Từ nói là cô tự thân đều có tài vận có phải là thật hay không.
Theo lý thuyết thì hàng thật trên những quầy hàng này rất ít, nhưng hôm nay thế mà để cô thành công tìm được ba món trong số đó.
Tuy một số món đồ không đắt lắm, cỡ vài chục ngàn nhưng đều là đồ cổ hàng thật giá thật.
So với giá thu mua hàng là mấy chục hoặc mấy trăm đồng, thì đây đã là một khoản lãi rất lớn rồi.
Chỉ cần có thể bán đi thì bằng cả khoản phí sinh hoạt một tháng mà không cần làm thêm gì nữa.
***
Sầm Tuế cầm cái bình nói: “Hàng từ thời Minh triều năm Gia Tĩnh, ông nói xem?”
Lão Từ hưng phấn ai nha một tiếng: “Lão Cổ, ông đây là sắp phát tài rồi!”
Lão Cổ đã sớm hồi hộp, kích động và vui mừng đến mức không thể nghe thấy tiếng hít thở của mình rồi.
Ông ấy dừng lại một lúc, sau đó mới lắp bắp hỏi: "Tiểu Sầm, cái... cái... cái bình sứ này … có thể đáng giá bao nhiêu tiền?"
Nghe vậy, Sầm Tuế bình tĩnh lấy điện thoại di động trong túi ra, cẩn thận chụp ảnh, sau đó gửi hình chụp và thông tin kết quả giám định cho Vinh Mặc, cuối cùng hỏi: [Làm phiền ông chủ báo giá, cảm ơn ông chủ.]
Vinh Mặc nhanh chóng trả lời: [Trong khoảng 25 vạn]
Một lúc sau: [Cô đã ở Cổ Thành rồi à?]
Sầm Tuế: [Mỗi ngày tôi đều đến rất sớm, anh ở nhà mà không đến làm gì sao?]
Vinh Mặc[Tôi tới đây]
Sầm Tuế cất điện thoại di động đi báo giá cho Lão Cổ, lão Cổ vui mừng trực tiếp nắm lấy tay Lão Từ.
Một lúc sau mới phát hiện ra mình đang cầm một thứ gì đó, lập tức ghét bỏ mà ném đi.
Sầm Tuế gần đây nhìn thấy rất nhiều bảo bối, vì thế rất là bình tĩnh.
Cô đặt bình củ tỏi về lại trên quầy hàng của Lão Cổ rồi đi đến quầy tiếp theo.
Lão Cổ không kìm nén được cảm xúc vui vẻ trong lòng, ôm cái bình củ tỏi trong tay, vẫn đi theo bên cạnh Sầm Tuế, bỗng nhiên nói: “Tiểu Sầm, không phải cô rất thích nghe kể chuyện sao, tôi vừa vặn biết câu chuyện về nghiên mực kia, hay là tôi kể cô nghe một đoạn?”
Sầm Tuế ngồi bên một quầy hàng khác, quét mắt một vòng rồi nhìn về phía lão Cổ, cười nói: “Được thôi, ông kể tôi nghe đi.”
Lão Gia chưa kịp nói gì thì Lão Từ ở đằng kia đã không được vui, ông ta nhìn Lão Cổ nói: “Đồng chí lão Cổ, ông học tôi làm chi vậy? Muốn dỗ Tiểu Sầm vui vẻ, ông cũng làm gì mới mẻ hơn đi. Thật là không sáng tạo chút nào cả…”
Lão Cổ không thèm để ý ông ta, trợn mắt liếc Lão Từ.
Sầm Tuế cũng đã quen việc hai người này không có việc gì khịa nhau, cũng đã quen, cười nói: “Lão Cổ, ông kể đi, tôi thích nghe kể chuyện.”
Cái chủ quán khác liếc mắt nhìn nhau, cuối cùng kết thúc việc giao lưu bằng ánh mắt — Chúng ta có phải cũng nên nhìn nhiều nhớ nhiều một chút, học vài kỹ năng kể chuyện gì đó? Dường như cũng khá rất hữu ích đó chứ?
Lão Cổ cũng mặc kệ người khác nghĩ gì, ông ấy ôm bình củ tỏi quý giá của mình, mỉm cười đi theo Sầm Tuế nói: “Tôi cũng nghe một câu chuyện rằng vào thời cổ đại, có một người đàn ông vào Kinh đi thi, một đường bôn ba mệt nhọc đến tận Trấn Chá Câu. một lúc đâu, anh ta kiểm tra đồ vật mình mang theo trên người, phát hiện không thiếu thứ gì, ngoại trừ thiếu mất duy chỉ có thiếu một phương nghiên mực. Không thể viết được nếu không có nghiêm để mài mực, anh ta còn phải vào trường thi để làm bài, không còn cách nào khác, anh ta nhặt một mảng gốm ở Chá Câu. Sau khi anh ta tiến vào trường thi, anh ta dùng mảnh gốm để mài mực, thời điểm dùng bút lông chấm mực viết chữ, phát hiện mực mài ra từ mảnh gốm này giống như dầu, không đọng nước hay làm hỏng bút lông, mùa đông tháng chạp cũng không đóng băng, nét chữ vô cùng mượt mà, có thể nói là bút bút sinh huy. Sau khi bài thi được trình lên, người cử nhân này thật sự đậu Tiến sĩ. Từ đó về sau, nghiên mực làm từ đất sét ở Chá Câu nổi tiếng khắp toàn bộ kinh thành.”
Lúc Sầm Tuế nghe xong câu chuyện truyền kỳ hư cấu của lão Cổ, cô cũng đã nhìn qua mấy quầy hàng rồi.
Cô cười nói với lão Cổ: "Không tệ, không thua kém lão Từ chút nào.”
Lão Cổ nghe xong mừng rỡ, vội vàng nói: "Vậy khi rảnh rỗi, tôi sẽ đọc thêm sách và sưu tầm thêm nhiều truyền thuyết về đồ cổ. Tiểu Sầm, nếu cô muốn nghe kể chuyện, đến đây tôi sẽ kể cho cô nghe."
Sầm Tuế vẫn tươi cười, giọng nói nhẹ nhàng lanh lảnh: "Được thôi."
Lão Từ từ xa nhìn bộ dáng mồm mép của lão Cổ, vừa tức vừa ghen.
Trong lòng còn đang mắng - Ông già thối tha này...
***
Sầm Tuế đã tranh thủ dành một giờ đơn giản để tầm bảo.
Sau khi đi vơ vét một vòng xung quanh, cô càng ngày càng cảm thấy, câu Lão Từ nói là cô tự thân đều có tài vận có phải là thật hay không.
Theo lý thuyết thì hàng thật trên những quầy hàng này rất ít, nhưng hôm nay thế mà để cô thành công tìm được ba món trong số đó.
Tuy một số món đồ không đắt lắm, cỡ vài chục ngàn nhưng đều là đồ cổ hàng thật giá thật.
So với giá thu mua hàng là mấy chục hoặc mấy trăm đồng, thì đây đã là một khoản lãi rất lớn rồi.
Chỉ cần có thể bán đi thì bằng cả khoản phí sinh hoạt một tháng mà không cần làm thêm gì nữa.
***
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook