Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Mỗi khi vào lúc này, Đồng Tinh Tinh cũng sẽ đi theo thăm dò Sầm Tuế hai câu, hỏi cô: "Em ôn tập thế nào?"

Sầm Tuế có thể đoán được tâm tư của cô ta, biết cô ta đang tính toán kịch bản gì, cho nên mỗi lần như thế đều theo tâm ý của cô ta mà nói qua loa đôi câu cho có lệ, để cô ta yên tâm tiếp tục ở nhà cô hiếu kính ba mẹ Sầm, chứ không phải bận tâm làm việc gì.

Trước mắt Sầm Tuế chỉ cần cô ta thành thành thật thật, đừng làm chuyện gì làm chậm trễ chuyện cô đang bận rộn là được.

***

Ngày hôm sau cô dậy sớm đến Trân Bảo Trai, đương nhiên Sầm Tuế vẫn chuyên tâm tiếp tục kế hoạch ôn tập của mình.

Nói cái gì mà làm xong vụ lớn này thì lập tức đi dưỡng lão, chẳng qua chỉ là thuận miệng nói mà thôi, cô cũng không có ý định ôm một hai trăm triệu trên người, trực tiếp về nhà làm cá muối.

Trong khoảng thời gian ôn tập, thỉnh thoảng cô nghĩ đến chuyện khác.

Ví dụ như khi cô đang thất thần sẽ suy nghĩ - ông chủ của cô thực sự thích kiểu phụ nữ nào.

Trưởng thành? Xinh đẹp?

Hay đáng yêu? Trong sáng?

Hay, văn học nghệ thuật? Có hiểu biết?

Nhưng cô không hỏi nữa, chỉ cần suy nghĩ về nó thôi.

Có nhiều điều không thể dựa vào suy nghĩ là ra được, thời gian sẽ đưa ra tất cả các câu trả lời.

Đợi đến khi Vinh Mặc cuối cùng cũng gặp được người khiến anh không kìm lòng được, thì đáp án này cũng có.

Sầm Tuế vẫn suy nghĩ rõ ràng, biết mình muốn gì, cũng không làm cho mình phân tâm.

Điều quan trọng nhất của cô bây giờ là ôn tập thi nghiên cứu sinh và điều quan trọng thứ hai là tiền đấu giá Dharani.



Việc thi nghiên cứu sinh không thể vội vàng, thời gian cần phải trôi qua từng ngày.

Thời gian nửa năm không tính là ngắn, nhưng nửa tháng vẫn còn ngắn, cũng chỉ cần chờ đợi nửa tháng, khoản tiền bán đấu giá Dharani sẽ được chuyển vào tài khoản của cô.

Ngày nhận được tin nhắn, Sầm Tuế ngồi bên cạnh bàn sách, tay cầm điện thoại di động, đè lên sách ôn tập dưới cánh tay, đôi môi chứa đầy ý cười sâu sắc, dùng ngón tay chỉ vào màn hình điện thoại, miệng đọc từng chữ từng chữ: "Một, mười, trăm, ngàn, mười ngàn, trăm ngàn, triệu..."

Đọc xong cúi đầu nhắm mắt lại, lại hít sâu một hơi để cho mình bình tĩnh.

Hít xong rồi lại… Phù... Người phụ nữ giàu có, phải có dáng vẻ của một người phụ nữ giàu có...

Vinh Mặc đi ngang qua nhìn thấy bộ dạng này của cô, trực tiếp đoán trúng tâm tư của cô, anh hỏi cô: "Tài khoản nhận được rồi?"

Sầm Tuế ngẩng đầu nhìn anh: "Làm sao anh biết?"

Vinh Mặc bộ dạng "Chỉ cần lông mày cô nhúc nhích một chút, tôi cũng sẽ biết cô đang nghĩ gì", bình bình thường thường nói: "Tôi còn không hiểu cô à."

Khóe miệng Sầm Tuế nở một nụ cười, cô buông điện thoại xuống: "Sớm muộn gì cũng có một ngày khiến anh nhìn không thấu tôi."

Vinh Mặc nhìn cô lại cười khẽ một chút rồi vội vàng đi.

Càng ở cạnh nhau, bạn càng quen thuộc, càng quen thuộc, bạn càng hiểu, nhìn không thấu là điều không thể.

Sầm Tuế cũng thuận miệng nói như vậy thôi, nói xong thu hồi tâm tư, cầm bút lên và tiếp tục đọc sách của cô.

Nhưng cây bút rơi vào tài liệu ôn tập vừa vẽ một chút, cô đột nhiên dừng lại.

Cứ như vậy cô cúi đầu suy nghĩ một lát, Sầm Tuế lại cầm điện thoại di động lên.

Cô mở khóa vào WeChat, trực tiếp mở đoạn chat nhóm [Chị em hoa Tố Liêu ] trong WeChat, nhấn vào màn hình điện thoại di động để gửi tin nhắn: 【 Tụi cậu có nhiều quan hệ, giúp hỏi thăm một chút tin đồn 】

Đào Mẫn Nhi trả lời tin nhắn đầu tiên: 【 Tin đồn gì? 】

Sầm Tuế: 【 Thành phố Loan Khẩu, công ty đấu giá quốc tế Thượng Thành của nhà họ Vinh, thế gia đồ cổ 】



Đào Mẫn Nhi: 【 Thế gia đồ cổ? Nhà họ Vinh? Nhà Vinh Mặc? 】

Sầm Tuế: 【 Không phải, cùng họ mà thôi 】

Trần Đại Noãn xuất hiện: 【 Vậy cậu hỏi thăm cái này làm gì? 】

Sầm Tuế: 【 Không biết, không nhịn được tò mò 】

Sầm Tuế: 【 Mình cũng không thể nói rõ ràng 】

Sầm Tuế: 【 Dù sao thì cũng tò mò 】

Đào Mẫn Nhi: 【 Được rồi, giúp cậu hỏi thăm, còn có tin tức gì nữa không 】

Sầm Tuế: 【 Ông cụ tên là Vinh Tri Hành, có một đứa con trai tên là Vinh Đằng 】

Sầm Tuế: 【 Còn kinh doanh đồ nội thất cổ, gia nghiệp rất lớn 】

Đào Mẫn Nhi: 【OK, tìm người giúp cậu hỏi một chút 】

Sầm Tuế: 【 Cảm ơn 】

Đào Mẫn Nhi: 【 Đừng cảm ơn bằng lời nói 】

Sầm Tuế: 【 Thi nghiên cứu sinh xong mời tụi cậu ra ngoài chơi 】

Đào Mẫn Nhi: 【 OK 】

Nói xong chuyện này với Đào Mẫn Nhi, Sầm Tuế lại buông điện thoại xuống.

Lần này thực sự thu hồi tâm tư, tiếp tục đọc sách.

***

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...