Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Vinh Mặc khôi phục vẻ đứng đắn, giọng điệu cũng trở nên bình thường rồi nói với Sầm Tuế: “Tôi không phải Trần Vũ, tôi thật sự không có hứng thú với cô ta. Chỉ là do hôm đó cô ta bị kích động nên nói chuyện quá cay nghiệt, thành ra lại kích thích đến tôi, khiến tôi suy nghĩ đến rất nhiều chuyện khác. Nếu có cơ hội thì tôi sẽ từ từ kể cho cô nghe.”

Tất nhiên là Sầm Tuế hiểu, ai lại chẳng có một vết sẹo không muốn bị người khác vạch trần chứ.

Cô cũng không có ý định tiếp tục nhắc đến chuyện này nữa, nếu cứ vậy thì sẽ tỏ ra là cô rất để ý đến chuyện này. Vì vậy, cô lập tức bỏ qua những nội dung phía sau rồi trực tiếp nói với Vinh Mặc: “Không được nhắc đến Trần Vũ!”

Vinh Mặc hơi ngẩn người một chút, sau đó cố tỏ ra nghiêm túc rồi gật đầu.

***

Tình cờ trò chuyện một hồi, Sầm Tuế cũng không nghĩ gì nhiều.

Trước mắt, cô chỉ quan tâm đến việc nên đi đến đâu để tìm một món hàng giả tốt hơn, ngay cả buổi tối khi về đến nhà để ngủ thì trong đầu cũng toàn là chuyện này.

Trong lòng có chuyện nên sáng hôm sau, cô vẫn dậy từ sớm.

Đến chợ đồ cổ, cô không đến Trân Bảo Trai luôn mà lại đi xem thử các sạp hàng địa phương, hy vọng có thể tìm được một hai món tinh phẩm giữa đống đồ hỗn loạn này.

Vậy nhưng cô đã đi qua những gian hàng ấy rất nhiều lần, ngay cả những cửa hàng trong chợ cũng đều đã đi dạo qua.

Cô cảm thấy rằng dù cho mình có mang món gì về thì cũng sẽ bị Vinh Mặc nhìn thấu sơ hở nên bây giờ không thể chọn ra được món đồ gì nữa.

Đi dạo một vòng, Sầm Tuế tay không trở về Trân Bảo Trai.

Hôm nay, Vinh Mặc tới sớm hơn một chút, Trân Bảo Trai đã mở cửa.



Sầm Tuế đeo túi xách đi vào, vừa vào bên trong đã cởi túi ra rồi rót nước uống.

Uống hơn nửa ly nước, cô vẫn không nói gì mà chỉ đi thẳng đến án thư để lấy tài liệu học tập rồi ngồi xuống.

Sau đó, khi cô vừa mới ngồi xuống chưa được hai phút, trong tầm mắt bỗng xuất hiện một chiếc đĩa sứ thanh hoa.

Sầm Tuế ngẩng đầu lên theo hướng chiếc đĩa, tất nhiên là nhìn thấy Vinh Mặc.

Vinh Mặc đặt chiếc đĩa xuống rồi ngồi xuống đối diện cô, nói: “Cô xem đi.”

Sầm Tuế đẩy sách vở trước mặt ra rồi cẩn thận cầm lấy chiếc đĩa sứ trước mặt, sau khi tỉ mỉ đánh giá một hồi, cô mới hỏi Vinh Mặc: “Đĩa sứ thanh hoa thời nhà Nguyên, hàng thật à?”

Vinh Mặc chỉ đơn giản nói: “Đấu khẩu không thể dùng hàng thật.”

Đó tất nhiên là giả, hơn nữa còn là một món hàng giả loại tinh phẩm.

Sầm Tuế có chút bất ngờ, cô vội vàng lấy kính hiển vi ra rồi vừa nhìn vừa sờ, cuối cùng lại hỏi Vinh Mặc: “Chắc chắn là không phải hàng thật ư?”

Vinh Mặc gật đầu: “Chắc chắn.”

Sầm Tuế thấy hơi không tin, cô vẫn rất có lòng tin vào khả năng giám định của mình. Vậy nhưng cô thật sự không thể nhìn ra bất kỳ sơ hở nào trên chiếc đĩa này, nếu phải nói rằng đây là một món hàng giả thì đó cũng chỉ là cảm giác nhất thời.

Vậy nhưng, cảm giác của món đồ này lại rất không thuyết phục.

Sầm Tuế thật sự nói không nên lời, cô không thể làm gì khác hơn là hỏi Vinh Mặc tiếp: “Sơ hở ở đâu?”



Vinh Mặc ngoắc tay với cô.

Sầm Tuế hiểu ý đi tới trước mặt anh.

Vinh Mặc kề môi vào tai cô rồi nhẹ nhàng nói một câu.

Nghe xong lời này, ánh mắt của Sầm Tuế bỗng nhiên sáng lên như một bóng đèn vừa được đóng chốt điện.

Sau đó, cô mỉm cười nhìn Vinh Mặc: “Nếu tôi thắng thì tôi sẽ mời anh ăn một bữa thật lớn!”

Vinh Mặc cũng cười cười, nhẹ nhàng nói: “Bộ phim lần trước chỉ mới xem được một nửa, hay là đi xem phim đi.”

Sầm Tuế dùng sức gật đầu: “Thế thì lại xem thêm một bộ phim nữa!”

Vinh Mặc duỗi ngón tay út về phía cô.

Sầm Tuế không nói hai lời lập tức móc ngoéo.

Sầm Tuế cất đĩa sứ Thanh Hoa xong, cũng không đọc sách nữa, trực tiếp ra khỏi tiệm đi tìm lão Từ và lão Cổ.

Đi đến trước quầy hàng, nhẹ nhàng hit một hơi sâu, không đợi hai người lão Từ và lão Cổ lên tiếng chào đã nói: “đồ tôi đã tìm được rồi, chút nữa các ông tìm giúp tôi cái quảng cáo nhỏ. Lão Từ, lại làm phiền ông một chút, tìm một vài người, đứng bên ngoài xem náo nhiệt, không cần phải là người hiểu về giới đồ cổ cũng được. ba giờ chiều mai, tôi mang đồ đến Vạn Bảo Đường.

Lão Cổ nhìn cô, vẫn cố thử khuyên cô: “Tiểu Sầm, cô thật sự muốn đi sao?”

Sầm Tuế nhìn ông ta, không chút do dự nói: “Lời cũng nói ra rồi, tất nhiên phải đi. Các ông yên tâm đi. Tôi nhất định khiến Đương Hạc Niên thua khâm phục khẩu phục, khiến ông ta ở trong ngành này ở thành phố Tô An không còn hống hách được nữa.”

Lão Từ nghe Sầm Tuế nói tự tin chắc chắn như vậy, trong lòng cũng tự tin phấn khích theo, quay đầu nói với lão Cổ: “Lão Cổ, ông cũng đừng phí lười như vậy nữa, hiện tại cả Cổ Thành ai mà không biết Tiểu Sầm muốn đi Vạn Bảo Đường tìm Đường Hạc Niên đấu khẩu chứ, đương nhiên phải đi rồi.”

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...