Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Thương lượng xong giá khởi điểm và giữ lại giá vấn đề, Tiết Trường Hải lại cùng Vinh Mặc, Sầm Tuế nói chi tiết về cách thu phí của công ty bọn họ.

Tất cả mọi thứ đều trò chuyện rõ ràng, hai bên cũng đều không có câu hỏi, Tiết Trường Hải gọi trợ lý chuẩn bị hợp đồng.

Chờ hợp đồng soạn xong, mấy người tự nhiên vẫn là ngồi tha hồ tâm sự.

Chủ đề cũng sẽ không quá khác đi đâu, cơ bản đều là quan hệ đồ cổ, dù sao tất cả mọi người chơi cái này, nói đến có chuyện để nói.

Sầm Tuế kỳ thật rất muốn nghe lại chuyện nhà họ Vinh.

Bát quái, nhưng Tiết Trường Hải giống như hoàn toàn quên vừa rồi đề cập qua bát quái này.

Cô lại không thể không phân trường hợp hỏi nhiều bát quái, cho nên sau đó cũng không có trò chuyện tiếp đến cái gì.

Đợi đến hợp đồng in đưa tới, bắt tay vào quá trình ký tên.

Bên này đương nhiên là Sầm Tuế ký tên bằng ấn dấu vân tay, bên kia Thượng Thành thì là Tiết Trường Hải ký chữ, đóng dấu công ty.

Hết thảy thỏa đáng, hai bản hợp đồng.

Tiết Trường Hải từ trên ghế salon đứng bắt tay Vinh Mặc và Sầm Tuế, khách khí nói: "Cảm ơn sự tín nhiệm của cô cậu, hy vọng đây là một lần nhiều mặt cùng có lợi hợp tác."

Vinh Mặc và Sầm Tuế khách khí đáp lại: "Cảm ơn."

Tiết Trường Hải thở phào còn nói: "Vậy chúng tôi không giữ cô cậu nữa, tất cả tin tức từ đấu giá hội, chúng tôi sẽ tùy vào thời gian mà phát đến trên điện thoại di động của các cô cậu, chỉ cần chờ tin tốt tới thôi."

Vinh Mặc và Sầm Tuế không có vấn đề, gửi đồ vật tại Thượng Thành, còn người thì ứuy về chờ tin tức.



Tiết Trường Hải hiện tại so với bọn họ đến thời điểm muốn khách khí hơn nữa, một mực đưa Vinh Mặc và Sầm Tuế đến sân khấu.

Vinh Mặc trước đài để Tiết Trường Hải dừng bước, cùng Sầm Tuế rời Thượng Thành.

Trong xe ngồi xuống, Sầm Tuế dựa trên ghế mới thoải mái mà buông lỏng, quay đầu nhìn về phía Vinh Mặc, bủn rủn nói: "Quả nhiên công ty lớn không giống nhau, đây chắc cũng ngang với bản thân mua một mảnh đất, chuyên môn xây khu vực làm việc."

Vinh Mặc không trả lời, anh đưa tay nhìn đồng hồ, hỏi Sầm Tuế: "Ban đêm ở lại nơi này ăn tối hay quay về rồi ăn tối."

Sầm Tuế nhìn bên ngoài sắc trời có chút u ám, sờ bụng đáp: "Đói bụng, ăn cơm trước, ăn xong hẳn quay về."

Vinh Mặc nghe theo Sầm Tuế, lái xe mang cô đi tìm quán ngon ăn cơm.

Hai người ở lại Loan Khẩu ăn cơm tối, ăn xong thì đi tản bộ cho tiêu hoá rồi lái xe trở về thành phố Tô An.

Sầm Tuế đương nhiên có thể nhìn ra, Vinh Mặc đối với chuyện nhà họ Vinh hoàn toàn không có hứng thú, cho nên cô cũng không có tìm anh nói chuyện.

Trên đường trở về, cô nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ đen nhánh cảnh đêm, không biết thẫn thờ bao lâu, bỗng nhiên lại quay đầu, nhìn xem Vinh Mặc nói: "Anh có phải không xem tôi là anh em đúng không? Chê tôi nhỏ tuổi hả?"

Đột nhiên bị hỏi như vậy, Vinh Mặc nghi ngờ, quay đầu liếc nhìn cô: "Sao lại nói vậy?"

Sầm Tuế quay đầu lại, tựa lưng vào ghế ngồi, giọng điệu chậm rãi nói: "Tôi có cảm giác, tất cả mọi chuyện tôi đều nói cho anh, chuyện trong nhà của tôi, tôi và bạn trai cũ, trường học, chuyện lừa đảo kiếm tiền, còn có những cái nhỏ nhặt nhất chẳng hạn… Hầu như tất cả mọi chuyện anh đều biết, nhưng còn anh…"

Vừa nói vừa nhìn về phía Vinh Mặc: "Hình như cái gì cũng không nói với tôi." Vinh Mặc ngược lại không chột dạ, thẳng thừng trả lời: "Tôi mỗi ngày không trong tiệm cũng trong nhà, cô đều đi qua hết rồi."

Sầm Tuế: "…"

Hình như cũng là…

Không đợi Sầm Tuế nói tiếp, Vinh Mặc bỗng nói: "Chẳng lẽ cô muốn gặp cha mẹ tôi?"

Sầm Tuế: "???"



Cái gì mà gặp ba mẹ…

Cái này…

Sầm Tuế không nói, đảo mắt nhìn lên trần xe.

Một lát sau, cô lại chớp mắt, nhìn về phía Vinh Mặc, suy nghĩ một chút vẫn là hỏi câu kia: "Vậy anh nói thật à, nữ minh tinh Hạ Hi vào buổi chiều, trước kia có phải đã từng thích anh, còn từng theo đuổi anh?"

Lúc này Vinh Mặc không phủ nhận, qua loa lên tiếng nói: "Ừ, từng theo đuổi."

Sầm Tuế ánh mắt tò mò nhìn anh: "Anh không đáp lại à?"

Vinh Mặc ừ một tiếng: "không đáp lại."

Sầm Tuế nghiêng người nhìn thẳng anh: "Bây giờ người ta được gả cho gia đình giàu có rồi, anh hối hận không?"

Vinh Mặc cười cười, hỏi ngược Sầm Tuế: "Vì cái gì tôi phải hối hận?"

Sầm Tuế suy nghĩ, không nghĩ ra lí do gì để giải thích.

Một lát sau, cô còn nói: "Hiện tại chắc cô ấy vẫn còn thích anh."

Vinh Mặc nhìn phía trước, không hứng thú đáp: "Không đến mức đó."

Sầm Tuế nhìn anh hỏi lại: "Vậy anh nói xem vì cái gì tôi có thể lập tức nhìn ra cô ấy thích anh, còn theo đuổi anh."

Vinh Mặc mười phần qua loa: "Vì cái gì?"

Sầm Tuế nhìn gò má anh, có chút híp mắt nói: “Biểu hiện của anh cũng có chút hứng thú?"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...