Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 132:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Đương nhiên, nguyên nhân chính là Sầm Tuế lúc đó đã cảm thấy Đồng Tinh Tinh rất kỳ lạ, cứ nhìn cô chằm chằm.
Cô rất khó chịu nên đã cố tình chèn chân vào.
Mẹ Sầm lại thở dài: "Không tìm được lý do nào khác, cô ta cũng không có yêu đương gì, chỉ có phần công việc này là làm chậm trễ thời gian của cô ta."
Sầm Tuế cười chế nhạo: "Nếu đã ảnh hưởng đến thời gian của chị ấy, thì nghỉ việc đi, chăm chỉ lấy được bằng tốt nghiệp và dựa vào thực lực của mình để làm việc trong một công ty phần mềm lớn không phải càng tốt à? Lương cao, phúc lợi tốt, và tương lai tươi sáng."
Mẹ Sầm thở dài, chưa kịp nói gì tiếp thì ba Sầm đã đẩy cửa bước vào.
Ông ấy bước vào ngồi xuống chiếc ghế đẩu cuối giường, nhìn Sầm Tuế nói: "Tuế Tuế, con có biết Tinh Tinh có phải đang yêu đương không? Có phải là ở ngoài quen biết với người không ra gì mà học thói xấu không?"
Sầm Tuế lắc đầu: "Con cũng không thường ở chung với chị ấy nhiều."
Ba Sầm vỗ đùi: "Chuyện này chắc hẳn là thật, còn có thể là lý do gì khác?"
Sầm Tuế có suy đoán của riêng mình trong lòng, nhưng cô không thể nói.
Cô ngồi trên giường thuyết phục ba mẹ Sầm đừng nhận trách nhiệm về mình.
***
Phòng khách tầng 2.
Mẹ Đồng ngồi ở mép giường, mặt đối mặt với Đồng Tinh Tinh ngồi trên ghế.
Bà ta đỏ mắt hỏi Đồng Tinh Tinh: "Con nói rõ ràng cho mẹ biết, đế cùng là có chuyện gì xảy ra? Mẹ đã rất vất vả nuôi con học đại học, đến lúc sắp tốt nghiệp, con lại làm ra chuyện như vậy?"
Đồng Tinh Tinh khẽ cúi đầu, niết ngón tay lại với nhau.
Một lúc sau, cô ta cúi đầu nói: "Mẹ có biết làm đồ án tốt nghiệp khó thế nào và làm mất bao lâu không? Dù sao tất cả đều chỉ vì lấy được bằng tốt nghiệp mà thôi, con mua một bài mẫu rồi sửa lại một chút là được rồi. Thêm nữa, Con cũng không có ý định làm đúng chuyên ngành.”
Mẹ Đồng không thể hiểu được hỏi: “Sao con không làm công việc đúng chuyên ngành? Thành tích chuyên môn của con tốt như vậy mà con lại đến tiệm trang sức đứng quầy? Đứng mấy hôm rồi đi công ty nhà cậu con thì có thể làm được gì? Công ty kia của cậu con có lớn bao nhiêu đâu, làm gì có không gian để con phát triển?”
Nghe xong những lời này, Đồng Tinh Tinh cuối cùng ngẩng đầu lên: “Công ty nhà mình có thể giống công ty nhà khác à? Ở công ty người làm việc, không gian có lớn cũng là đi làm công, tại nhà mình, là có thể làm lãnh đạo.”
Mẹ Đồng khó hiểu nhìn cô ta: “Ai nói cho con đó là công ty nhà mình, công ty đó là của cậu con, không liên quan gì đến chúng ta cả. Họ của công ty là Sầm, không phải họ Đồng, con đừng có nhầm lẫn, con cũng không phải là con cái thế hệ thứ hai của nhà giàu. Con vào làm cũng là đi làm công.”
Đồng Tinh Tinh mở miệng nói: "Không phải là người nhà họ Sầm? Mẹ không phải cũng họ Sầm à? Con cũng có huyết thống nhà họ Sầm, Sầm Tuế vô dụng như vậy, trong đầu không có thứ gì khác ngoài việc yêu đương. Mẹ nghĩ rằng cô ta có thể lãnh đạo công ty không?”
Mẹ Đồng nhíu mày nhìn Đồng Tinh Tinh, chốc lát sau nói: “Vì thế mà con phải vào làm ở công ty nhà cậu con, đồng thời cũng vào ở nhà cậu, cuối cùng là vì muốn thay thế Tuế Tuế? Cho nên, con qua loa làm luận văn tốt nghiệp?
Suy nghĩ của Đồng Tinh Tinh bị vạch trần, ê â một hồi, giả dối phủ nhận: "Con cũng không có nói như vậy..."
Mẹ Đồng hít sâu một hơi: “Bây giờ mẹ nói cho con biết, công ty trang sức của nhà họ Sầm là do cậu của con sau khi tốt nghiệp đại học năm bắt cơ hội thời đại sáng lập và phát triển, không phải di sản của ông nội, không liên quan gì đến mẹ và con. Con muốn dựa vào điều này để thay thế Tuế Tuế, không khác gì là nằm mơ giữa ban ngày.”
Nói xong, mẹ Đồng đứng dậy định đi ra ngoài, miệng còn vẫn nói: "Con định chọc tức mẹ sao? Mẹ sẽ nói với cậu con đi để cậu đuổi con ra khỏi nhà họ Sầm ngay, miễn cho con lại suy nghĩ lung tung và tự hủy hoại cuộc đời của mình.”
Đồng Tinh Tinh ngược lại nhanh tay lẹ mắt, đứng dậy ôm chặt lấy cánh tay của mẹ Đồng.
Cô ta nhìn mẹ Đồng nói: “Con là con gái ruột của mẹ, nếu như mẹ đi ra ngoài nói như vậy, sau này con làm người thế nào được?”
Mẹ Đồng quay lại nhìn cô ta: “Vậy thì con từ chức đi, trở về làm đồ án tốt nghiệp, lấy bằng tốt nghiệp, đến thành phố Loan Khẩu, tìm một công việc tốt. Thành phố Tô An này đâu có lớn lắm đâu, tại sao phải ở lại đây?”
Trong lòng Đồng Tinh Tinh rất rối loạn, ôm lấy cánh tay của mẹ đồng không buông tay.
Một lúc sau, cô ta ngập ngừng nói: "Mẹ, con thực sự không thích những công việc liên quan đến máy tính. Con gái thường không thích hợp làm lập trình viên, tăng ca thức khuya viết code, tóc tai sẽ rụng rất nhiều, sẽ đột tử đó mẹ."
Đương nhiên, nguyên nhân chính là Sầm Tuế lúc đó đã cảm thấy Đồng Tinh Tinh rất kỳ lạ, cứ nhìn cô chằm chằm.
Cô rất khó chịu nên đã cố tình chèn chân vào.
Mẹ Sầm lại thở dài: "Không tìm được lý do nào khác, cô ta cũng không có yêu đương gì, chỉ có phần công việc này là làm chậm trễ thời gian của cô ta."
Sầm Tuế cười chế nhạo: "Nếu đã ảnh hưởng đến thời gian của chị ấy, thì nghỉ việc đi, chăm chỉ lấy được bằng tốt nghiệp và dựa vào thực lực của mình để làm việc trong một công ty phần mềm lớn không phải càng tốt à? Lương cao, phúc lợi tốt, và tương lai tươi sáng."
Mẹ Sầm thở dài, chưa kịp nói gì tiếp thì ba Sầm đã đẩy cửa bước vào.
Ông ấy bước vào ngồi xuống chiếc ghế đẩu cuối giường, nhìn Sầm Tuế nói: "Tuế Tuế, con có biết Tinh Tinh có phải đang yêu đương không? Có phải là ở ngoài quen biết với người không ra gì mà học thói xấu không?"
Sầm Tuế lắc đầu: "Con cũng không thường ở chung với chị ấy nhiều."
Ba Sầm vỗ đùi: "Chuyện này chắc hẳn là thật, còn có thể là lý do gì khác?"
Sầm Tuế có suy đoán của riêng mình trong lòng, nhưng cô không thể nói.
Cô ngồi trên giường thuyết phục ba mẹ Sầm đừng nhận trách nhiệm về mình.
***
Phòng khách tầng 2.
Mẹ Đồng ngồi ở mép giường, mặt đối mặt với Đồng Tinh Tinh ngồi trên ghế.
Bà ta đỏ mắt hỏi Đồng Tinh Tinh: "Con nói rõ ràng cho mẹ biết, đế cùng là có chuyện gì xảy ra? Mẹ đã rất vất vả nuôi con học đại học, đến lúc sắp tốt nghiệp, con lại làm ra chuyện như vậy?"
Đồng Tinh Tinh khẽ cúi đầu, niết ngón tay lại với nhau.
Một lúc sau, cô ta cúi đầu nói: "Mẹ có biết làm đồ án tốt nghiệp khó thế nào và làm mất bao lâu không? Dù sao tất cả đều chỉ vì lấy được bằng tốt nghiệp mà thôi, con mua một bài mẫu rồi sửa lại một chút là được rồi. Thêm nữa, Con cũng không có ý định làm đúng chuyên ngành.”
Mẹ Đồng không thể hiểu được hỏi: “Sao con không làm công việc đúng chuyên ngành? Thành tích chuyên môn của con tốt như vậy mà con lại đến tiệm trang sức đứng quầy? Đứng mấy hôm rồi đi công ty nhà cậu con thì có thể làm được gì? Công ty kia của cậu con có lớn bao nhiêu đâu, làm gì có không gian để con phát triển?”
Nghe xong những lời này, Đồng Tinh Tinh cuối cùng ngẩng đầu lên: “Công ty nhà mình có thể giống công ty nhà khác à? Ở công ty người làm việc, không gian có lớn cũng là đi làm công, tại nhà mình, là có thể làm lãnh đạo.”
Mẹ Đồng khó hiểu nhìn cô ta: “Ai nói cho con đó là công ty nhà mình, công ty đó là của cậu con, không liên quan gì đến chúng ta cả. Họ của công ty là Sầm, không phải họ Đồng, con đừng có nhầm lẫn, con cũng không phải là con cái thế hệ thứ hai của nhà giàu. Con vào làm cũng là đi làm công.”
Đồng Tinh Tinh mở miệng nói: "Không phải là người nhà họ Sầm? Mẹ không phải cũng họ Sầm à? Con cũng có huyết thống nhà họ Sầm, Sầm Tuế vô dụng như vậy, trong đầu không có thứ gì khác ngoài việc yêu đương. Mẹ nghĩ rằng cô ta có thể lãnh đạo công ty không?”
Mẹ Đồng nhíu mày nhìn Đồng Tinh Tinh, chốc lát sau nói: “Vì thế mà con phải vào làm ở công ty nhà cậu con, đồng thời cũng vào ở nhà cậu, cuối cùng là vì muốn thay thế Tuế Tuế? Cho nên, con qua loa làm luận văn tốt nghiệp?
Suy nghĩ của Đồng Tinh Tinh bị vạch trần, ê â một hồi, giả dối phủ nhận: "Con cũng không có nói như vậy..."
Mẹ Đồng hít sâu một hơi: “Bây giờ mẹ nói cho con biết, công ty trang sức của nhà họ Sầm là do cậu của con sau khi tốt nghiệp đại học năm bắt cơ hội thời đại sáng lập và phát triển, không phải di sản của ông nội, không liên quan gì đến mẹ và con. Con muốn dựa vào điều này để thay thế Tuế Tuế, không khác gì là nằm mơ giữa ban ngày.”
Nói xong, mẹ Đồng đứng dậy định đi ra ngoài, miệng còn vẫn nói: "Con định chọc tức mẹ sao? Mẹ sẽ nói với cậu con đi để cậu đuổi con ra khỏi nhà họ Sầm ngay, miễn cho con lại suy nghĩ lung tung và tự hủy hoại cuộc đời của mình.”
Đồng Tinh Tinh ngược lại nhanh tay lẹ mắt, đứng dậy ôm chặt lấy cánh tay của mẹ Đồng.
Cô ta nhìn mẹ Đồng nói: “Con là con gái ruột của mẹ, nếu như mẹ đi ra ngoài nói như vậy, sau này con làm người thế nào được?”
Mẹ Đồng quay lại nhìn cô ta: “Vậy thì con từ chức đi, trở về làm đồ án tốt nghiệp, lấy bằng tốt nghiệp, đến thành phố Loan Khẩu, tìm một công việc tốt. Thành phố Tô An này đâu có lớn lắm đâu, tại sao phải ở lại đây?”
Trong lòng Đồng Tinh Tinh rất rối loạn, ôm lấy cánh tay của mẹ đồng không buông tay.
Một lúc sau, cô ta ngập ngừng nói: "Mẹ, con thực sự không thích những công việc liên quan đến máy tính. Con gái thường không thích hợp làm lập trình viên, tăng ca thức khuya viết code, tóc tai sẽ rụng rất nhiều, sẽ đột tử đó mẹ."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook