Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 158:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Sầm Tuế khoác túi lên vai, quay đầu nhìn mẹ Sầm: "Không phải muốn thi vào sau đại học sao, ra ngoài đọc sách ạ."
Mẹ Sầm nhìn ra bên ngoài nói: "Thời tiết nóng thế này, ở nhà không đọc được à?"
Sầm Tuế nhún vai: "Ở nhà hoàn toàn đọc không vào, một chút cảm giác với bầu không khí cũng không có."
Mẹ Sầm thấy cô vì ôn bài, tự nhiên cũng không nói gì thêm, chỉ dặn buổi trưa cô nhớ ăn no.
Sầm Tuế đáp lời rồi rời đi, tự mình lái xe đến thành đồ cổ, sau khi vào cửa hàng, thắp nén nhang rồi lau chùi cẩn thận giá sách và đồ cổ.
Vì kỳ thi cuối kỳ, hơn nửa tháng nay cô không đến.
Lại lần nữa bận bịu với chiếc giẻ lau trong cửa hàng, ngửi mùi gỗ đàn hương bay lên, vẫn cảm thấy ở đây là thoải mái nhất, cứ như thể đây là nơi yên tâm thiết thực nhất trên đời, mọi hỗn loạn trên đời đều không có liên quan đến bản thân mình.
Sau khi dọn dẹp kệ và đồ cổ trong cửa hàng, Sầm Tuế vẫn ngồi xuống chỗ cũ và đọc sách.
Đọc một lúc lâu, buổi trưa nóng quá không muốn ra ngoài ăn, nên trực tiếp gọi điện đặt đồ ăn ngoài, sau khi ăn xong nghỉ ngơi một chút để dưỡng tinh thần rồi tiếp tục đọc sách vào buổi chiều.
Vào buổi trưa, trên phố lác đác một vài khách, nhưng không nhiều người đến.
Sầm Tuế còn nghĩ rằng hôm nay nhất định sẽ là một ngày không có người tới cửa, nhưng sau khi mặt trời chuyển hướng Tây, rất nhiều người vẫn tiếp tục tụ tập bên ngoài cửa hàng.
Đầu tiên, một cô gái tóc ngắn mở rèm cửa trong suốt và đóng cửa lại, cô ấy là vị khách đầu tiên mà hôm nay Trân Bảo Trai tiếp đón.
Khuôn mặt của cô gái rất lạnh lùng, lông mày và đôi mắt thanh mảnh, ngay cả ăn mặc một bộ quần áo rất đơn giản và bình thường, cũng không thể che giấu được vẻ kiêu ngạo ẩn hiện trong đáy mắt.
Khi Sầm Tuế thấy có người đến, tự nhiên đứng dậy từ phía sau bàn làm việc và chào hỏi.
Kết quả, cô gái chỉ liếc nhẹ Sầm Tuế một cái, sau đó quay đầu nhìn đồ cổ trên giá.
Sầm Tuế cũng không thể có bất kỳ ý kiến gì, mà lịch sự nói: "Tất cả đồ cổ trong cửa hàng của chúng tôi đều là đồ chính hãng, cô có thể tùy ý nhìn."
Cô gái cũng không thèm nhìn cô, trực tiếp trả lời một câu: "Vinh Mặc không bán đồ giả, tôi biết."
Sầm Tuế nghe xong những lời này hiểu được, đây là người quen tới cửa, nên biết cô, hơn nữa đối với cô cũng không thích cho lắm.
Không biết cô gái này và Vinh Mặc có quan hệ gì, Sầm Tuế thử thăm dò ngập ngừng hỏi: "Cô là ai?"
Cô gái quay đầu nhìn Sầm Tuế, kéo khóe miệng nói: "Xin chào, tôi là học trò của giáo sư Triệu, Miêu Thi Văn."
Sầm Tuế nhìn cô ta, trong đầu mới nghĩ ra, quả thật cô đã nhìn thấy tấm ảnh chụp cô gái này trong phòng làm việc của Triệu Minh Viễn, lúc đó Triệu Minh Viễn còn cố ý nói thêm vài câu nữa, nói là nghiên cứu sinh của ông ấy rất ưu tú, có thời gian sẽ giới thiệu cho bọn cô quen biết.
Sầm Tuế gật đầu đầy hiểu biết, cười nói: "Xin chào, tôi là Sầm Tuế."
Miêu Thi Văn vẫn giọng nói đó, đôi may mắt cùng giọng nói nâng cao: "Tôi biết, giáo sư Triệu thường khen ngợi cô trước mặt chúng tôi, nói rằng cô có thiên phú nổi bật, là một tài năng hiếm có."
Khi nói trên môi nở nụ cười, nhìn chằm chằm Sầm Tuế: "Thật sự ưu tú như vậy sao?"
Khóe miệng Sầm Tuế cũng cười nhẹ, nhìn cô ta đáp: "Vận khí quả thực không tồi."
Miêu Thi Văn nhìn chằm chằm vào cô tiếp tục truy hỏi: "Còn năng lực thì sao?"
Nụ cười trên miệng sầm Tuế vẫn không thay đổi, cũng lười tranh giành với cô ta nên nói thẳng: "Cũng chỉ là nghiệp dư vui mà thôi."
Miêu Thi Văn gật đầu, quả nhiên cũng cười thoải mái một chút, trực tiếp tìm một chỗ ngồi xuống, chậm rãi nói: "Giáo sư Triệu đột nhiên trên đường tới đây gặp phải chuyện, sẽ tới đây ngay. Đưa tôi đến đây là muốn để tôi làm quen với cô, giao lưu học hỏi gì đó, tôi cảm thấy...cũng không có gì để giao lưu nhỉ, cô nói phải không? "
Nói bóng gió về cô?
Sầm Tuế nhìn vào mắt cô ta, đột nhiên không thể không mỉm cười.
Sau đó, cô nhìn Miêu Thi Văn như này, mở miệng nói: "Thực sự không có gì để giao lưu cả, tôi không thích giao lưu với những người nông cạn, thiếu hiểu biết, kiêu ngạo thô lỗ, lãng phí thời gian."
Miêu Thi Văn bị cô nói đến ngại lại ngay tức khắc mất đi nụ cười, lập tức hỏi ngược lại một câu: "Cô nói ai nông cạn thiếu hiểu biết?"
Sầm Tuế tiếp tục nhìn chằm chằm cô ta, không nhanh không chậm nói: "Tôi nói cô đó, Miêu Thi Văn, nông cạn thiếu hiểu biết còn không lịch sự, mới có là nghiên cứu sinh mà đã coi mình như chuyên gia rồi. Chuyên gia thực sự còn phải ở trong trước mặt tôi khiêm tốn ba phần, cô tính là cái dạng gì, ở trước mặt tôi mà châm chọc."
Sầm Tuế khoác túi lên vai, quay đầu nhìn mẹ Sầm: "Không phải muốn thi vào sau đại học sao, ra ngoài đọc sách ạ."
Mẹ Sầm nhìn ra bên ngoài nói: "Thời tiết nóng thế này, ở nhà không đọc được à?"
Sầm Tuế nhún vai: "Ở nhà hoàn toàn đọc không vào, một chút cảm giác với bầu không khí cũng không có."
Mẹ Sầm thấy cô vì ôn bài, tự nhiên cũng không nói gì thêm, chỉ dặn buổi trưa cô nhớ ăn no.
Sầm Tuế đáp lời rồi rời đi, tự mình lái xe đến thành đồ cổ, sau khi vào cửa hàng, thắp nén nhang rồi lau chùi cẩn thận giá sách và đồ cổ.
Vì kỳ thi cuối kỳ, hơn nửa tháng nay cô không đến.
Lại lần nữa bận bịu với chiếc giẻ lau trong cửa hàng, ngửi mùi gỗ đàn hương bay lên, vẫn cảm thấy ở đây là thoải mái nhất, cứ như thể đây là nơi yên tâm thiết thực nhất trên đời, mọi hỗn loạn trên đời đều không có liên quan đến bản thân mình.
Sau khi dọn dẹp kệ và đồ cổ trong cửa hàng, Sầm Tuế vẫn ngồi xuống chỗ cũ và đọc sách.
Đọc một lúc lâu, buổi trưa nóng quá không muốn ra ngoài ăn, nên trực tiếp gọi điện đặt đồ ăn ngoài, sau khi ăn xong nghỉ ngơi một chút để dưỡng tinh thần rồi tiếp tục đọc sách vào buổi chiều.
Vào buổi trưa, trên phố lác đác một vài khách, nhưng không nhiều người đến.
Sầm Tuế còn nghĩ rằng hôm nay nhất định sẽ là một ngày không có người tới cửa, nhưng sau khi mặt trời chuyển hướng Tây, rất nhiều người vẫn tiếp tục tụ tập bên ngoài cửa hàng.
Đầu tiên, một cô gái tóc ngắn mở rèm cửa trong suốt và đóng cửa lại, cô ấy là vị khách đầu tiên mà hôm nay Trân Bảo Trai tiếp đón.
Khuôn mặt của cô gái rất lạnh lùng, lông mày và đôi mắt thanh mảnh, ngay cả ăn mặc một bộ quần áo rất đơn giản và bình thường, cũng không thể che giấu được vẻ kiêu ngạo ẩn hiện trong đáy mắt.
Khi Sầm Tuế thấy có người đến, tự nhiên đứng dậy từ phía sau bàn làm việc và chào hỏi.
Kết quả, cô gái chỉ liếc nhẹ Sầm Tuế một cái, sau đó quay đầu nhìn đồ cổ trên giá.
Sầm Tuế cũng không thể có bất kỳ ý kiến gì, mà lịch sự nói: "Tất cả đồ cổ trong cửa hàng của chúng tôi đều là đồ chính hãng, cô có thể tùy ý nhìn."
Cô gái cũng không thèm nhìn cô, trực tiếp trả lời một câu: "Vinh Mặc không bán đồ giả, tôi biết."
Sầm Tuế nghe xong những lời này hiểu được, đây là người quen tới cửa, nên biết cô, hơn nữa đối với cô cũng không thích cho lắm.
Không biết cô gái này và Vinh Mặc có quan hệ gì, Sầm Tuế thử thăm dò ngập ngừng hỏi: "Cô là ai?"
Cô gái quay đầu nhìn Sầm Tuế, kéo khóe miệng nói: "Xin chào, tôi là học trò của giáo sư Triệu, Miêu Thi Văn."
Sầm Tuế nhìn cô ta, trong đầu mới nghĩ ra, quả thật cô đã nhìn thấy tấm ảnh chụp cô gái này trong phòng làm việc của Triệu Minh Viễn, lúc đó Triệu Minh Viễn còn cố ý nói thêm vài câu nữa, nói là nghiên cứu sinh của ông ấy rất ưu tú, có thời gian sẽ giới thiệu cho bọn cô quen biết.
Sầm Tuế gật đầu đầy hiểu biết, cười nói: "Xin chào, tôi là Sầm Tuế."
Miêu Thi Văn vẫn giọng nói đó, đôi may mắt cùng giọng nói nâng cao: "Tôi biết, giáo sư Triệu thường khen ngợi cô trước mặt chúng tôi, nói rằng cô có thiên phú nổi bật, là một tài năng hiếm có."
Khi nói trên môi nở nụ cười, nhìn chằm chằm Sầm Tuế: "Thật sự ưu tú như vậy sao?"
Khóe miệng Sầm Tuế cũng cười nhẹ, nhìn cô ta đáp: "Vận khí quả thực không tồi."
Miêu Thi Văn nhìn chằm chằm vào cô tiếp tục truy hỏi: "Còn năng lực thì sao?"
Nụ cười trên miệng sầm Tuế vẫn không thay đổi, cũng lười tranh giành với cô ta nên nói thẳng: "Cũng chỉ là nghiệp dư vui mà thôi."
Miêu Thi Văn gật đầu, quả nhiên cũng cười thoải mái một chút, trực tiếp tìm một chỗ ngồi xuống, chậm rãi nói: "Giáo sư Triệu đột nhiên trên đường tới đây gặp phải chuyện, sẽ tới đây ngay. Đưa tôi đến đây là muốn để tôi làm quen với cô, giao lưu học hỏi gì đó, tôi cảm thấy...cũng không có gì để giao lưu nhỉ, cô nói phải không? "
Nói bóng gió về cô?
Sầm Tuế nhìn vào mắt cô ta, đột nhiên không thể không mỉm cười.
Sau đó, cô nhìn Miêu Thi Văn như này, mở miệng nói: "Thực sự không có gì để giao lưu cả, tôi không thích giao lưu với những người nông cạn, thiếu hiểu biết, kiêu ngạo thô lỗ, lãng phí thời gian."
Miêu Thi Văn bị cô nói đến ngại lại ngay tức khắc mất đi nụ cười, lập tức hỏi ngược lại một câu: "Cô nói ai nông cạn thiếu hiểu biết?"
Sầm Tuế tiếp tục nhìn chằm chằm cô ta, không nhanh không chậm nói: "Tôi nói cô đó, Miêu Thi Văn, nông cạn thiếu hiểu biết còn không lịch sự, mới có là nghiên cứu sinh mà đã coi mình như chuyên gia rồi. Chuyên gia thực sự còn phải ở trong trước mặt tôi khiêm tốn ba phần, cô tính là cái dạng gì, ở trước mặt tôi mà châm chọc."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook