Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

So với các cổ vật khác thì giá khởi điểm này xem như rất thấp, chỉ có năm ngàn.

Nghe được tiếng báo giá, Uông Kiệt đột nhiên lấy lại tinh thần.

Anh ta chạm vào cánh tay của Trần Vũ, mở miệng nói: "Vũ ca, lấy cái này đi, giá quá hời rồi."

Lời này vừa thốt ra, người ngồi bên cạnh đều nhìn về phía bọn họ.

Trần Vũ trên mặt một trận xấu hổ, nhưng anh ta cố gắng bình tĩnh, đưa tay hung hăng véo lên đùi Uông Kiệt một cái thật mạnh.

Uông Kiệt bị anh ta bóp đến mặt vặn vẹo, rốt cuộc đến cùng vẫn là cắn môi không lên tiếng.

Chờ Trần Vũ buông lỏng tay, anh ta cắn chặt môi, yên lặng xoa cái đùi mới bị hành hạ.

Ngay tại lúc Uông Kiệt đang yên lặng xoa bắp đùi, Vinh Mặc giơ bảng lên kêu: "5500."

Lần này anh chủ yếu tới bán đồ, nhưng nếu gặp được món đồ thích hợp có thể mua được, anh tự nhiên cũng sẽ xem xét.

Lò nung Tống An là một lò nung ở Phúc Kiến, mặc dù không có nổi tiếng như "Nhữ, Quân, Quan, Ca, Định", nhưng lại được người Nhật Bản theo đuổi.

Sau khi nó được truyền bá đến Nhật Bản, bởi vì nhận được sự yêu thích cùng ưu ái của Châu Quang Văn Lâm, ông tổ của súp trà Nhật Bản, cho nên các học giả Nhật Bản đã làm tăng thêm danh tiếng tốt đẹp cho loại men xanh của lò nung Tống An này—— Gốm sứ men ngọc Châu Quang.

Sau khi Vinh Mặc giơ bảng xong, trong hội trường chìm vào im lặng.

Ngay tại thời điểm người đấu giá hỏi còn có ai muốn tăng giá hay không, Trần Vũ đột nhiên giơ bảng, bình tĩnh kêu lên một tiếng: "Sáu ngàn."

Nghe được giọng nói của Trần Vũ, Sầm Tuế vô ý thức quay đầu nhìn anh ta.

Người này có tật xấu, đồ sứ của lò nung Tống An không tính là hiếm, căn bản không đáng giá bao nhiêu tiền, lấy "giá bình dân chất lượng cao" mà nổi danh, tăng giá lên để làm gì?



Đương nhiên, cô hiểu ra cũng rất nhanh.

Trần Vũ anh ta thì có biết cái gì đồ cổ đâu, anh ta đây là cố ý muốn cùng Vinh Mặc tranh cao thấp.

Vinh Mặc giơ bảng kêu lên: "Sáu ngàn năm."

Trần Vũ quả nhiên ngay lập tức giơ bảng hô: "Bảy ngàn."

Cuối cùng vào lúc hai người luân phiên nhau hét giá lên đến một vạn, Vinh Mặc cầm bảng hiệu không giơ lên nữa.

Anh mua đồ vật là để làm ăn, chứ không phải là để thỏa mãn sở thích cá nhân, cho nên tranh đua cùng với một đứa nhóc thì có ích lợi gì chứ.

Về sau Vinh Mặc không còn giơ bảng lên nữa, cái bát trà với giá một vạn này tự nhiên thuộc về Trần Vũ.

Cướp đoạt được thứ trong tay Vinh Mặc, Trần Vũ nhìn rất đắc ý, lưng eo ngồi thẳng tắp, giống như anh ta cũng là một ông chủ lớn.

Sầm Tuế thở ra một hơi, trong lòng cũng không quá để ý.

Sau đó đợi đến khi người đấu giá đi lên và lấy ra một chiếc lư hương nhỏ làm bằng đồng từ thời nhà Thanh, cô nắm lấy cổ tay của Vinh Mặc, trực tiếp bảo anh giơ bảng.

Vinh Mặc trong nháy mắt không kịp phản ứng.

Cái lư hương nhỏ này chính là đồ vật của anh, nào có ai tự đi tăng giá để mua đồ vật của chính mình, đây không phải là ngốc lắm sao?

Coi như là cuộc đấu giá không thu được tiền, thì cũng không thể tự mình cầm đồ tới hội đấu giá, sau đó lại tăng giá để mua về chứ.

Người đấu giá nhìn Vinh Mặc giơ bảng hiệu không nói lời nào, cười hỏi một câu: "Ngài Vinh, xin hỏi giá tiền của ngài đưa ra là?"

Vinh Mặc cũng không có biểu hiện ra cái gì, đơn giản nói: "Hai mươi hai vạn."

Ngay sau khi Vinh Mặc vừa mới buông bảng hiệu xuống, Trần Vũ giơ bảng lên: “Hai mươi lăm vạn."



Không có những người khác tăng giá, Sầm Tuế lại nắm lấy cổ tay Vinh Mặc, để cho anh giơ bảng hiệu lên.

Hiện tại Vinh Mặc tự nhiên cũng kịp phản ứng, khóe miệng hơi mỉm cười, báo giá: "Hai mươi tám vạn."

Trần Vũ không phụ kỳ vọng của Sầm Tuế, tiếp tục tăng giá: "Ba mươi vạn."

Sầm Tuế vẻ mặt bình tĩnh, cầm lấy cổ tay Vinh Mặc cũng tiếp tục nâng: “Ba mươi lăm vạn."

Trần Vũ: "Bốn mươi vạn."

Vinh Mặc: "Bốn mươi lăm vạn."

Trần Vũ: "Năm mươi vạn!"

Người ở chỗ này, nhìn trái rồi lại nhìn phải, nghĩ thầm hai người này đang làm cái gì đây?

Sau đó nghe Vinh Mặc nói: "Thuộc về cậu."

Trần Vũ vẫn rất đắc ý, nói một câu: "Đã nhường rồi."

Sầm Tuế ngồi ở phía trước, cố gắng ngăn chặn nụ cười trên khóe miệng, không để cho mình trực tiếp bật cười thành tiếng.

Lư hương với giá mười mấy vạn thu về được năm mươi vạn, cũng kiếm được một khoản tiền kha khá.

Đương nhiên Sầm Tuế cũng không đi quá xa, lần này kích thích Trần Vũ rồi cũng thu tay lại, tiếp theo là đồ vật của Vinh Mặc, cũng không tiếp tục kích anh.

Hội đấu giá tiến hành đến một nửa, mọi người nghỉ ngơi tại chỗ mấy phút.

Mọi người tùy tiện tâm sự cùng với những người có quan hệ thân thiết, chờ người đấu giá tới, lại tiếp tục đấu giá.

Trần Vũ cùng Uông Kiệt nửa trận trước còn có chút tinh thần, đến phần sau buổi đấu giá trực tiếp ỉu xìu, muốn ngủ gật.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...