Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 159:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Miêu Thi Văn trực tiếp bị sững sờ đứng lên, cắn răng tức giận nói: "Cô thật là buồn cười, lời như vậy mà cũng nói ra, đừng có ở đây mà khoác lác! Giáo sư Triệu chẳng qua khen cô có thiên phú vài câu, cô thật sự cho rằng bản thân có tài hả?! Sài Từ và mền Dharani là cô phát hiện ra đúng không? Dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết, còn không phải Vinh Mặc giúp cô! "
Sầm Tuế cười giễu cợt, trực tiếp ung dung móc lại: "Tại sao Vinh Mặc không giúp cô? Tại sao giáo sư Triệu không khen cô? Cô không cảm thấy là do tôi có dung mạo xinh đẹp sao? Thừa nhận người trẻ hơn cô ưu tú hơn cô, khó đến vậy sao? "
Miêu Thi Văn bị lời nói của cô làm cho nghẹn cứng, nhất thời lại không tìm ra từ thích hợp để móc lại
Cô ta vốn cũng không đến Trân Bảo Trai để cãi nhau, cô ta không ngờ Sầm Tuế còn trẻ như vậy.
Sau đó, trong khi cô ta đang nghẹn lại, một chàng trai trông giống như sinh viên đại học đột nhiên mở tấm màn trong suốt bên ngoài cửa.
Nam sinh đội một chiếc mũ che nắng trên đầu, mặc áo màu trắng chữ T và quần đùi đen, lần lượt liếc nhìn Sầm Tuế và Miêu Thi Văn, sau đó giơ trên tay một mặt dây chuyền ngọc bích đứa trẻ cưỡi ngựa, lớn tiếng hỏi: "Ở đây... có nhận ngọc cổ không? Tống triều...”
Sầm Tuế liếc mắt xem qua mặt dây chuyền ngọc bích trong tay cậu ta, trực tiếp từ chối.
Miêu Thi Văn quay đầu lại liếc nhìn cậu ta, tiếp tục tranh luận với Sầm Tuế: “Cô đã nhìn qua đồ chưa, đã nói nhận?"
Sầm Tuế cũng lười giải thích, nhìn cậu nhóc rồi khéo léo nói: "Ông chủ không có ở cửa hàng nên không tùy ý lấy đồ."
Miêu Thi Văn khi nghe những lời này đã bật cười, vừa nói vừa cười: "Các chuyên gia phải nhún nhường trước mặt cô ba phần, mà ông chủ còn không cho cô nhận đồ gì, có thể hả, em gái."
Sầm Tuế nhìn cô ta, im lặng một lúc, sau đó cười chế nhạo, khinh thường nói: "Cô thích thì nhận đi."
Miêu Thi Văn bị cô làm nghẹn họng sắc mặt đen đi, sau đó khịt mũi một tiếng, hướng cậu nam sinh nói một câu: "Vào đi, tôi xem."
Miêu Thi Văn cầm mặt dây chuyền ngọc bích đứa trẻ trên lưng ngựa từ quầy kính, Sầm Tuế còn tỏ ra khá hợp tác, chủ động đưa cho cô một tấm da lộn và một chiếc kính lúp, nói một câu: "Nếu còn cần những dụng cụ khác nữa thì cứ việc nói, kính hiển vi cửa hàng cũng có."
Miêu Thi Văn sờ mặt dây chuyền ngọc bích màu vàng nâu, cầm tấm da lộn trên quầy lên, cẩn thận lau thân ngọc một lần lại một lần.
Nét khắc của mặt dây chuyền ngọc bích này không được tinh xảo cho lắm, đứa trẻ cưỡi ngựa chỉ là một đường phác thảo, còn lại quần áo mắt mũi chỉ là những đường khắc cong lồi lõm đơn giản, nhìn thế nào cũng cảm thấy có hương vị cổ xưa.
Lau đến khi không còn tí bụi nào, còn có thể thấy rõ, vẻ ngoài của mặt dây chuyền ngọc bích rất dày dặn và sáng bóng.
Khi ngón tay chạm vào, xúc cảm cũng rất tốt, trơn bóng mịn mà, vừa mới nhìn và chạm vào sẽ có cảm giác như đồ thật.
Khi Miêu Thi Văn cầm kính lúp lên để nhìn màu sắc của cổ ngọc, Sầm Tuế cũng không nhìn cô ta nữa.
Cô nhìn về phía người thiếu niên đội mũ che nắng, bình thường mà hỏi cậu ta hai câu: "Miếng ngọc này của cậu lấy ở đâu ra? Ở quầy hàng bên ngoài mua được à? Nhìn tuổi tác của cậu cũng không lớn, vẫn còn là học sinh đúng không?"
Cậu ta cũng đánh giá nhìn Sầm Tuế một chút, cười nói: "Chắc cũng bằng tuổi cậu, tôi vừa học xong đại học năm thứ hai, còn cậu thì sao?"
Sầm Tuế tiếp tục nói chuyện phiếm với cậu ta: "Vậy cũng không khác nhau lắm. Tôi vừa học xong năm ba, lớn hơn cậu một tuổi."
Người con trai cởi chiếc mũ trên đầu xuống, thổi lấy luồng gió mát từ điều hòa, còn lấy mũ quạt chút gió.
Sau đó, cậu ta cầm mũ nhìn Sầm Tuế nói: "Mặt dây chuyền là do cậu tôi tặng cho tôi. Nghe nói là đồ từ thời nhà Tống, rất có giá trị sưu tầm. Tôi gần đây đang thiếu tiền, vì vậy định mang đi đổi lấy một ít tiền dùng…”
Nói rồi bắt đầu cười gượng: “Nói ra thì có chút xấu hổ."
Sầm Tuế cẩn thận quan sát biểu cảm trên mặt của người con trai.
Đợi khi cậu ta nói xong, cô về cơ bản đã xác định được, người con trai này không có nói dối.
Cô lại nhìn về phía Miêu Thi Văn, vừa lúc Miêu Thi Văn đặt kính lúp xuống.
Cô ta có vẻ thật sự hài lòng, cầm mặt dây chuyền bằng ngọc, cô ta ngẩng đầu lên và nói với cậu học sinh: "Nếu hôm nay tôi đã gặp được cậu, tôi sẽ lấy nó. Cậu định ra giá bao nhiêu?"
Người thiếu niên nghe lời này sáng mắt lên, lộ vẻ mặt ngoài ý muốn và vui mừng, nhìn Miêu Thi Văn hỏi: “Thật sao?”
Hỏi xong trực tiếp duỗi ra hai ngón tay “Hai vạn.”
Nghe thấy con số hai vạn này, ánh mắt Miêu Thi Văn lóe lên một chút băn khoăn.
Miêu Thi Văn trực tiếp bị sững sờ đứng lên, cắn răng tức giận nói: "Cô thật là buồn cười, lời như vậy mà cũng nói ra, đừng có ở đây mà khoác lác! Giáo sư Triệu chẳng qua khen cô có thiên phú vài câu, cô thật sự cho rằng bản thân có tài hả?! Sài Từ và mền Dharani là cô phát hiện ra đúng không? Dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết, còn không phải Vinh Mặc giúp cô! "
Sầm Tuế cười giễu cợt, trực tiếp ung dung móc lại: "Tại sao Vinh Mặc không giúp cô? Tại sao giáo sư Triệu không khen cô? Cô không cảm thấy là do tôi có dung mạo xinh đẹp sao? Thừa nhận người trẻ hơn cô ưu tú hơn cô, khó đến vậy sao? "
Miêu Thi Văn bị lời nói của cô làm cho nghẹn cứng, nhất thời lại không tìm ra từ thích hợp để móc lại
Cô ta vốn cũng không đến Trân Bảo Trai để cãi nhau, cô ta không ngờ Sầm Tuế còn trẻ như vậy.
Sau đó, trong khi cô ta đang nghẹn lại, một chàng trai trông giống như sinh viên đại học đột nhiên mở tấm màn trong suốt bên ngoài cửa.
Nam sinh đội một chiếc mũ che nắng trên đầu, mặc áo màu trắng chữ T và quần đùi đen, lần lượt liếc nhìn Sầm Tuế và Miêu Thi Văn, sau đó giơ trên tay một mặt dây chuyền ngọc bích đứa trẻ cưỡi ngựa, lớn tiếng hỏi: "Ở đây... có nhận ngọc cổ không? Tống triều...”
Sầm Tuế liếc mắt xem qua mặt dây chuyền ngọc bích trong tay cậu ta, trực tiếp từ chối.
Miêu Thi Văn quay đầu lại liếc nhìn cậu ta, tiếp tục tranh luận với Sầm Tuế: “Cô đã nhìn qua đồ chưa, đã nói nhận?"
Sầm Tuế cũng lười giải thích, nhìn cậu nhóc rồi khéo léo nói: "Ông chủ không có ở cửa hàng nên không tùy ý lấy đồ."
Miêu Thi Văn khi nghe những lời này đã bật cười, vừa nói vừa cười: "Các chuyên gia phải nhún nhường trước mặt cô ba phần, mà ông chủ còn không cho cô nhận đồ gì, có thể hả, em gái."
Sầm Tuế nhìn cô ta, im lặng một lúc, sau đó cười chế nhạo, khinh thường nói: "Cô thích thì nhận đi."
Miêu Thi Văn bị cô làm nghẹn họng sắc mặt đen đi, sau đó khịt mũi một tiếng, hướng cậu nam sinh nói một câu: "Vào đi, tôi xem."
Miêu Thi Văn cầm mặt dây chuyền ngọc bích đứa trẻ trên lưng ngựa từ quầy kính, Sầm Tuế còn tỏ ra khá hợp tác, chủ động đưa cho cô một tấm da lộn và một chiếc kính lúp, nói một câu: "Nếu còn cần những dụng cụ khác nữa thì cứ việc nói, kính hiển vi cửa hàng cũng có."
Miêu Thi Văn sờ mặt dây chuyền ngọc bích màu vàng nâu, cầm tấm da lộn trên quầy lên, cẩn thận lau thân ngọc một lần lại một lần.
Nét khắc của mặt dây chuyền ngọc bích này không được tinh xảo cho lắm, đứa trẻ cưỡi ngựa chỉ là một đường phác thảo, còn lại quần áo mắt mũi chỉ là những đường khắc cong lồi lõm đơn giản, nhìn thế nào cũng cảm thấy có hương vị cổ xưa.
Lau đến khi không còn tí bụi nào, còn có thể thấy rõ, vẻ ngoài của mặt dây chuyền ngọc bích rất dày dặn và sáng bóng.
Khi ngón tay chạm vào, xúc cảm cũng rất tốt, trơn bóng mịn mà, vừa mới nhìn và chạm vào sẽ có cảm giác như đồ thật.
Khi Miêu Thi Văn cầm kính lúp lên để nhìn màu sắc của cổ ngọc, Sầm Tuế cũng không nhìn cô ta nữa.
Cô nhìn về phía người thiếu niên đội mũ che nắng, bình thường mà hỏi cậu ta hai câu: "Miếng ngọc này của cậu lấy ở đâu ra? Ở quầy hàng bên ngoài mua được à? Nhìn tuổi tác của cậu cũng không lớn, vẫn còn là học sinh đúng không?"
Cậu ta cũng đánh giá nhìn Sầm Tuế một chút, cười nói: "Chắc cũng bằng tuổi cậu, tôi vừa học xong đại học năm thứ hai, còn cậu thì sao?"
Sầm Tuế tiếp tục nói chuyện phiếm với cậu ta: "Vậy cũng không khác nhau lắm. Tôi vừa học xong năm ba, lớn hơn cậu một tuổi."
Người con trai cởi chiếc mũ trên đầu xuống, thổi lấy luồng gió mát từ điều hòa, còn lấy mũ quạt chút gió.
Sau đó, cậu ta cầm mũ nhìn Sầm Tuế nói: "Mặt dây chuyền là do cậu tôi tặng cho tôi. Nghe nói là đồ từ thời nhà Tống, rất có giá trị sưu tầm. Tôi gần đây đang thiếu tiền, vì vậy định mang đi đổi lấy một ít tiền dùng…”
Nói rồi bắt đầu cười gượng: “Nói ra thì có chút xấu hổ."
Sầm Tuế cẩn thận quan sát biểu cảm trên mặt của người con trai.
Đợi khi cậu ta nói xong, cô về cơ bản đã xác định được, người con trai này không có nói dối.
Cô lại nhìn về phía Miêu Thi Văn, vừa lúc Miêu Thi Văn đặt kính lúp xuống.
Cô ta có vẻ thật sự hài lòng, cầm mặt dây chuyền bằng ngọc, cô ta ngẩng đầu lên và nói với cậu học sinh: "Nếu hôm nay tôi đã gặp được cậu, tôi sẽ lấy nó. Cậu định ra giá bao nhiêu?"
Người thiếu niên nghe lời này sáng mắt lên, lộ vẻ mặt ngoài ý muốn và vui mừng, nhìn Miêu Thi Văn hỏi: “Thật sao?”
Hỏi xong trực tiếp duỗi ra hai ngón tay “Hai vạn.”
Nghe thấy con số hai vạn này, ánh mắt Miêu Thi Văn lóe lên một chút băn khoăn.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook