Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Đào Mẫn Nhi kéo Sầm Tuế đến ngồi xuống trên thảm, nhét bài vào tay cô: "Ni Ni phân tích cho tụi mình, lúc ấy tình hình chiến đấu tuy rằng có chút kịch liệt, nhưng bọn họ đều còn có chừng mực, cũng không xuống tay không nặng nhẹ. Không có đánh đến mức thành vết thương xấu, đến đồn cảnh sát, đó là chỉ trích giáo dục, mất tiền cộng với việc viết thư bảo lãnh, không có vấn đề lớn."

Sầm Tuế bĩu môi, nhìn Ni Ni hỏi: "Đến phiên ai ra bài?"

Ni Ni cười: "Tớ vừa mới ra đôi tám, Tuế Tuế, cậu có muốn ra hay không?"

Sầm Tuế nhìn thoáng qua lá bài trong tay, lại quay đầu nhìn Đào Mẫn Nhi: “Sờ làm gì cho thối bài?"

Đào Mẫn Nhi dùng chân chạm vào cô: "Đánh đi, vận khí của cậu tốt, bài có thối cũng có thể đánh được."

Sầm Tuế ra một vòng bài, hỏi họ: "Mấy người không định đi ngủ sao? Muốn thâu đêm à?"

Chu Nhị Bảo ngồi bên kia tiếp lời: "Không muốn ngủ nữa, trời sáng rồi ngủ.”

Sầm Tuế đoán là tâm tình Chu Nhị Bảo không tốt, cho nên các cô gái vui chơi cùng cô ấy.

Vì vậy, cô cũng không nói bất cứ lời nào nữa, tiếp tục ra bài.

Đào Mẫn Nhi ngồi bên cạnh cô, nhìn cô ra hai lượt bài, đột nhiên hỏi cô: "Hôm nay Trần Vũ còn rất đẹp trai, hai người hòa thuận rồi sao?"

Lời này vừa nói ra, năm người còn lại đều ăn ý nhìn về phía Sầm Tuế.



Sầm Tuế chỉ nhìn chằm chằm vào lá bài của mình, đầu cũng không ngẩng lên nói: "Không có, ngựa tốt không quay đầu ăn cỏ cũ.”

Đào Mẫn Nhi hắng giọng: "Cậu nói vậy chắc cũng vậy, sớm được như vậy thì tốt biết bao, nhất định phải làm người khác bị thương mới quay đầu lại bù đắp. Nó được gọi là gì, thâm tình đến muộn, còn hèn hạ hơn cỏ. Hiện tại biết hối hận rồi, đi sớm làm gì?"

Bây giờ Chu Nhị Bảo mới quay lại và nói: "Hôm nay xem như anh ta đã giúp mình, mặc dù bởi vì Tuế Tuế. Hôm nay đừng chửi bới anh ta nữa, mình cảm thấy anh ta còn tốt hơn nhiều so với Ngô Thần Duệ, mình thật sự ghê tởm tên Ngô Thần Duệ đó."

Đào Mẫn Nhi lại chửi bới một câu: "Ánh mắt tụi cậu nhìn đàn ông đều có vấn đề."

Trần Đại Noãn nháy mắt với Đào Mẫn Nhi: "Đổi đề tài khác sẽ chết à, mấy tên đàn ông như chó đó thì có cái gì để bàn tán?"

Quả thật cũng không có gì để nói chuyện, Đào Mẫn Nhi không nói nữa.

Mấy cô gái tụ tập đánh bài cùng nhau, đánh đến mức mệt mỏi thì cũng cầm chăn, mỗi người tìm một nơi rồi ngủ xiêu xiêu vẹo vẹo.

Ngủ đến trưa ngày hôm sau, thức dậy và rửa mặt qua loa, đi ra ngoài ăn một cái gì đó rồi vội vã trở lại trường học.

Vào trong lớp vẫn còn buồn ngủ, không thể không nằm trên mặt bàn rồi ngủ thiếp đi trên một cuốn sách.

Mà mấy người Trần Vũ và Uông Kiệt thì sắc mặt tái mét, mấy ngày kế tiếp cũng không đến lớp.

Đương nhiên, tâm tư đi ra ngoài chơi cũng không còn, nhất là Trần Vũ, đối với cái gì cũng không có hứng thú, không phải ngồi ngẩn người, thì cũng nằm đờ ra, trông như hồn lìa khỏi xác.

***

Sầm Tuế dẫn theo chị em đi chơi một thời gian thì lập tức trở về cuộc sống bình thường.



Là một sinh viên, cô không có nhiều điều để xem xét trong tâm trí của mình, một là để ôn tập nghiên cứu sinh, cái khác là kỳ thi cuối cùng sắp tới.

Nhưng công việc nghiên cứu thường khá rườm rà, để lật lại một số lượng lớn các cuốn sách cổ điển, từ các ghi chép lịch sử để khai quật các dấu ấn lịch sử của cổ vật tồn tại, để chứng minh nguồn gốc của đồ cổ.

Biết công tác giám định tốn thời gian và công sức, Sầm Tuế cũng không chủ động thúc giục Triệu Minh Viễn.

Mỗi ngày cô đều an tâm bận rộn chuyện trong tay mình, chờ Triệu Minh Viễn Một thoáng thời gian chờ đợi thì cũng đến cuối kỳ.

Và điều quan trọng nhất vào cuối kỳ là kỳ thi cuối kỳ, Sầm Tuế tạm thời cũng buông bỏ việc ôn thi nghiên cứu sinh, dành phần lớn thời gian ôn tập các lớp chuyên ngành.

Khi ôn tập các tiết học chuyên ngành cần phải thỉnh thoảng giao tiếp với các bạn cùng lớp, cùng nhau sắp xếp phạm vi thi và trọng điểm của kỳ thi, cho nên thời gian Sầm Tuế đi Trân Bảo Trai đương nhiên cũng tương đối ít đi.

Tất nhiên cô cũng không về nhà, dành phần lớn thời gian mỗi ngày với bạn cùng phòng, phạm vi hoạt động cũng rất cố định - từ ký túc xá đến căng tin, từ căng tin đến lớp học tự học, từ lớp học tự học đến thư viện, chỉ có một vài nơi.

Tập trung cao độ để ôn tập trong một vài ngày, thực sự có chút mệt mỏi.

Tối hôm đó, Sầm Tuế và bạn cùng phòng rời khỏi phòng tự học sớm hơn chút, buổi tối đến thao trường tản bộ trong gió và thư giãn một lúc.

Không có nhiều người trên thao trường, cũng không có ánh sáng quá sáng.

Với ánh trăng giữa không trung, hơn hai hoặc ba mét, cũng có thể nhìn thấy đường viền cá nhân.

Sầm Tuế chạy chậm một vòng theo đường băng nhựa, hơi thở không theo kịp, dừng lại ngồi nghỉ ngơi trên cỏ.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...