Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 154:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Trình Noãn và Từ Nghiên thu lại ánh mắt tò mò, bước vào công ty quay trở lại máy làm việc của mình.
Một lúc sau, nhận được cà phê từ cô gái nhỏ ở quầy lễ tân.
Từ Nghiên liếc nhìn cà phê trên bàn, trầm giọng hỏi: "Mời mọi người trong công ty uống Starbucks, đó là ai vậy nhỉ?"
Trình Noãn cũng tò mò, thấp giọng hơn Từ Nghiên: "Thân hình chuẩn, nhìn rất xinh đẹp đấy, mắt mũi mũi đều như tạc mà ra, là ngôi sao hạng 18 gì đó, hay là người nổi tiếng trên mạng vậy?"
Sau khi Từ Ngôn nghe thấy những lời này, suy nghĩ trong phút chốc trở nên dơ bẩn.
Cô ta sán đến trước mặt Trình Noãn, giọng nói càng trầm hơn: "Không đâu? Là của gì đó của sếp chúng ta... lợi hại... cô hiểu chưa, chính là loại quan hệ đó..."
Trình Noãn suy nghĩ một chút: "Sẽ không chứ? Chậc chậc, ông chủ của chúng ta nhân phẩm cũng không tệ nha, bà chủ phu cũng thỉnh thoảng đến công ty..."
Sau đó vừa dứt lời nói đến đây, chợt nghe thấy một câu từ phòng làm việc của sếp truyền ra: "Ba, hôm nay con đến đây phát phúc lợi cho nhân viên của ba!"
Biểu cảm của Trình Noan và Từ Nghiên thay đổi, mím môi ngay lập tức.
Một lúc sau, lại khẽ gõ bàn phím máy tính.
Trình Noãn: [Đây chính là đại tiểu thư phế thải trong lời đồn sao? 】
Từ Nghiên: [Trời đẹp vậy ]
Trình Noãn: [Không giống như trong lời đồn lẳm nhỉ]
Trình Noãn: [Không phải nói là tiểu bạch hoa thuần khiết ]
Trình Noãn: [Đây tính là hào quang đầy đủ rồi không?]
Trình Noãn: [Hào quang này có thể phế thải không? 】
Từ Nghiên: [Lướt mắt qua một cái, thật sự không giống bị thịt phú nhị đại.]
...
Trong khi Trình Noãn và Từ Nghiên đang lặng lẽ nói chuyện, các nhân viên khác trong công ty cũng bắt đầu thảo luận rồi.
Đây là lần đầu tiên Sầm Tuế xuất hiện tại công ty, mọi người đều có chút ngạc nhiên.
Người mà, ai mà không thích phụ nữ đẹp?
Ai mà lại không thích một ly cà phê chiều đúng giờ?
Sầm Tuế tháo kính râm ra, cố tình để lộ khuôn mặt của mình trước mặt tất cả các nhân viên.
Cùng với sự xuất hiện của cô, một mặt này cũng đủ để những người này phải thương nhớ.
Đương nhiên, cô chỉ có một mục đích duy nhất khi làm việc này, xuất hiện trong công ty trước Đổng Tinh Tinh.
Nhắc nhở mọi người đừng xu nịnh nhầm người.
Bất kể Đổng Tinh Tinh sau này ở công ty có như thế nào, người thừa kế của Sầm thị chính là Sầm Tuế cô.
Sau khi Sầm Tuế đến văn phòng của ba Sầm, Chu Nhị Bảo cầm một ky cà phê mỉm cười đi tìm nhân viên Tưởng Phương Phương trong công ty.
Chu Nhị Bảo cười đưa cà phê cho Tưởng Phương Phương, niềm nở nói: "Chị ơi, đây là cà phê mà Tiểu Sầm tổng nhờ em mang đến cho chị."
Tưởng Phương Phương bị cô làm cho choáng ngợp, một bên nhận cà phê một bên khách khí nói: "Cám ơn, cám ơn."
Chu Nhị Bảo nhìn cô nói: "Chị này, chị móng đẹp quá, chị làm ở đâu vậy?"
Sau đó Chu Nhị Bảo cứ chị dài chị ngắn như vậy, làm cho Tưởng Phương Phương choáng váng đầu óc.
Bất quá chỉ trong vòng mười phút, mối quan hệ giữa hai người đã tốt đến mức giống như chị em ruột vậy.
Sợ ảnh hưởng đến công việc của mọi người, Sầm Tuế không ở lại công ty nhiều.
Sau nửa tiếng đồng hồ từ văn phòng ba Sầm đi ra, chào tạm biệt mọi người rồi cùng Chu Nhị Bảo ra về.
Sau khi Sầm Tuế cùng Chu Nhị Bảo rời đi, những người trong công ty còn nói chuyện một lúc.
Thậm chí, có những đồng nghiệp nam độc thân còn đùa với nhau rằng: "Các ông, ông xem tôi có cơ hội vào cửa làm con rể không?"
Sầm Tuế đưa Chu Nhị Bảo ra khỏi tòa nhà văn phòng, đến xe rồi ngồi vào trong.
Chu Nhị Bảo lắc lắc điện thoại với cô một cách đầy đắc chí: "Mọi chuyện đã xong rồi, sau này ở trong công ty nhà mày phát sinh bất cứ chuyện gì, đều có thể biết đến đầu tiên. Thỉnh thoảng mày có thể ló mặt ra để, tạo cảm giác về sự tồn tại thế là xong."
Sầm Tuế cười khen Chu Nhị Bảo: "Tuyệt đấy!"
Nhu Nhị Bảo cất điện thoại di động, không suy nghĩ rõ ràng, nhìn Sầm Tuế lại hỏi: "Mày muốn đối với chị họ của mày phải có phòng bị tâm lý, trực tiếp đừng để cô ta vào công ty chứ, để cô ta cút ra khỏi nhà của mày.”
Sầm Tuế dựa vào lưng ghế lái: "Dù sao cô ấy cũng là chị họ mà, mẹ cô ta là cô của tao, đích thân đến nhờ ba tao. Ở nhà tao lại cư xử tốt như vậy, ba mẹ tao bị cô ta dỗ dành đến vui vẻ, tao có cớ gì tự dưng lại đuổi người ta đi? "
Nói xong lại nói: "Tao cũng không cảm thấy cô ta có thể đối với tao gây nên bất kỳ uy hiếp gì, chỉ là không muốn để cô ta quá đắc ý. Sớm muộn gì công ty cũng là tao tiếp quản, bây giờ tao vẫn cần phải học không rảnh, cứ để ý theo dõi trước, đến khi vào công ty sẽ thích nghi nhanh thôi ”.
Chu Nhị Bảo Gật đầu: "Cũng có lý."
Sầm Tuế cười thoải mái nói: "Tối nay muốn ăn gì, tao đãi mày."
Chu Nhị Bảo nghiêng đầu suy nghĩ một chút, sau đó cười nói: "Nghe nói có một nhà hàng riêng tư đồ ăn đặc biệt ngon, nhưng hơi đắt, phải năm ngàn một ghế, tao có thể có thể....hehehe...”
Sầm Tuế còn không có thèm nghĩ, khởi động xe rời đi: "Hôm nay để mày ăn cho đã luôn!"
***
Trình Noãn và Từ Nghiên thu lại ánh mắt tò mò, bước vào công ty quay trở lại máy làm việc của mình.
Một lúc sau, nhận được cà phê từ cô gái nhỏ ở quầy lễ tân.
Từ Nghiên liếc nhìn cà phê trên bàn, trầm giọng hỏi: "Mời mọi người trong công ty uống Starbucks, đó là ai vậy nhỉ?"
Trình Noãn cũng tò mò, thấp giọng hơn Từ Nghiên: "Thân hình chuẩn, nhìn rất xinh đẹp đấy, mắt mũi mũi đều như tạc mà ra, là ngôi sao hạng 18 gì đó, hay là người nổi tiếng trên mạng vậy?"
Sau khi Từ Ngôn nghe thấy những lời này, suy nghĩ trong phút chốc trở nên dơ bẩn.
Cô ta sán đến trước mặt Trình Noãn, giọng nói càng trầm hơn: "Không đâu? Là của gì đó của sếp chúng ta... lợi hại... cô hiểu chưa, chính là loại quan hệ đó..."
Trình Noãn suy nghĩ một chút: "Sẽ không chứ? Chậc chậc, ông chủ của chúng ta nhân phẩm cũng không tệ nha, bà chủ phu cũng thỉnh thoảng đến công ty..."
Sau đó vừa dứt lời nói đến đây, chợt nghe thấy một câu từ phòng làm việc của sếp truyền ra: "Ba, hôm nay con đến đây phát phúc lợi cho nhân viên của ba!"
Biểu cảm của Trình Noan và Từ Nghiên thay đổi, mím môi ngay lập tức.
Một lúc sau, lại khẽ gõ bàn phím máy tính.
Trình Noãn: [Đây chính là đại tiểu thư phế thải trong lời đồn sao? 】
Từ Nghiên: [Trời đẹp vậy ]
Trình Noãn: [Không giống như trong lời đồn lẳm nhỉ]
Trình Noãn: [Không phải nói là tiểu bạch hoa thuần khiết ]
Trình Noãn: [Đây tính là hào quang đầy đủ rồi không?]
Trình Noãn: [Hào quang này có thể phế thải không? 】
Từ Nghiên: [Lướt mắt qua một cái, thật sự không giống bị thịt phú nhị đại.]
...
Trong khi Trình Noãn và Từ Nghiên đang lặng lẽ nói chuyện, các nhân viên khác trong công ty cũng bắt đầu thảo luận rồi.
Đây là lần đầu tiên Sầm Tuế xuất hiện tại công ty, mọi người đều có chút ngạc nhiên.
Người mà, ai mà không thích phụ nữ đẹp?
Ai mà lại không thích một ly cà phê chiều đúng giờ?
Sầm Tuế tháo kính râm ra, cố tình để lộ khuôn mặt của mình trước mặt tất cả các nhân viên.
Cùng với sự xuất hiện của cô, một mặt này cũng đủ để những người này phải thương nhớ.
Đương nhiên, cô chỉ có một mục đích duy nhất khi làm việc này, xuất hiện trong công ty trước Đổng Tinh Tinh.
Nhắc nhở mọi người đừng xu nịnh nhầm người.
Bất kể Đổng Tinh Tinh sau này ở công ty có như thế nào, người thừa kế của Sầm thị chính là Sầm Tuế cô.
Sau khi Sầm Tuế đến văn phòng của ba Sầm, Chu Nhị Bảo cầm một ky cà phê mỉm cười đi tìm nhân viên Tưởng Phương Phương trong công ty.
Chu Nhị Bảo cười đưa cà phê cho Tưởng Phương Phương, niềm nở nói: "Chị ơi, đây là cà phê mà Tiểu Sầm tổng nhờ em mang đến cho chị."
Tưởng Phương Phương bị cô làm cho choáng ngợp, một bên nhận cà phê một bên khách khí nói: "Cám ơn, cám ơn."
Chu Nhị Bảo nhìn cô nói: "Chị này, chị móng đẹp quá, chị làm ở đâu vậy?"
Sau đó Chu Nhị Bảo cứ chị dài chị ngắn như vậy, làm cho Tưởng Phương Phương choáng váng đầu óc.
Bất quá chỉ trong vòng mười phút, mối quan hệ giữa hai người đã tốt đến mức giống như chị em ruột vậy.
Sợ ảnh hưởng đến công việc của mọi người, Sầm Tuế không ở lại công ty nhiều.
Sau nửa tiếng đồng hồ từ văn phòng ba Sầm đi ra, chào tạm biệt mọi người rồi cùng Chu Nhị Bảo ra về.
Sau khi Sầm Tuế cùng Chu Nhị Bảo rời đi, những người trong công ty còn nói chuyện một lúc.
Thậm chí, có những đồng nghiệp nam độc thân còn đùa với nhau rằng: "Các ông, ông xem tôi có cơ hội vào cửa làm con rể không?"
Sầm Tuế đưa Chu Nhị Bảo ra khỏi tòa nhà văn phòng, đến xe rồi ngồi vào trong.
Chu Nhị Bảo lắc lắc điện thoại với cô một cách đầy đắc chí: "Mọi chuyện đã xong rồi, sau này ở trong công ty nhà mày phát sinh bất cứ chuyện gì, đều có thể biết đến đầu tiên. Thỉnh thoảng mày có thể ló mặt ra để, tạo cảm giác về sự tồn tại thế là xong."
Sầm Tuế cười khen Chu Nhị Bảo: "Tuyệt đấy!"
Nhu Nhị Bảo cất điện thoại di động, không suy nghĩ rõ ràng, nhìn Sầm Tuế lại hỏi: "Mày muốn đối với chị họ của mày phải có phòng bị tâm lý, trực tiếp đừng để cô ta vào công ty chứ, để cô ta cút ra khỏi nhà của mày.”
Sầm Tuế dựa vào lưng ghế lái: "Dù sao cô ấy cũng là chị họ mà, mẹ cô ta là cô của tao, đích thân đến nhờ ba tao. Ở nhà tao lại cư xử tốt như vậy, ba mẹ tao bị cô ta dỗ dành đến vui vẻ, tao có cớ gì tự dưng lại đuổi người ta đi? "
Nói xong lại nói: "Tao cũng không cảm thấy cô ta có thể đối với tao gây nên bất kỳ uy hiếp gì, chỉ là không muốn để cô ta quá đắc ý. Sớm muộn gì công ty cũng là tao tiếp quản, bây giờ tao vẫn cần phải học không rảnh, cứ để ý theo dõi trước, đến khi vào công ty sẽ thích nghi nhanh thôi ”.
Chu Nhị Bảo Gật đầu: "Cũng có lý."
Sầm Tuế cười thoải mái nói: "Tối nay muốn ăn gì, tao đãi mày."
Chu Nhị Bảo nghiêng đầu suy nghĩ một chút, sau đó cười nói: "Nghe nói có một nhà hàng riêng tư đồ ăn đặc biệt ngon, nhưng hơi đắt, phải năm ngàn một ghế, tao có thể có thể....hehehe...”
Sầm Tuế còn không có thèm nghĩ, khởi động xe rời đi: "Hôm nay để mày ăn cho đã luôn!"
***
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook