Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 138:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Hai người họ cùng một vẻ mặt, cụp mắt lại, chỉ là tới xem chút náo nhiệt.
Vinh Mặc cùng Sầm Tuế cũng không tiếp tục giờ bảng nữa.
Nhìn từng món đồ cổ trên sân khấu bị lấy đi, thời gian cũng trôi qua một chút xíu.
Mọi người ngồi mệt mỏi, tất cả đều là dáng vẻ không hứng lắm.
Đồ đưa ra không phải là đồ tốt để cho người ta hai mắt tỏa sáng đồ, cũng không có lai lịch đặc thù gì, trực tiếp không ai giơ bảng.
Sau đó trên sân khấu mang lên một chiếc áo cà sa, lên giá mười vạn.
Cũng chỉ là một chiếc áo cà sa cũ không có gì đặc biệt mà thôi, mọi người tự nhiên không có hứng thú, biểu lộ đều không quan tâm.
Hội trường bên trong không ai giơ bảng cũng không có một người nói chuyện.
Một lát sau, rốt cuộc cũng có người lên tiếng nói: "Không ai muốn, kế tiếp đi."
Người đấu giá nhìn xác thực không ai có hứng thú, mang đi.
Sau đó khi nữ phục vụ lên sân khấu để lấy đồ vật, Sầm Tuế giơ bảng lên, đơn giản nói: "Mười vạn, cho ta đi."
Nghe được thanh âm của cô, những người khác nhao nhao nhìn về phía cô.
Vị phu nhân trung niên ngồi bên cạnh cô có lòng tốt cười nói: "Cô bé này, đây là mười vạn, cũng không phải mười khối."
Sầm Tuế lễ phép đáp lại: "Cảm ơn, tôi có thể lấy ra mười vạn."
Đột nhiên lại có người lên tiếng: “Đều là phú nhị đại, các người không nhìn ra sao? Không phải là giới của mình, nhất định phải đi đến chen vào, có tiền tùy tiện mua thôi, tóm lại cũng không phải tiền mà mình kiếm."
Sầm Tuế nhìn thoáng qua người đàn ông trung niên đang nói chuyện, cái trán mập mạp đầu thì bị hói đến nửa.
Cô mặc dù vào Hiệp hội giám định cổ vật, nhưng bình thường thời điểm hoạt động trong hội cũng không nhiều, cho nên trong giới người nhận biết cô cũng chẳng có mấy ai. Hiện tại bọn họ chắc là xem cô và Trần Vũ giống nhau, lấy tiền ra đùa giỡn, cho nên trào phúng cô.
Sầm Tuế còn chưa kịp lên tiếng, Trần Vũ đã nói trước: “Chỉ cần tôi có tiền, cái gì giới không vào được?"
Người đàn ông trung niên mập cười xùy: “Hội đấu giá tốt như thế này, lại để đám trẻ con ba tuổi quấy nhiễu, thật không có ý nghĩa. Các người mua những đồ vật này về, mang đi ra ngoài đường, chơi có hiểu không?"
Trần Vũ nói tiếp oán giận: “Tôi không cần hiểu, tôi cứ khoe khoang tôi có tiền, thì làm sao nào?"
Người đàn ông trung niên mập lại là cười nhạo một tiếng: “Cậu đây là đang khoe khoang cậu là thằng ngốc nhiều tiền, bỏ ra một vạn để mua cái bát trà từ lò nung Tống An, năm mươi vạn mua cái lư hương nhỏ, nói ra để cho người ta chết cười cậu."
Trần Vũ bị người đàn ông nói đến tái xanh cả mặt mũi.
Sầm Tuế nhìn vẻ mặt của anh ta, suýt chút nữa không nhịn được mà bật cười.
Nhưng mà cô không có tâm trạng cùng người đàn ông trung niên này ầm ĩ, chỉ lặp lại với người đấu giá một lần: "Mười vạn, tôi muốn cái áo cà sa này."
Người đấu giá sư không nói nhiều lời, nhìn Sầm Tuế nhất định phải mua được, cầm búa gõ một tiếng, tiếp tục tiến hành đấu giá.
Phía dưới mọi người cũng không tỏ ra quá hào hứng, rất nhanh cũng đi đến giai đoạn cuối của buổi đấu giá.
Những cổ vật không ai muốn mua kia, tự nhiên là thu lại.
Sau khi hội đấu giá kết thúc, mọi người giao dịch tại chỗ, giao dịch xong lại đi trao đổi.
Trần Vũ đi thanh toán tiền của bát trà trước, sau đó cầm bát trà trong tay, thời điểm đi trả tiền cho lư hương nhỏ, anh đột nhiên phát hiện ra chủ nhân của món đồ là Vinh Mặc, lập tức mặt tái xanh triệt để —— mẹ nó, anh bị chơi!
Người đàn ông trung niên mập vừa rồi cùng anh cãi nhau đi ngang qua, vừa lúc yếu ớt nói một câu: "Thằng ngốc ngu xuẩn nhiều tiền..."
Sầm Tuế nhìn thấy vẻ mặt của Trần Vũ lại nghe người đàn ông trung niên này nói, trực tiếp bật cười thành tiếng.
Kết quả còn chưa cười được mấy, người đàn ông trung niên mập kia lại quay bước chân trở về, nhìn vào Sầm Tuế nói: "Cô cho rằng cô không phải sao? Bỏ ra mười vạn để mua cái áo cà sa, về nhà cô muốn khoác lên người, xoay quanh người khác biểu hiện ra bảo bối của cô nha."
Sầm Tuế: "..."
Người này làm sao lại thiếu đánh như thế chứ?
Trần Vũ đứng tại bên cạnh cô, lên tiếng hỏi: "Có muốn tôi đánh ông ta một trận hay không?"
Sầm Tuế quay đầu liếc anh: “Anh muốn vào đồn công an?"
Trần Vũ suy nghĩ rồi nói: "Cũng không phải là không thể chấp nhận."
Sầm Tuế lườm anh: “Cầm bảo bối của anh mau về nhà đi thôi."
Trần Vũ trong tay bưng lấy bát sứ của anh ta cùng chiếc lư hương nhỏ, tùy ý đưa tới trước mặt Sầm Tuế: “Có muốn hay không? Nếu muốn, tôi tặng cho em."
Sầm Tuế không muốn để ý nhiều đến anh ta, xoay người rời đi: “Tôi không cần."
Cô không tiếp tục để ý đến Trần Vũ, đi lấy tiền trả cho cà sa của chính mình.
Sau khi lấy được ôm vào trong ngực, nhìn bên trái rồi lại nhìn bên phải, chỗ này sờ sờ rồi sờ sờ chỗ kia.
Hai người họ cùng một vẻ mặt, cụp mắt lại, chỉ là tới xem chút náo nhiệt.
Vinh Mặc cùng Sầm Tuế cũng không tiếp tục giờ bảng nữa.
Nhìn từng món đồ cổ trên sân khấu bị lấy đi, thời gian cũng trôi qua một chút xíu.
Mọi người ngồi mệt mỏi, tất cả đều là dáng vẻ không hứng lắm.
Đồ đưa ra không phải là đồ tốt để cho người ta hai mắt tỏa sáng đồ, cũng không có lai lịch đặc thù gì, trực tiếp không ai giơ bảng.
Sau đó trên sân khấu mang lên một chiếc áo cà sa, lên giá mười vạn.
Cũng chỉ là một chiếc áo cà sa cũ không có gì đặc biệt mà thôi, mọi người tự nhiên không có hứng thú, biểu lộ đều không quan tâm.
Hội trường bên trong không ai giơ bảng cũng không có một người nói chuyện.
Một lát sau, rốt cuộc cũng có người lên tiếng nói: "Không ai muốn, kế tiếp đi."
Người đấu giá nhìn xác thực không ai có hứng thú, mang đi.
Sau đó khi nữ phục vụ lên sân khấu để lấy đồ vật, Sầm Tuế giơ bảng lên, đơn giản nói: "Mười vạn, cho ta đi."
Nghe được thanh âm của cô, những người khác nhao nhao nhìn về phía cô.
Vị phu nhân trung niên ngồi bên cạnh cô có lòng tốt cười nói: "Cô bé này, đây là mười vạn, cũng không phải mười khối."
Sầm Tuế lễ phép đáp lại: "Cảm ơn, tôi có thể lấy ra mười vạn."
Đột nhiên lại có người lên tiếng: “Đều là phú nhị đại, các người không nhìn ra sao? Không phải là giới của mình, nhất định phải đi đến chen vào, có tiền tùy tiện mua thôi, tóm lại cũng không phải tiền mà mình kiếm."
Sầm Tuế nhìn thoáng qua người đàn ông trung niên đang nói chuyện, cái trán mập mạp đầu thì bị hói đến nửa.
Cô mặc dù vào Hiệp hội giám định cổ vật, nhưng bình thường thời điểm hoạt động trong hội cũng không nhiều, cho nên trong giới người nhận biết cô cũng chẳng có mấy ai. Hiện tại bọn họ chắc là xem cô và Trần Vũ giống nhau, lấy tiền ra đùa giỡn, cho nên trào phúng cô.
Sầm Tuế còn chưa kịp lên tiếng, Trần Vũ đã nói trước: “Chỉ cần tôi có tiền, cái gì giới không vào được?"
Người đàn ông trung niên mập cười xùy: “Hội đấu giá tốt như thế này, lại để đám trẻ con ba tuổi quấy nhiễu, thật không có ý nghĩa. Các người mua những đồ vật này về, mang đi ra ngoài đường, chơi có hiểu không?"
Trần Vũ nói tiếp oán giận: “Tôi không cần hiểu, tôi cứ khoe khoang tôi có tiền, thì làm sao nào?"
Người đàn ông trung niên mập lại là cười nhạo một tiếng: “Cậu đây là đang khoe khoang cậu là thằng ngốc nhiều tiền, bỏ ra một vạn để mua cái bát trà từ lò nung Tống An, năm mươi vạn mua cái lư hương nhỏ, nói ra để cho người ta chết cười cậu."
Trần Vũ bị người đàn ông nói đến tái xanh cả mặt mũi.
Sầm Tuế nhìn vẻ mặt của anh ta, suýt chút nữa không nhịn được mà bật cười.
Nhưng mà cô không có tâm trạng cùng người đàn ông trung niên này ầm ĩ, chỉ lặp lại với người đấu giá một lần: "Mười vạn, tôi muốn cái áo cà sa này."
Người đấu giá sư không nói nhiều lời, nhìn Sầm Tuế nhất định phải mua được, cầm búa gõ một tiếng, tiếp tục tiến hành đấu giá.
Phía dưới mọi người cũng không tỏ ra quá hào hứng, rất nhanh cũng đi đến giai đoạn cuối của buổi đấu giá.
Những cổ vật không ai muốn mua kia, tự nhiên là thu lại.
Sau khi hội đấu giá kết thúc, mọi người giao dịch tại chỗ, giao dịch xong lại đi trao đổi.
Trần Vũ đi thanh toán tiền của bát trà trước, sau đó cầm bát trà trong tay, thời điểm đi trả tiền cho lư hương nhỏ, anh đột nhiên phát hiện ra chủ nhân của món đồ là Vinh Mặc, lập tức mặt tái xanh triệt để —— mẹ nó, anh bị chơi!
Người đàn ông trung niên mập vừa rồi cùng anh cãi nhau đi ngang qua, vừa lúc yếu ớt nói một câu: "Thằng ngốc ngu xuẩn nhiều tiền..."
Sầm Tuế nhìn thấy vẻ mặt của Trần Vũ lại nghe người đàn ông trung niên này nói, trực tiếp bật cười thành tiếng.
Kết quả còn chưa cười được mấy, người đàn ông trung niên mập kia lại quay bước chân trở về, nhìn vào Sầm Tuế nói: "Cô cho rằng cô không phải sao? Bỏ ra mười vạn để mua cái áo cà sa, về nhà cô muốn khoác lên người, xoay quanh người khác biểu hiện ra bảo bối của cô nha."
Sầm Tuế: "..."
Người này làm sao lại thiếu đánh như thế chứ?
Trần Vũ đứng tại bên cạnh cô, lên tiếng hỏi: "Có muốn tôi đánh ông ta một trận hay không?"
Sầm Tuế quay đầu liếc anh: “Anh muốn vào đồn công an?"
Trần Vũ suy nghĩ rồi nói: "Cũng không phải là không thể chấp nhận."
Sầm Tuế lườm anh: “Cầm bảo bối của anh mau về nhà đi thôi."
Trần Vũ trong tay bưng lấy bát sứ của anh ta cùng chiếc lư hương nhỏ, tùy ý đưa tới trước mặt Sầm Tuế: “Có muốn hay không? Nếu muốn, tôi tặng cho em."
Sầm Tuế không muốn để ý nhiều đến anh ta, xoay người rời đi: “Tôi không cần."
Cô không tiếp tục để ý đến Trần Vũ, đi lấy tiền trả cho cà sa của chính mình.
Sau khi lấy được ôm vào trong ngực, nhìn bên trái rồi lại nhìn bên phải, chỗ này sờ sờ rồi sờ sờ chỗ kia.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook