Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Anh nhìn về phía Sầm Tuế, cực kì thong thả nói: "Trong cái xã hội hiện đại này làm gì còn có gia tộc giàu có gì nữa, chỉ là việc làm ăn buôn bán mà thôi."

Sầm Tuế nhìn anh chớp chớp hai mắt, một lúc sau mới nói: "Có lẽ là do nghèo đói hạn chế sức tưởng tượng của chúng ta."

Vinh Mặc nhìn cô như vậy, không nhịn được mà cười rộ lên, nói: "Một mảnh đồ gốm từ thời cổ đại, thêm cả một chiếc chăn bông của hoàng đế Càn Long. Công việc làm ăn của ba cô cũng không tệ lắm, sao cô lại trở thành người nghèo rồi?"

Sầm Tuế nghĩ một lát, anh nói cũng không sai.

Vì vậy cô hắng giọng, khoa trương nói: "Cứ đà này qua vài năm, tôi tiếp nhận công ty của ba, phát triển một chút. Vậy tôi trở thành người giàu có rồi."

Vinh Mặc nhìn cô, lúc này chẳng những không cười, ánh mắt còn mang theo một chút nghiêm túc, hỏi: "Cô muốn làm người giàu có?"

Nghe anh hỏi, Sầm Tuế thu lại biểu tình khoa trương. Vỗ cái bàn, khí thế dâng trào nói: "Đương nhiên rồi, vì sao lại không? Tôi còn muốn gả cho một gia đình giàu có, lấy được lợi ích lớn nhất cho gia đình, mang sản nghiệp của nhà tôi ra nước ngoài nữa."

Vinh Mặc chỉ nhìn cô chứ không nói tiếp.

Một lát sau, anh mở miệng nói: "Trước tiên hãy nghĩ xem, chúng ta làm thế nào để lấy sợi dọc trên tấm tơ dệt được đó ra đã."

Sầm Tuế: "..."

Chỉ cần một câu nói đã kéo Sầm Tuế trở về hiện thực, cô cười: "Được."

Nói xong lại cố gắng giải thích: "Tôi cũng chỉ là tưởng tượng một chút thôi. Này anh, nếu như anh không có lý tưởng, vậy anh với cá muối thì có gì khác nhau đâu."

Vinh Mặc vươn tay chuyển màn hình máy tính, nhìn cô hỏi: "Vậy trong mắt cô, tôi là một con cá muối, phải không?"

Sầm Tuế im lặng nhìn lên trần nhà: "…"



Vinh Mặc dễ dàng tìm được thông tin liên hệ của nhà đấu giá Thượng Thành, giúp Sầm Tuế giải quyết chuyện đấu giá cái chăn bông kia.

Anh và Sầm Tuế phải xử lí rất nhiều chuyện trong cửa hàng đồ cổ, tất nhiên cũng trở nên dễ dàng.

Cứ ngồi nói đông nói tây, thời gian rất nhanh đã đến giữa trưa.

Bởi vì ngoài trời rất nóng, Sầm Tuế cũng không muốn đi ra ngoài, tất nhiên là gọi đồ ăn giao nhanh.

Đại khái là cả kì nghỉ hè, cơm trưa sẽ dùng phương thức này để giải quyết.

Tuy mùi vị đồ ăn lúc nào cũng kém hơn một chút so với lúc vừa mới ra khỏi nồi, nhưng mà vẫn ngon lại đỡ mất công, không cần phơi nắng.

Sầm Tuế gọi đồ ăn giao đi, vừa chờ đợi, vừa nói chuyện phiếm với Vinh Mặc.

Chỉ cần đợi hơn 10 phút, đã có người giao đến, hỏi: "Cho hỏi Sầm Tuế có ở đây không ạ?"

Sầm Tuế ngạc nhiên, thầm nghĩ, sao hôm nay lại giao đồ thần tốc như vậy.

Kết quả, khi nhận đồ, cô phát hiện không phải đồ mà mình đã đặt, mà là một chuyển phát nhanh kì lạ.

Cô đưa tay nhận thùng, nghi hoặc nhìn nhân viên giao hàng: "Xác định cái này là của tôi? Tôi không có đặt đơn hàng này."

Bình thường cô thường ghi địa chỉ nhà cô, và nhờ dì Đường lấy giúp, chứ không có điền địa chỉ ở Trân Bảo Trai.

Anh nhân viên giao hàng người đầy mồ hôi, thở hổn hển, đọc lại số điện thoại di động của cô, hỏi cô: "Không phải của cô sao?"

Sầm Tuế tuy rằng vẫn nghi hoặc, nhưng vẫn cầm bút chuẩn bị kí: "Là của tôi."



Khi Sầm Tuế kí tên, Vinh Mặc thuận tay đưa cho nhân viên giao hàng một li trà lạnh.

Nhân viên giao hàng nói một tiếng cảm ơn, cầm lên uống một ngụm rồi rời đi.

Sầm Tuế ôm thùng xoay người, đi đến bàn sách đặt xuống, vẫn còn nghi hoặc: "Tôi thật sự không mua cái này, cũng không có ghi địa chỉ ở đây. Ông chủ, là anh mua sao?"

Vinh Mặc trở lại bên cạnh bàn sách, lắc đầu: "Không phải tôi."

Nếu cũng không phải, vậy thì cứ mở ra kiểm tra xem bên trong có gì trước đã.

Sầm Tuế lấy kéo mở hộp giấy, thấy bên trong có hai hộp, một hộp lớn và một hộp nhỏ.

Khi lấy chiếc hộp lớn ra, cô sững sờ một lúc, đột nhiên có chút quen thuộc.

Nhưng cảm giác quen thuộc này rất mơ hồ, không có kí ức nào liên quan xuất hiện.

Sầm Tuế nghi ngờ mở chiếc hộp lớn và nhìn thấy một con búp bê mắt to đang nằm trong hộp.

Con búp bê không có quần áo, nhưng khuôn mặt và tóc thì vô cùng đẹp, chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể nhận ra.

Con búp bê này nhìn qua thì có vẻ không có gì đặc biệt, nhưng chắc chắn là cực kì đắt, để có được nó chắc phải tốn mấy vạn.

Quần áo, giầy dép, trang sức linh tinh của búp bê cũng đều rất quý giá, không phải là những thứ mà người bình thường có thể chơi được.

Vinh Mặc ở bên cạnh cũng nhìn con búp bê, hỏi Sầm Tuế: "Là của người khác tặng?"

Sầm Tuế suy nghĩ, nhưng vẫn băn khoăn: "Cái này khá đắt, không tính quần áo cũng phải bốn mươi đến năm mươi vạn. Ai rảnh không có việc gì chơi lại đi tặng cho tôi cái này?"

Chính cô còn không biết, huống chi là Vinh Mặc.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...