Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 143:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Vinh Mặc lái xe đến khu biệt thự nhà cô, khi còn cách của chính một đoạn dừng lại, để cô ngủ nhiều thêm chút.
Hoặc là nói, để cô cùng với anh ở cùng một chỗ như vậy thêm một lát nữa.
Am nhạc trong xe như tiếng suối, nhẹ nhàng chậm rãi chảy qua màng nhĩ, giống như đang xoa bóp.
Vinh Mặc quay đầu nhìn gương mặt ngủ say của Sầm Tuế, ánh mắt của anh cũng nhẹ nhàng như nước chảy, trộn lẫn chút sương mù, mang theo chút xíu nhiệt độ.
Sầm Tuế không biết mình đã ngủ bao lâu, chợt tỉnh lại, mở mắt ra, phát hiện mình vẫn còn ở trong xe.
Cô tỉnh táo quay đầu lại, nhìn thấy Vinh Mặc ngồi ở bên cạnh, yên tâm nói một câu: "Tôi ngủ thiếp đi mất."
Vinh Mặc "Ừm” một tiếng: “Cũng về đến nhà rồi."
Sầm Tuế đưa tay xoa đầu, bỗng nói: "Tôi nhớ là hôm nay tôi nhặt được chỗ tốt đúng không? Không phải nằm mơ ha?"
Vinh Mặc cười cười, nhìn cô nói: "Là nhặt được chỗ tốt, không có nằm mơ, chờ giám định ra kết quả, nếu như cô không muốn cất giữ ở trong tay, ta có thể giúp cô tìm phòng đấu giá ra ngoài."
Sầm Tuế trong nháy mắt buồn ngủ kiền biến mất, chợt lóe lên ánh sáng vụn vặt "Có thể ra bao nhiêu tiền?"
Vinh Mặc suy nghĩ một lúc: “Đánh giá sơ qua, hơn ngàn vạn, hoặc là mười ngàn hai mươi ngàn vạn gì đó?"
Nghe thấy lời này, ý cười trong mắt cô không khống chế được mà hiện lên khóe miệng, Sầm Tuế vội vàng mím môi ngậm lại.
Một lát sau, cô cố gắng thu hồi nụ cười, hắng giọng nói: "Tôi không thể quá tốt sao? Ý quên, tôi phải bình tĩnh lại, phú bà phải có dáng vẻ của phú bà."
Vinh Mặc nghe xong lời cô nói, lại cười rộ lên.
Sầm Tuế nhìn anh cười, chính mình lại không nhịn được mà cười theo, vậy mà ở cùng một chỗ lại không đứng đắn mà nói chuyện phiếm hồ nháo một trận.
Trong xe vẫn còn tiếng nhạc, nốt nhạc từ đường cong khóe miệng hai người nhảy qua.
Sầm Tuế nói chuyện đã hoàn toàn thanh tỉnh, đưa tay nhìn đồng hồ, cùng Vinh Mặc nói lời tạm biệt.
Cùng Vinh Mặc vẫy tay, cô xuống xe đi về nhà đi, vừa đi còn vừa ngâm nga bài hát, ngẫu nhiên nhón chân lên nhảy nhót, ở trong màn đêm như một cô tinh linh nhỏ đang tràn đầy vui vẻ.
Về đến nhà chậm rãi thay giày.
Dì Đường nhìn thấy cô, trực tiếp hỏi một câu: "Tuế Tuế hôm nay gặp được việc vui hay sao thế?"
Sầm Tuế cười cười nói: "Không có ạ, chỉ đơn giản là tâm tình tốt."
Cùng Đồng Tinh Tinh đối mặt nhìn, tiếng chào hỏi cũng bỏ qua.
Đồng Tinh Tinh đứng tại chỗ yên lặng nghĩ —— vui vẻ như vậy sao? Chắc là do chiếm được tiện nghi từ chỗ nữ chính Lâm Vũ tây?
Sầm Tuế không có tâm tư quan tâm nhiều đến Đồng Tinh Tinh, chui vào phòng mẹ Sầm, cùng bà xem tivi và nói chuyện phiếm.
Sau đó nhìn thời gian cũng không còn sớm nữa, lên trên tầng rửa mặt, về phòng của mình nghỉ ngơi.
Trước khi ngủ dù sao vẫn phải có một số hoạt động giải trí, cô tựa vào con búp bê lớn ở đầu giường, tay cầm máy tính bảng xem tiết mục giải trí.
Giải trí càng làm vui vẻ hơn, trên mí mắt dần trở lên nặng nề, buông máy tính xuống và tắt đèn sau lưng, kéo chăn đi ngủ.
Ngủ không lâu thì bắt đầu nằm mơ.
Tất cả những giấc mơ của cô hôm nay đều liên quan đến tiền bạc..
Ví dụ như cứ đi tới đi tới, dưới chân đột nhiên xuất hiện một trăm khối, xoay người nhặt lên, tiếp theo xuất hiện một tờ khác.
Thế là cô nhặt nhặt nhặt, thiếu chút nữa eo đều muốn đứt mất.
Lại như, đi đường không cẩn thận ngã vào trong khe nước, vùng vẫy cho là mình muốn bị chết đuối, kết quả vừa mở mắt nhìn xung quanh tất cả đều là Mao gia gia màu đỏ rực.
Sau đó quay đầu lại, trên trời rơi xuống một cơn mưa tiền, lấp đầy khắp cả thế giới đều là một trăm đồng.
Sầm Tuế vừa lăn vừa cười ở bên trong đống tiền.
Đưa tay ôm tiền vào ngực, cười khanh khách nhìn lên bầu trời.
Buổi sáng bị đồng hồ báo thức đánh thức trong nháy mắt, cô phát hiện mình lại là cười tỉnh.
Sau đó ngồi dậy, nhớ tới trong mơ cảnh tượng đầy khoa trương kia, cô lại che mặt không nhịn được bật cười.
Cười như vậy một hồi lâu mới miễn cưỡng nhịn xuống khóe miệng.
Sau đó hít sâu một hơi làm cho mình bình tĩnh, vén chăn xuống giường đi rửa mặt rồi đi ăn sáng.
Ăn sáng xong cũng hoàn toàn từ trong giấc mơ thoát ra.
Sau khi hoàn toàn trở về hiện thực, Sầm Tuế giống như bình thường, đeo túi xách đi đến trường học.
Hiện tại đã là tháng sáu, thời tiết buổi sáng rất nóng.
Từ trong nhà đi ra ngoài trời, đi qua một cánh cửa, sẽ bị dán một mặt nhiệt khí.
Sầm Tuế sau khi ra cửa vội vàng chạy vào trong xe, đóng cửa vào rồi thở phào một hơi, để tài xế trong nhà lái xe đưa cô đi trường học.
Khoảng cách từ cổng trường đến tòa nhà giảng dạy, vẫn là phải mình đi qua.
Trong tay của cô cầm một cái quạt nhỏ, vừa đi vừa quạt gió vào mặt mình.
Vinh Mặc lái xe đến khu biệt thự nhà cô, khi còn cách của chính một đoạn dừng lại, để cô ngủ nhiều thêm chút.
Hoặc là nói, để cô cùng với anh ở cùng một chỗ như vậy thêm một lát nữa.
Am nhạc trong xe như tiếng suối, nhẹ nhàng chậm rãi chảy qua màng nhĩ, giống như đang xoa bóp.
Vinh Mặc quay đầu nhìn gương mặt ngủ say của Sầm Tuế, ánh mắt của anh cũng nhẹ nhàng như nước chảy, trộn lẫn chút sương mù, mang theo chút xíu nhiệt độ.
Sầm Tuế không biết mình đã ngủ bao lâu, chợt tỉnh lại, mở mắt ra, phát hiện mình vẫn còn ở trong xe.
Cô tỉnh táo quay đầu lại, nhìn thấy Vinh Mặc ngồi ở bên cạnh, yên tâm nói một câu: "Tôi ngủ thiếp đi mất."
Vinh Mặc "Ừm” một tiếng: “Cũng về đến nhà rồi."
Sầm Tuế đưa tay xoa đầu, bỗng nói: "Tôi nhớ là hôm nay tôi nhặt được chỗ tốt đúng không? Không phải nằm mơ ha?"
Vinh Mặc cười cười, nhìn cô nói: "Là nhặt được chỗ tốt, không có nằm mơ, chờ giám định ra kết quả, nếu như cô không muốn cất giữ ở trong tay, ta có thể giúp cô tìm phòng đấu giá ra ngoài."
Sầm Tuế trong nháy mắt buồn ngủ kiền biến mất, chợt lóe lên ánh sáng vụn vặt "Có thể ra bao nhiêu tiền?"
Vinh Mặc suy nghĩ một lúc: “Đánh giá sơ qua, hơn ngàn vạn, hoặc là mười ngàn hai mươi ngàn vạn gì đó?"
Nghe thấy lời này, ý cười trong mắt cô không khống chế được mà hiện lên khóe miệng, Sầm Tuế vội vàng mím môi ngậm lại.
Một lát sau, cô cố gắng thu hồi nụ cười, hắng giọng nói: "Tôi không thể quá tốt sao? Ý quên, tôi phải bình tĩnh lại, phú bà phải có dáng vẻ của phú bà."
Vinh Mặc nghe xong lời cô nói, lại cười rộ lên.
Sầm Tuế nhìn anh cười, chính mình lại không nhịn được mà cười theo, vậy mà ở cùng một chỗ lại không đứng đắn mà nói chuyện phiếm hồ nháo một trận.
Trong xe vẫn còn tiếng nhạc, nốt nhạc từ đường cong khóe miệng hai người nhảy qua.
Sầm Tuế nói chuyện đã hoàn toàn thanh tỉnh, đưa tay nhìn đồng hồ, cùng Vinh Mặc nói lời tạm biệt.
Cùng Vinh Mặc vẫy tay, cô xuống xe đi về nhà đi, vừa đi còn vừa ngâm nga bài hát, ngẫu nhiên nhón chân lên nhảy nhót, ở trong màn đêm như một cô tinh linh nhỏ đang tràn đầy vui vẻ.
Về đến nhà chậm rãi thay giày.
Dì Đường nhìn thấy cô, trực tiếp hỏi một câu: "Tuế Tuế hôm nay gặp được việc vui hay sao thế?"
Sầm Tuế cười cười nói: "Không có ạ, chỉ đơn giản là tâm tình tốt."
Cùng Đồng Tinh Tinh đối mặt nhìn, tiếng chào hỏi cũng bỏ qua.
Đồng Tinh Tinh đứng tại chỗ yên lặng nghĩ —— vui vẻ như vậy sao? Chắc là do chiếm được tiện nghi từ chỗ nữ chính Lâm Vũ tây?
Sầm Tuế không có tâm tư quan tâm nhiều đến Đồng Tinh Tinh, chui vào phòng mẹ Sầm, cùng bà xem tivi và nói chuyện phiếm.
Sau đó nhìn thời gian cũng không còn sớm nữa, lên trên tầng rửa mặt, về phòng của mình nghỉ ngơi.
Trước khi ngủ dù sao vẫn phải có một số hoạt động giải trí, cô tựa vào con búp bê lớn ở đầu giường, tay cầm máy tính bảng xem tiết mục giải trí.
Giải trí càng làm vui vẻ hơn, trên mí mắt dần trở lên nặng nề, buông máy tính xuống và tắt đèn sau lưng, kéo chăn đi ngủ.
Ngủ không lâu thì bắt đầu nằm mơ.
Tất cả những giấc mơ của cô hôm nay đều liên quan đến tiền bạc..
Ví dụ như cứ đi tới đi tới, dưới chân đột nhiên xuất hiện một trăm khối, xoay người nhặt lên, tiếp theo xuất hiện một tờ khác.
Thế là cô nhặt nhặt nhặt, thiếu chút nữa eo đều muốn đứt mất.
Lại như, đi đường không cẩn thận ngã vào trong khe nước, vùng vẫy cho là mình muốn bị chết đuối, kết quả vừa mở mắt nhìn xung quanh tất cả đều là Mao gia gia màu đỏ rực.
Sau đó quay đầu lại, trên trời rơi xuống một cơn mưa tiền, lấp đầy khắp cả thế giới đều là một trăm đồng.
Sầm Tuế vừa lăn vừa cười ở bên trong đống tiền.
Đưa tay ôm tiền vào ngực, cười khanh khách nhìn lên bầu trời.
Buổi sáng bị đồng hồ báo thức đánh thức trong nháy mắt, cô phát hiện mình lại là cười tỉnh.
Sau đó ngồi dậy, nhớ tới trong mơ cảnh tượng đầy khoa trương kia, cô lại che mặt không nhịn được bật cười.
Cười như vậy một hồi lâu mới miễn cưỡng nhịn xuống khóe miệng.
Sau đó hít sâu một hơi làm cho mình bình tĩnh, vén chăn xuống giường đi rửa mặt rồi đi ăn sáng.
Ăn sáng xong cũng hoàn toàn từ trong giấc mơ thoát ra.
Sau khi hoàn toàn trở về hiện thực, Sầm Tuế giống như bình thường, đeo túi xách đi đến trường học.
Hiện tại đã là tháng sáu, thời tiết buổi sáng rất nóng.
Từ trong nhà đi ra ngoài trời, đi qua một cánh cửa, sẽ bị dán một mặt nhiệt khí.
Sầm Tuế sau khi ra cửa vội vàng chạy vào trong xe, đóng cửa vào rồi thở phào một hơi, để tài xế trong nhà lái xe đưa cô đi trường học.
Khoảng cách từ cổng trường đến tòa nhà giảng dạy, vẫn là phải mình đi qua.
Trong tay của cô cầm một cái quạt nhỏ, vừa đi vừa quạt gió vào mặt mình.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook