Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 179:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Vinh Mặc bị cô chọc cười, quay đầu liếc nhìn cô, giọng điệu trịnh trọng: "Ừm, cô nói đi vì cái gì?"
Sầm Tuế liếc mắt nhìn anh, ngồi xong nói: "Không nói, dù sao cũng không phải thích tôi."
Vinh Mặc đối cái đề tài này xác thực cũng là thật không hứng thú, nói thẳng: "Tôi đối với cô ấy không có hứng thú, cô ấy gả cho ai, lấy hay không lấy chồng nhà giàu đều không có liên quan tới tôi, nếu không chúng tôi thay cái chủ đề trò chuyện?"
Sầm Tuế tựa lưng vào ghế ngồi ngáp: "Vậy anh nói đề tài đi."
Vinh nghĩ thầm nghĩ, hỏi cô: "Quả Đà La Ni cũng đã cho đi thành công rồi, vậy cô dự định mời tôi cái gì đây?"
Sầm Tuế quay đầu nhìn anh, hơi suy nghĩ: "Anh nghĩ đi?"
Vinh Mặc lại nghĩ đến một hồi, mở miệng nói: "Mời tôi đi xem phim đi."
Sầm Tuế sững người, chờ anh nói thêm, kết quả anh đã nói xong.
Thế là cô phải kiềm chế cơn cười lại nhìn anh, hỏi: "Cái này thôi?"
Vinh Mặc giọng điệu khẳng định: "Cái này thôi."
Sầm Tuế lần xác nhận với anh: "Không có cái khác?"
Vinh Mặc gật đầu, lần nữa khẳng định: "Không có cái khác."
Nhìn anh chỉ có một yêu cầu như vậy, Sầm Tuế cũng không nói thêm nữa, sảng khoái cười đồng ý với anh.
Mời anh xem một bộ phim tính là gì, đặt bao hết mời anh xem mười bộ cũng không tính là cái gì.
Nhưng để bảo quản đồ bán đấu giá cần có một quá trình đầy đủ, cũng không thể nói đập đập nhanh như vậy, cho nên còn phải chờ thêm một khoảng thời gian.
Sợi dọc Đà Lạt Ni đã bị cầm tới Thượng Thành, đầu tiên muốn ra một phương án, ngoại trừ sợi dọc Đà La Ni, còn phải thu thêm đồ được giấu, xác định rõ tất cả đồ được giấu, sau đó mới có thể xác định thời gian đấu giá.
Xem như đã thu được không ít kiến thức, bây giờ Sầm Tuế cực kì ổn chuyện này.
Cô cũng không sốt ruột, chỉ yên tâm chờ bên kia Thượng Thành xác nhận thời gian đấu giá rồi gửi thư cho cô.
Từ Thành phố Loan Khẩu về tới thành phố Tô An, Sầm Tuế và Vinh Mặc tiếp tục bầu bạn ở trong tiệm đồ cổ.
Sầm Tuế rất nhanh nhận được tin tức từ Thượng Thành, sau hai ngày cô cũng nhận được tin nhắn chuyển khoản của Đào Mẫn Nhi, búp bê tìm được người mua, búp bê thêm quần áo phối với trang sức được bán với giá tám vạn. Gửi tin xong, Đào Mẫn Nhi và Trần Đại Noãn, Chu Nhị Bảo đi đến tiệm đồ cổ.
Ba người hẳn là đã hẹn, đều ăn mặc trang điểm lộng lẫy, nhìn như đi dạ tiệc.
Sầm Tuế nhìn ba người bước vào cửa. Trong đầu lập tức ong ong.
Vinh Mặc quay đầu nhìn thấy các cô, cũng sững người.
Sầm Tuế chậm rãi giơ tay lên, đưa tay lên trán che mặt, nghĩ làm bộ không biết các cô. Vinh Mặc nhìn cô cái bộ dáng này, có chút muốn cười lại nhịn xuống, sau đó thu lại biểu cảm, đứng lên chào hỏi: "Các cô khoẻ không, muốn tham quan tiệm đồ cổ chứ?"
Đào Mẫn Nhi các cô còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, Sầm Tuế đã đóng cuốn sách lại đứng lên.
Cô đi thẳng đến trước mặt Đào Mẫn Nhi, cười với Vinh Mặc nói: "Ông chủ, bạn thân tôi, tôi đi chào hỏi là được."
Vinh Mặc hiểu ý gật đầu: "Được."
Sầm Tuế cười với anh: "Vậy tôi vào bên trong nhé."
Nói xong cũng không cho Đào Mẫn Nhi có cơ hội nói chuyện, lập tức kéo các cô đi thẳng vô phòng.
Vào trong phòng, Sầm Tuế quan sát Đào Mẫn Nhi từ trên xuống dưới, mở miệng nói: "Muốn nổi bậtt à?"
Đào Mẫn Nhi đưa tay vẫy tóc: "Không đẹp sao?"
Sầm Tuế phối hợp cười, thẳng tay lấy trang búp bê hộp ra đặt trong ngực cô ấy: "Đẹp, rất đẹp."
Trần Đại Noãn lại gần, nhỏ giọng nói: "Đối chiếu đẹp trai, giám định hoàn tất."
Chu Nhị Bảo cũng một bộ dáng vẻ tình báo đảng, nói tiếp: "Phong cách tốt, phẩm chất tốt, không bị ảnh hưởng bởi gái đẹp, rất đáng."
Sầm Tuế cau mày nhìn ba cô, một lát sau một mặt ghét bỏ nói: "Như chúng cậu cũng tính là gái đẹp à?"
Đào Mẫn Nhi và hai người khác nghe nói như thế hoàn toàn không vui, ăn ý đồng thời trừng lớn con mắt, nhìn chằm chằm Sầm Tuế nói: "Cậu nói cái gì? Cho cậu một cơ hội nói lại lần nữa!"
Sầm Tuế lập tức giơ hai tay vỗ tay, cầu xin tha thứ, mình sai rồi, ba vị gái xinh.
Đào Mẫn Nhi và hai người lại hài lòng, đắc ý nói: "Cái này còn tạm được."
Các cô cũng không có ý định ở lâu, cầm búp bê chuẩn bị đi.
Chuẩn bị lúc xoay người, Đào Mẫn Nhi ôm hộp lại hỏi Sầm Tuế: "Bây giờ cậu cũng đưa tụi mình búp bê rồi, muốn cùng nhau dùng bữa tối không?" Nói xong bỗng nhiên dừng một lúc, bổ sung hai chữ: "Cậu mời."
Sầm Tuế: "…"
Một lát sau gật đầu: "Được, mình mời."
Ban đêm, bên trong ngoại ô biệt thự.
Trần Vũ Nằm trên ghế salon xem tivi, thỉnh thoảng cầm điện thoại di động lên nhìn.
Chờ Uông Kiệt đến, anh lập tức hỏi anh ta một câu: "Nhận được chuyển phát nhanh cũng có ba bốn ngày, không có tin tức nào gửi tới, cũng không có tới tìm mình trả đồ, con búp bê kia, có phải là nhận lời xin lỗi rồi không?"
Vinh Mặc bị cô chọc cười, quay đầu liếc nhìn cô, giọng điệu trịnh trọng: "Ừm, cô nói đi vì cái gì?"
Sầm Tuế liếc mắt nhìn anh, ngồi xong nói: "Không nói, dù sao cũng không phải thích tôi."
Vinh Mặc đối cái đề tài này xác thực cũng là thật không hứng thú, nói thẳng: "Tôi đối với cô ấy không có hứng thú, cô ấy gả cho ai, lấy hay không lấy chồng nhà giàu đều không có liên quan tới tôi, nếu không chúng tôi thay cái chủ đề trò chuyện?"
Sầm Tuế tựa lưng vào ghế ngồi ngáp: "Vậy anh nói đề tài đi."
Vinh nghĩ thầm nghĩ, hỏi cô: "Quả Đà La Ni cũng đã cho đi thành công rồi, vậy cô dự định mời tôi cái gì đây?"
Sầm Tuế quay đầu nhìn anh, hơi suy nghĩ: "Anh nghĩ đi?"
Vinh Mặc lại nghĩ đến một hồi, mở miệng nói: "Mời tôi đi xem phim đi."
Sầm Tuế sững người, chờ anh nói thêm, kết quả anh đã nói xong.
Thế là cô phải kiềm chế cơn cười lại nhìn anh, hỏi: "Cái này thôi?"
Vinh Mặc giọng điệu khẳng định: "Cái này thôi."
Sầm Tuế lần xác nhận với anh: "Không có cái khác?"
Vinh Mặc gật đầu, lần nữa khẳng định: "Không có cái khác."
Nhìn anh chỉ có một yêu cầu như vậy, Sầm Tuế cũng không nói thêm nữa, sảng khoái cười đồng ý với anh.
Mời anh xem một bộ phim tính là gì, đặt bao hết mời anh xem mười bộ cũng không tính là cái gì.
Nhưng để bảo quản đồ bán đấu giá cần có một quá trình đầy đủ, cũng không thể nói đập đập nhanh như vậy, cho nên còn phải chờ thêm một khoảng thời gian.
Sợi dọc Đà Lạt Ni đã bị cầm tới Thượng Thành, đầu tiên muốn ra một phương án, ngoại trừ sợi dọc Đà La Ni, còn phải thu thêm đồ được giấu, xác định rõ tất cả đồ được giấu, sau đó mới có thể xác định thời gian đấu giá.
Xem như đã thu được không ít kiến thức, bây giờ Sầm Tuế cực kì ổn chuyện này.
Cô cũng không sốt ruột, chỉ yên tâm chờ bên kia Thượng Thành xác nhận thời gian đấu giá rồi gửi thư cho cô.
Từ Thành phố Loan Khẩu về tới thành phố Tô An, Sầm Tuế và Vinh Mặc tiếp tục bầu bạn ở trong tiệm đồ cổ.
Sầm Tuế rất nhanh nhận được tin tức từ Thượng Thành, sau hai ngày cô cũng nhận được tin nhắn chuyển khoản của Đào Mẫn Nhi, búp bê tìm được người mua, búp bê thêm quần áo phối với trang sức được bán với giá tám vạn. Gửi tin xong, Đào Mẫn Nhi và Trần Đại Noãn, Chu Nhị Bảo đi đến tiệm đồ cổ.
Ba người hẳn là đã hẹn, đều ăn mặc trang điểm lộng lẫy, nhìn như đi dạ tiệc.
Sầm Tuế nhìn ba người bước vào cửa. Trong đầu lập tức ong ong.
Vinh Mặc quay đầu nhìn thấy các cô, cũng sững người.
Sầm Tuế chậm rãi giơ tay lên, đưa tay lên trán che mặt, nghĩ làm bộ không biết các cô. Vinh Mặc nhìn cô cái bộ dáng này, có chút muốn cười lại nhịn xuống, sau đó thu lại biểu cảm, đứng lên chào hỏi: "Các cô khoẻ không, muốn tham quan tiệm đồ cổ chứ?"
Đào Mẫn Nhi các cô còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, Sầm Tuế đã đóng cuốn sách lại đứng lên.
Cô đi thẳng đến trước mặt Đào Mẫn Nhi, cười với Vinh Mặc nói: "Ông chủ, bạn thân tôi, tôi đi chào hỏi là được."
Vinh Mặc hiểu ý gật đầu: "Được."
Sầm Tuế cười với anh: "Vậy tôi vào bên trong nhé."
Nói xong cũng không cho Đào Mẫn Nhi có cơ hội nói chuyện, lập tức kéo các cô đi thẳng vô phòng.
Vào trong phòng, Sầm Tuế quan sát Đào Mẫn Nhi từ trên xuống dưới, mở miệng nói: "Muốn nổi bậtt à?"
Đào Mẫn Nhi đưa tay vẫy tóc: "Không đẹp sao?"
Sầm Tuế phối hợp cười, thẳng tay lấy trang búp bê hộp ra đặt trong ngực cô ấy: "Đẹp, rất đẹp."
Trần Đại Noãn lại gần, nhỏ giọng nói: "Đối chiếu đẹp trai, giám định hoàn tất."
Chu Nhị Bảo cũng một bộ dáng vẻ tình báo đảng, nói tiếp: "Phong cách tốt, phẩm chất tốt, không bị ảnh hưởng bởi gái đẹp, rất đáng."
Sầm Tuế cau mày nhìn ba cô, một lát sau một mặt ghét bỏ nói: "Như chúng cậu cũng tính là gái đẹp à?"
Đào Mẫn Nhi và hai người khác nghe nói như thế hoàn toàn không vui, ăn ý đồng thời trừng lớn con mắt, nhìn chằm chằm Sầm Tuế nói: "Cậu nói cái gì? Cho cậu một cơ hội nói lại lần nữa!"
Sầm Tuế lập tức giơ hai tay vỗ tay, cầu xin tha thứ, mình sai rồi, ba vị gái xinh.
Đào Mẫn Nhi và hai người lại hài lòng, đắc ý nói: "Cái này còn tạm được."
Các cô cũng không có ý định ở lâu, cầm búp bê chuẩn bị đi.
Chuẩn bị lúc xoay người, Đào Mẫn Nhi ôm hộp lại hỏi Sầm Tuế: "Bây giờ cậu cũng đưa tụi mình búp bê rồi, muốn cùng nhau dùng bữa tối không?" Nói xong bỗng nhiên dừng một lúc, bổ sung hai chữ: "Cậu mời."
Sầm Tuế: "…"
Một lát sau gật đầu: "Được, mình mời."
Ban đêm, bên trong ngoại ô biệt thự.
Trần Vũ Nằm trên ghế salon xem tivi, thỉnh thoảng cầm điện thoại di động lên nhìn.
Chờ Uông Kiệt đến, anh lập tức hỏi anh ta một câu: "Nhận được chuyển phát nhanh cũng có ba bốn ngày, không có tin tức nào gửi tới, cũng không có tới tìm mình trả đồ, con búp bê kia, có phải là nhận lời xin lỗi rồi không?"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook