Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Đồng Tinh Tinh thấy cô mỗi ngày đều đi sớm về muộn, thời điểm ở dưới lầu phòng khách gặp được, quan tâm hỏi Sầm Tuế một câu: "Tuế Tuế, mấy hôm nay trời nóng như vậy, em mỗi ngày đều đi ra ngoài, là đang đọc sách ôn tập sao?"

Sầm Tuế đối với mục đích thăm dò của Đồng Tinh Tinh cũng không phản bác, cười nói: "Đúng vậy, đọc sách ôn tập, cố gắng cho kỳ thi, cố gắng trở nên xuất sắc."

Nói xong lại cố ý nói thêm: "Em phải cho Trần Vũ biết, bạch liên hoa Lâm Vũ Tây kia, ngay cả một sợi tóc của em cũng không bằng."

Đồng Tinh Tinh nghe xong, cười cười, thành khẩn nói: "Lâm Vũ Tây rõ ràng không bằng em, Trần Vũ chắc chắn sẽ hối hận."

Sầm Tuế gật đầu: "Em muốn anh ta khóc, trở về xin em, xin em hẹn hò với anh ta."

Đồng Tinh Tinh nhìn thấy Sầm Tuế đi lên lầu, khóe miệng còn hàm chứa ý cười.

Cô ta nghĩ cô ta không cần nhịn lâu nữa, đại khái cũng chỉ là nửa năm đến một năm đi.

Thượng Thành lấy được Mền Dharani của Càn Long về xong, chuẩn bị có nửa tháng lập tức phát mục đích quảng cáo của hội đấu gia ra ngoài.

Cùng lúc đó, Sầm Tuế cũng nhận được tin tức Thượng Thành gửi, chủ yếu là nói cho cô thời gian hội đấu giá định là cuối tháng, hai mươi lăm, hai mươi sáu, hai mươi bảy, ba ngày.

Thời gian ba ngày không phải toàn bộ dùng để bán đấu giá.

Sau khi quảng cáo đạt được một làn sóng phổ biến, trước khi hội đấu giá chính thức bắt đầu còn có một buổi triển lãm.

Triển lãm ngoài có thể xây dựng không khí văn hóa và hấp dẫn người xem. Những người quan tâm cũng có thể đến trước để tham quan bộ sưu tập, quyết định vật mình nhất định phải mua, thuận tiện xác nhận mức giá hợp ý.



Sau khi nhận được tin tức, Sầm Tuế trực tiếp tìm được quảng cáo của hội đấu giá và gửi cho Hàn Dịch.

Hàn Dịch có thời gian đi hay không cô cũng không quan tâm nhiều lắm, cô còn đang chờ đến cuối tháng, tất cả đều nằm trong kế hoạch.

Bởi vì thời gian gần tám tháng rất nhanh phải tới, Sầm Tuế còn nhớ rõ Lục Văn phải đi nước ngoài du học.

Kỳ thật cô và Lục Văn vẫn liên lạc như thường. Mục đích đương nhiên hơn phân nửa đều là tán gẫu một ít kỳ thi và đề chuyên ngành. Sầm Tuế đã nói trước khi anh ta xuất ngoại sẽ mời anh ta ăn một bữa cơm.

Gần đây khi Sầm Tuế và Lục Văn nói chuyện phiếm đã nói về điều này.

Lục Văn nói tháng chín anh ta mới khai giảng, cũng không cần sốt ruột, chờ Sầm Tuế rảnh rỗi, tùy tiện ra ngoài ăn bữa cơm là được.

Sầm Tuế thấy anh ta không vội, cũng sẽ không vội vã hẹn anh ta đi ăn.

Cô tính toán chờ hội đấu giá qua đi, đấu giá đà la ni kinh kết thúc. Dành chút thời gian, thừa dịp thời tiết, tâm trạng đều tốt, hẹn anh ta đi ra ăn bữa cơm, thuận tiện tặng một số thứ cần để đi du học.

Cuối tháng bảy, thời tiết vẫn còn rất nóng, điều hòa trong nhà hoạt động không ngừng.

Sầm Tuế ngồi vào bàn, vừa ăn kem vừa nhìn chằm chằm vào máy tính xem tài liệu ôn tập, thỉnh thoảng lướt ngón tay trên màn hình, thoạt nhìn rất tập trung.

Sau đó khi cô đang xem đến nhập thần, bỗng có tiếng gõ cửa.

Vinh Mặc trước quay đầu, Sầm Tuế phản ứng chậm nửa nhịp mới ngẩng đầu, nhìn đến không phải ai xa lạ mà là Triệu Minh Viễn.

Triệu Minh Viễn không chỉ đến một mình mà còn mang theo cả Miêu Thi Văn.

Sầm Tuế để kem xuống, đi theo Vinh Mặc đứng lên, nói vài câu khách sáo với Triệu Minh Viễn nói vài câu khách sáo.



Miêu Thi Văn đứng sau Triệu Minh Viễn, lần này đã bị kiềm chế hơn nhiều, một chút hào hứng cũng không có.

Triệu Minh Viễn nói rằng anh ta có chuyện tìm Vinh Mặc, anh ta và Vinh Mặc lần lượt vào phòng.

Miêu Thi Văn bị bỏ lại bên ngoài, đứng đối mặt với Sầm Tuế, ngay lập tức cảm thấy hơi xấu hổ.

Sầm Tuế mỉm cười và nói với cô ấy: "Xin chào."

Miêu Thi Văn cười có chút gượng ép, nói: "Xin chào, lần này tôi đến đây cùng với giáo sư Triệu chỉ để xin lỗi cô, lần trước là lỗi của tôi, bị ghen tuông mù quáng làm mờ mắt khiến cô chịu thiệt thòi rồi, còn gây náo loạn."

Sầm Tuế thấy thái độ của cô rất thành khẩn, cũng không có ý chiếu lệ nên cũng tự nhiên bằng lòng.

Vốn dĩ không có thù hận sâu đậm nhưng Miêu Thi Văn vẫn luôn kiêu căng, ngạo mạn, cô mấy lần không chịu nổi Triệu Minh Viễn khen Sầm Tuế cảm thấy lời Triệu Minh Viễn nói có chút ẩn ý cho nên mới đến khiêu khích.

Sầm Tuế không nói gì, xoay người đi đến tủ lạnh lấy kem đưa cho cô.

Cô cầm hai ly kem để lên trên bàn, nhìn Miêu Thi Văn nói: "Ngồi đi."

Miêu Thi Văn cũng không có vẻ ngại ngùng, nói một tiếng cảm ơn ngồi xuống.

Cô cầm ly kem Sầm Tuế đặt ở trên bàn, lấy thìa xúc hai miếng, lại nhìn tài liệu ôn tập trong tay Sầm Tuế, chủ động hỏi: "Cô đang ôn tập cho kỳ thi sao?"

Sầm Tuế gật đầu: "Đúng vậy."

Miêu Thi Văn nắm chặt chiếc thìa, lại hỏi: "Khoa khảo cổ sao?"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...