Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 170:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Sầm Tuế không nghĩ gì nữa, mở chiếc hộp nhỏ. Đúng như cô dự đoán, trong chiếc hộp nhỏ chứa quần áo, giày dép, trang sức, phụ kiện của búp bê, tất cả đều rất tinh xảo.
Nhưng sau khi mở hộp, sự chú ý của Sầm Tuế không đặt ở những thứ xinh đẹp này.
Trong hộp có một mảnh giấy được gấp lại, cô cầm mảnh giấy đó mở ra xem.
Chỉ thấy, mặt giấy được viết bằng bút lông đen: "Thực xin lỗi. Ngày đó anh xúc động. Anh nhớ, trước kia em đã từng nói với anh là em thích loại búp bê này. Anh không mong em tha thứ cho anh. Chính anh cũng không biết, mình còn có thể làm gì khác."
Tuy rằng không có kí tên, Sầm Tuế liếc mắt cũng nhận ra được đây là chữ của Trần Vũ.
Cô đọc xong những dòng chữ trên mảnh giấy, lập tức gấp mảnh giấy lại, thả vào chỗ cũ. Đồng thời cũng đóng hai cái hộp lại, bỏ vào trong thùng.
Bị Trần Vũ nói như vậy, cô mới nhớ ra.
Trước kia quả thực cô rất thích loại búp bê này, thậm chí còn muốn gia nhập vào trong giới búp bê, nhưng khi cho Trần Vũ xem video và hình ảnh của con búp bê, anh ta cho cô ba chữ, xấu xí, trẻ con.
Từ đó, cô không còn tâm tư để mua loại búp bê này nữa.
Vinh Mặc không biết Sầm Tuế nhìn thấy gì trên tờ giấy, chỉ thấy cô bỏ hết hai cái hộp vào trong thùng hàng, sau đó bê ra ngoài cửa. Nhưng khi ra đến cửa, cô lại dừng lại.
Sầm Tuế ôm thùng nhìn ánh nắng gay gắt bên ngoài rèm cửa, hay là mang nó đi bán đi.
Cô bất giác nghĩ, chỉ sợ rằng Trần Vũ muốn cô ôm con búp bê này đến gặp anh ta đấy.
Vì cái gì mà phải đi gặp anh ta?
Vì cái gì mà phải để ý đến anh ta?
Vì cái gì mà phải dành thời gian cho anh ta?
Quên đi, trời nóng như vậy. Trả cái con quỷ, dựa vào cái gì mà phải trả lại cho anh ta.
Trước kia khi ở bên anh ta, cơ bản cô không hề nhận qua từ anh ta. Ngược lại, lại tiêu rất nhiêu tiền cho anh, nào thì giày thể thao phiên bản giới hạn…
Nghĩ đến đây, Sầm Tuế ôm búp bê xoay người trở về.
Cô trở về bàn sách, đặt chiếc thùng xuống, lấy hai chiếc hộp to nhỏ ra, nói: "Không trả nữa, chụp mấy tấm hình đăng lên mạng, bán đi, còn có thể kiếm được mấy vạn."
Vinh Mặc nhìn thấy cô trong mắt chỉ có tiền, bất giác mỉm cười.
Anh cũng trực tiếp hỏi: “Là Trần Vũ có đúng không?"
Sầm Tuế lấy con búp bê từ trong hộp giấy ra, nhìn Vinh Mặc, nhẹ nhàng nói: "Oa, ông chủ, anh có thuật đọc tâm đấy à."
Vinh Mặc ở cạnh bàn sách, kéo ghế ngồi xuống: "Chỉ là năng lực suy luận bình thường thôi."
Xong lại hỏi: "Anh ta bây giờ vẫn còn theo đuổi cô sao?"
Sầm Tuế đặt con búp bê xuống bàn, mở hộp nhỏ ra.
Cô vừa mặc váy và đi tất cho búp bê, vừa nói: "Tôi không quan tâm anh ta có theo đuổi tôi hay không, dù sao, tôi cũng sẽ không nhai lại. Tôi đã nói hết với anh ta những gì tôi nên nói rồi, hiện tại lười nói nhảm."
Nghe xong lời này, Vinh Mặc không nói về Trần Vũ nữa.
Anh nhìn búp bê trong tay Sầm Tuế, tò mò hỏi: “Có thể bán thứ này với giá mấy vạn không?"
Sầm Tuế cẩn thận đội mũ lên cho búp bê: "So với giới đồ cổ thì cũng không khác biệt lắm, chỉ là phạm vi của nó nhỏ hơn. Đồ vật này, ở trong giới búp bê, là một thứ rất là giá trị. Đã từng có một con búp bê được bán ra với giá hơn hai mươi vạn. Giống như con búp bê này này, trang phục, quần áo, giầy dép, mũ tất đều có người chuyện môn thiết kế. Chỉ cần một bộ quần áo thôi cũng đã bán được mấy vạn rồi."
Vinh Mặc quả thực không hiểu nên cũng không bày tỏ ý kiến.
Anh nhìn Sầm Tuế giúp búp bê đi tất rồi đội mũ, bộ dáng thực sự dễ thương.
Không biết là do thái độ làm người dễ thương, hay là bởi vì búp bê dễ thương nữa.
Sau khi Sầm Tuế mặc quần áo, đội mũ cho búp bê xong, cô cầm ở trong tay thưởng thức, cảm thấy cực kì đẹp.
Sau đó, cô tìm vài góc máy phù hợp, mượn máy ảnh của Vinh Mặc và chụp một bộ ảnh cho búp bê, sau khi chỉnh sửa thêm bộ lọc, đã chọn ra được mấy tấm ảnh đẹp.
Hoàn thiện, cô gửi ảnh chụp cho Đào Mẫn Nhi, nhờ cô ấy hỗ trợ tìm người mua.
Gửi tin nhắn xong rồi đặt điện thoại xuống, nhìn Vinh Mặc, một lát sau đột nhiên hỏi: "Ông chủ, không phải anh chê tôi tham tiền đấy chứ?"
Vinh Mặc nở nụ cười, trả lời cô: "Không sao."
Sầm Tuế tự khẳng định chính mình, gật đầu: "Tôi cảm thấy cũng rất tốt, có tiền đồ hơn anh."
Nói đến đây, đơn hàng cô vừa đặt cũng giao tới.
Vinh Mặc đứng dậy lấy đồ. Cùng Sầm Tuế vừa ăn cơm, vừa bàn luận xem tham tiền rốt cuộc có bao nhiêu chỗ tốt.
Cả buổi chiều, Sầm Tuế không nói chuyện với Vinh Mặc nữa.
Cô còn phải tập trung tinh thần học các tài liệu ôn tập, cố gắng lấy lại cảm giác để đọc sách và học tập.
Sầm Tuế không nghĩ gì nữa, mở chiếc hộp nhỏ. Đúng như cô dự đoán, trong chiếc hộp nhỏ chứa quần áo, giày dép, trang sức, phụ kiện của búp bê, tất cả đều rất tinh xảo.
Nhưng sau khi mở hộp, sự chú ý của Sầm Tuế không đặt ở những thứ xinh đẹp này.
Trong hộp có một mảnh giấy được gấp lại, cô cầm mảnh giấy đó mở ra xem.
Chỉ thấy, mặt giấy được viết bằng bút lông đen: "Thực xin lỗi. Ngày đó anh xúc động. Anh nhớ, trước kia em đã từng nói với anh là em thích loại búp bê này. Anh không mong em tha thứ cho anh. Chính anh cũng không biết, mình còn có thể làm gì khác."
Tuy rằng không có kí tên, Sầm Tuế liếc mắt cũng nhận ra được đây là chữ của Trần Vũ.
Cô đọc xong những dòng chữ trên mảnh giấy, lập tức gấp mảnh giấy lại, thả vào chỗ cũ. Đồng thời cũng đóng hai cái hộp lại, bỏ vào trong thùng.
Bị Trần Vũ nói như vậy, cô mới nhớ ra.
Trước kia quả thực cô rất thích loại búp bê này, thậm chí còn muốn gia nhập vào trong giới búp bê, nhưng khi cho Trần Vũ xem video và hình ảnh của con búp bê, anh ta cho cô ba chữ, xấu xí, trẻ con.
Từ đó, cô không còn tâm tư để mua loại búp bê này nữa.
Vinh Mặc không biết Sầm Tuế nhìn thấy gì trên tờ giấy, chỉ thấy cô bỏ hết hai cái hộp vào trong thùng hàng, sau đó bê ra ngoài cửa. Nhưng khi ra đến cửa, cô lại dừng lại.
Sầm Tuế ôm thùng nhìn ánh nắng gay gắt bên ngoài rèm cửa, hay là mang nó đi bán đi.
Cô bất giác nghĩ, chỉ sợ rằng Trần Vũ muốn cô ôm con búp bê này đến gặp anh ta đấy.
Vì cái gì mà phải đi gặp anh ta?
Vì cái gì mà phải để ý đến anh ta?
Vì cái gì mà phải dành thời gian cho anh ta?
Quên đi, trời nóng như vậy. Trả cái con quỷ, dựa vào cái gì mà phải trả lại cho anh ta.
Trước kia khi ở bên anh ta, cơ bản cô không hề nhận qua từ anh ta. Ngược lại, lại tiêu rất nhiêu tiền cho anh, nào thì giày thể thao phiên bản giới hạn…
Nghĩ đến đây, Sầm Tuế ôm búp bê xoay người trở về.
Cô trở về bàn sách, đặt chiếc thùng xuống, lấy hai chiếc hộp to nhỏ ra, nói: "Không trả nữa, chụp mấy tấm hình đăng lên mạng, bán đi, còn có thể kiếm được mấy vạn."
Vinh Mặc nhìn thấy cô trong mắt chỉ có tiền, bất giác mỉm cười.
Anh cũng trực tiếp hỏi: “Là Trần Vũ có đúng không?"
Sầm Tuế lấy con búp bê từ trong hộp giấy ra, nhìn Vinh Mặc, nhẹ nhàng nói: "Oa, ông chủ, anh có thuật đọc tâm đấy à."
Vinh Mặc ở cạnh bàn sách, kéo ghế ngồi xuống: "Chỉ là năng lực suy luận bình thường thôi."
Xong lại hỏi: "Anh ta bây giờ vẫn còn theo đuổi cô sao?"
Sầm Tuế đặt con búp bê xuống bàn, mở hộp nhỏ ra.
Cô vừa mặc váy và đi tất cho búp bê, vừa nói: "Tôi không quan tâm anh ta có theo đuổi tôi hay không, dù sao, tôi cũng sẽ không nhai lại. Tôi đã nói hết với anh ta những gì tôi nên nói rồi, hiện tại lười nói nhảm."
Nghe xong lời này, Vinh Mặc không nói về Trần Vũ nữa.
Anh nhìn búp bê trong tay Sầm Tuế, tò mò hỏi: “Có thể bán thứ này với giá mấy vạn không?"
Sầm Tuế cẩn thận đội mũ lên cho búp bê: "So với giới đồ cổ thì cũng không khác biệt lắm, chỉ là phạm vi của nó nhỏ hơn. Đồ vật này, ở trong giới búp bê, là một thứ rất là giá trị. Đã từng có một con búp bê được bán ra với giá hơn hai mươi vạn. Giống như con búp bê này này, trang phục, quần áo, giầy dép, mũ tất đều có người chuyện môn thiết kế. Chỉ cần một bộ quần áo thôi cũng đã bán được mấy vạn rồi."
Vinh Mặc quả thực không hiểu nên cũng không bày tỏ ý kiến.
Anh nhìn Sầm Tuế giúp búp bê đi tất rồi đội mũ, bộ dáng thực sự dễ thương.
Không biết là do thái độ làm người dễ thương, hay là bởi vì búp bê dễ thương nữa.
Sau khi Sầm Tuế mặc quần áo, đội mũ cho búp bê xong, cô cầm ở trong tay thưởng thức, cảm thấy cực kì đẹp.
Sau đó, cô tìm vài góc máy phù hợp, mượn máy ảnh của Vinh Mặc và chụp một bộ ảnh cho búp bê, sau khi chỉnh sửa thêm bộ lọc, đã chọn ra được mấy tấm ảnh đẹp.
Hoàn thiện, cô gửi ảnh chụp cho Đào Mẫn Nhi, nhờ cô ấy hỗ trợ tìm người mua.
Gửi tin nhắn xong rồi đặt điện thoại xuống, nhìn Vinh Mặc, một lát sau đột nhiên hỏi: "Ông chủ, không phải anh chê tôi tham tiền đấy chứ?"
Vinh Mặc nở nụ cười, trả lời cô: "Không sao."
Sầm Tuế tự khẳng định chính mình, gật đầu: "Tôi cảm thấy cũng rất tốt, có tiền đồ hơn anh."
Nói đến đây, đơn hàng cô vừa đặt cũng giao tới.
Vinh Mặc đứng dậy lấy đồ. Cùng Sầm Tuế vừa ăn cơm, vừa bàn luận xem tham tiền rốt cuộc có bao nhiêu chỗ tốt.
Cả buổi chiều, Sầm Tuế không nói chuyện với Vinh Mặc nữa.
Cô còn phải tập trung tinh thần học các tài liệu ôn tập, cố gắng lấy lại cảm giác để đọc sách và học tập.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook