Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Nghe được bên cạnh truyền đến một tiếng hi, cô mới mờ mịt phát hiện ra mình vẫn luôn một mực nắm lấy tay của Vinh Mặc, túm cổ tay, tâm tình càng hưng phấn càng kích động, túm cũng càng ngày càng chặt.

Nhất thời có chút ngượng ngùng, Sầm Tuế vội vàng thả tay của Vinh Mặc ra, nhìn cổ tay anh còn ra vẻ an ủi vỗ nhẹ hai cái, vui vẻ cười nói: "Thật ngại quá, hình như kích động quá mức rồi."

Vinh Mặc: "…"

Kích động mắc gì phải túm lấy tay người khác vậy?

Sầm Tuế liếc anh một cái, lại cười mà nói: "Bạn bè mà, giúp bạn không tiếc cả mạng sống, buổi tối tôi mời anh ăn một bữa to với đi xem phim nữa."

Nói xong còn mín môi một cái, đè thấp âm thanh tiếp tục nói nốt câu: "Tôi lần này thật sự, phát, tài, rồi!"

Bị tay cô túm vài cái, Vinh Mặc cũng không hề tỏ vẻ không vui hay gì.

Anh không nói chuyện, trực tiếp hướng tay giơ ngón út lên về phía cô.

Sầm Tuế rất sảng khoái, giơ ngón cái của mình lên với anh ngoắc một cái.

Ngoắc xong sự chú ý lại đặt về buổi đấu giá đang diễn ra, ở trong lòng âm thầm thưởng thức cảm giác giàu lên một cách đột ngột như này. Chính là sung sướng tột cùng.

Sau khi buổi đấu giá kết thúc, buổi tối vẫn còn một yến hội nữa.

Sầm Tuế chỉ muốn lẳng lặng bán đồ, cũng không muốn làm náo động cái gì, đương nhiên sẽ không đi tham gia vào yến hội này.

Cũng vì một ngày này bị làm cho đi qua đi lại quá nhiều.

Quá mệt rồi, cô và Vinh Mặc cũng không lập tức về Tô An.



Hai người ở lại Loan Khẩu, tìm một cái nhà hàng tốt nhất đắt nhất ăn một bữa cơm tối, sau đó mua vé đi đến rạp xem phim.

Sầm Tuế mua là vé lúc hơn mười giờ đêm, lần này còn cố ý mua vé VIP.

Ghế VIP cũng không có gì đặc biệt cho mấy, chính là ít người ngồi ở ghế lớn, ngồi xuống cảm thấy có chút thoải mái.

Sầm Tuế và Vinh Mặc đến chỗ ngồi của mình rồi ngồi xuống, kéo chỗ dựa lưng trên ghế xuống, thuận tiện điều chỉnh góc độ sao cho thoải mái một chút.

Trước khi bộ phim bắt đầu, hai người ngồi đó nói chuyện một lúc, nói qua nói lại đều là về cái sự việc 1.5 tỷ kia.

Bản hợp đồng giao bán cũng đã ký qua rồi, sau đó chỉ cần việc đợi sổ sách ghi chép lại.

Sầm Tuế lười biếng dựa lưng vào ghế, quay đầu với Vinh Mặc nói: "Sau khi cầm được cái tờ phiếu này á, tôi dường như có thể an tâm thoải mái dưỡng đến già rồi."

Nghe xong câu này, Vinh Mặc cười nhẹ một tiếng: "Từ hai mươi tuổi đã bắt đầu lo dưỡng lão rồi?"

Sầm Tuế liếc mắt nhìn anh một cái: "Anh không phải vừa mới tốt nghiệp đã bắt đầu cuộc sống dưỡng lão rồi đó sao? Tôi có gì mà không được chứ?"

Vinh Mặc thở nhẹ ra một hơi: "Thật ra tôi gần đây cũng đang nghĩ, một đời nếu cứ như vậy trôi qua, có phải sự thật không? Có hối hận hay không?"

Sầm Tuế nghiêm túc nhìn anh: "Sao vậy? Anh muốn bán lại cửa hàng đồ cổ rồi đi du lịch vòng quay thế giới hả?"

Vinh Mặc lại cười, quay đầu nhìn cô: "Chẳng nhẽ tôi không thể làm những việc khác sao?"

Sầm Tuế cực kì thẳng thắn nói: "Anh chỉ có mỗi cái cửa hàng đồ cổ như vậy, còn làm được gì khác nữa hả? Bán cửa hàng đi rồi, lại kiếm cái khác lập nghiệp à? Mạo hiểm quá rồi, lỡ có lỗ vốn thì sao mà lấy được vợ nữa."

Nghe câu nói này của cô, Vinh Mặc cúi đầu được một trận cười to.



Nói chuyện với cô đúng là chẳng nghiêm túc nổi mấy phút, vừa hay bộ phim đã bắt đầu, anh dứt khoát không nói chuyện nữa.

Nếu không buồn chán nói vài câu như vậy, Sầm Tuế cũng không yên tâm lắm.

Chờ? Sau khi bộ phim bắt đầu, cô dồn hết lực chú ý lên trên màn hình.

Lúc bắt đầu trông có vẻ vẫn rất ổn? Mọi thứ trong rạp đều vẫn rất bình thường.

Sau đó lúc đang xem được nửa câu chuyện thì sao? Lúc đó, Sầm Tuế đột nhiên nghe thấy tiếng gì đó rất kì quái, quay đầu lại xem xem.

Cô nhìn một cái đã thấy, là hai người đang ngồi bên cạnh bọn họ? Tình nhân, đang cùng nhau hôn môi.

Tại sao á? Tại ghế đôi đủ rộng, lưng tựa nhìn còn giống như cái đầu giường nhỏ, vậy nên? Cặp tình nhân kia nằm đó ôm nhau luôn.

Nhìn thấy bên cạnh một màn như vậy, Sầm Tuế nháy mắt cảm thấy xấu hổ.

Cô vội vàng đảo mắt nhìn lên màn hình lớn, làm như cái gì cũng không nhìn thấy.

Mà Vinh Mặc thì sao? Vì cô như vậy, anh cũng đặt sự chú ý sang bên cạnh.

Anh đương nhìn cũng rất nhanh thu hồi ánh mắt lại, sau đó tiếp tục nhìn lên màn hình, một câu cũng không nói.

Sầm Tuế đang nghĩ, giả vờ không nhìn thấy sẽ không cảm thấy xấu hổ nữa.

Nhưng mà cặp tình nhân cũng thật là? Quên đi, đã hôn rồi thì thôi, lại còn? Phát ra cái tiếng nhóp nhép nữa.

Sầm Tuế nghe đến nổi da đầu tê rần rần, bên tai cũng được một phen nóng bừng bừng.

Cô cũng không dám quay đầu qua nhìn Vinh Mặc, nâng tay day day trán, tiếp tục làm ra bộ dạng chuyên tâm xem phim, một lúc lại cầm trà hoa quả lên uống.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...