Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Trông thấy mọi người ở đây đều nghiêm túc xem không phát ra tiếng, Lục Văn Bác cũng không lên tiếng chào Sầm Tuế. Anh ta đứng lẫn trong đám người, làm một người xem bình thường, nhìn hai người kia ta thay ngươi, ngươi thay ta, thông qua kính hiển vi, đối với chiếc đĩa sứ xem đi xem lại.

Xem được một lúc, người khác vẫn chưa vội, Đường Hạc Niên đã không nhịn được mà trán đẫm mồ hôi.

Ông ta xem sắc mặt của hai vị học giả kia, biểu tình của bản thân cũng ngày càng căng thẳng, căng thẳng đến mức không dám thở mạnh ra tiếng.

Hai vị học gia lại xem một hồi, sau đó tháo găng tay ra, đi đến chỗ Đường Hạc Niên nói: “Lão Đường, vào đây một lát.”

Ba người họ vừa đi vào, những người vây xem đã bắt đầu thì thầm to nhỏ.

“Xem tình huống này, lại là không nhìn ra đi?”

“ Tôi cũng thấy vậy, mời người đến cũng phí công.”

“Cứ đợi thôi, cũng không thể lại niêm phong nữa.”

“Còn niêm với phong gì, niêm nữa thì lấy cả cửa hàng ra làm vật bồi cược cho cô bé kia đi.”

…..

Lục Văn Bác cũng nhân cơ hội này, vẫy vẫy tay với Sầm Tuế.

Sầm Tuế nhìn thấy anh ta, cười một tiếng, đi về phía anh ta nhỏ giọng nói: “Học trưởng,anh đến xem thì tốt rồi.”

Lục Văn Bác căn bản không biết cô định làm gì, muốn hỏi lại cảm thấy có phù hợp hay không, gật đầu với Sầm tuế một cái: “ừ”



Sầm Tuế nhẹ nhẹ vỗ cánh tay anh ta một cái, rồi lại trở về đứng bên bàn Bát Tiên.

Ở trong một lúc, Đường Hạc Niên và hai người học giả kia cũng đi ra.

Đường Hạc Niên đi đến bên cạnh bàn, sắc mặt đen kịt, nửa ngày cũng không mở miệng ra nói chuyện.

Bầu không khí chợt cứng lai, Uông Kiệt bỗng nhiên lên tiếng: “Lão đầu, nhìn không ra được thoải mái nhận thua đi, đừng lề mề chậm chạp nữa, tốn thời gian của mọi người. Chúng tôi còn rất bận nữa, không thể nhàn rỗi ở đây phí sức với ông đâu.”

Có người nghe vậy gật đầu, những người vây xem cũng bắt đầu thì thầm

Người một câu, ta một câu, giống như đàn vịt đang quẫy nước, ồn đến mức não Đường Hạc Niên sắp nổ tung rồi.

Hít một hơi thật sâu, ông ta nhìn Sầm Tuế nói: “Được rồi, chúng tôi xác thực là không nhìn ra chiếc đĩa sứ Thanh Hoa này sơ hở chỗ nào, cô nói nó là hàng giả, vậy cô nói xem, giả ở chỗ nào,. Nếu nó là hàng thật, hôm nay đừng trách tôi không khách khí.”

Sầm Tuế còn chưa lên tiếng, Trần Vũ đứng phía sau lập tức tiếp một câu: “Ông muốn không khách khí như thế nào?”

Đường Hạc Niên bị bọn họ áp một trận nghẹt thở Triệu Tử Trừng ở bên cạnh lên tiếng: “Tôi khuyên ông nên khách khí một chút đi.”

Đường Hạc Niên: “…”

Đều có thể nhìn ra được bốn người bọn họ đều không phải tổ tông dễ chọc.

Đường Hạc Niên nhịn không nhịn nữa, cười lạnh một tiếng, nhìn bốn người Trần Vũ như hung thần ác sát, sau đó lại thu ánh mắt về, nhìn Sầm Tuế nói: “Sầm tiểu thư, cô nếu như nói như vậy, lần này tôi không thể nhận thua, tôi kết luận đồ cô mang đến chắc chắn là đồ thật, cô ác ý đến đấy phá việc kinh doanh nhà tôi.”

Câu nói này khiến một bộ phận người trong đám đông có chút dao động.

Bọn họ trước đây chưa từng nghĩ đến tình huống này, chỉ quan tâm xem náo nhiệt, bây giờ bị Đường Hạc Niên nói như vậy, xác thực có thể có khả năng này.



Thê là ánh mắt mọi người đều chuyên lên người Sầm Tuế, đợi cô lên tiếng.

Sầm Tuế vẫn là dáng vẻ không chút hoang mang, thậm chí thư giãn cười, tay đặt trên tay vịn của ghế khẽ gõ hai cái.

Chu Cao Viên nhìn thấy bộ dạng cô như vậy, vội vàng nói: “Cô ngược lại nói đi chứ, cô nếu như nói không ra, vậy đây chắc chắn là hàng thật rồi.”

Đám đông xung quanh nhìn cô, ngược lại cũng không náo loạn nói giúp Chu Cao Viễn, dù sao cô gái nhỏ này lớn lên cũng rất được người yêu thích.

Lục Văn Bác mặc dù không biết đang xảy ra chuyện gì, nhưng cũng có thể đoán ra đại khái rồi.

Anh ta từ trong đám đông nhìn Sầm Tuế, ngón tay lặng lẽ nắm chặt lại.

Chỉ có bốn mãnh nam khoa tài chính của đại học Tô ân vẫn không hoảng loạn gì.

Cái gì cũng không quản, chỉ nghe theo Sầm Tuế.

Triệu Tử Trừng đưa tay lên đẩy nhẹ gọng kính, ngang ngược nói: “Tuế Tỷ, nói ra cho bọn họ mở mang kiến thức đi.”

Uông Kiệt cũng náo lên một hồi: “Sư phụ mau cho bọn họ biết ai mới là cao thủ.”

Trên mặt Sầm Tuế chỉ toàn là ý cười đắc ý, dáng vẻ không một chút nghiêm túc nói: “Vậy tôi đành nói ra vậy, một câu rất ngắn thôi, tôi chỉ nói một lần.”

Đường Hạc Niên lạnh mặt liếc cô, nói: “Đừng diễn nữa,.”

Sầm Tuế lại cười một tiếng, sau đó mở miệng nói: “Đồ thật à, đang được trưng bày ở viện bảo tàng Hồ Nam, chiếc đĩa sứ Thanh Hoa thời nhà Nguyên có hoa văn hoa sen và đôi cá, mọi người ở đây nếu có ai đang làm việc trong viện bảo tàng Hồ Nam, có thể hỏi ngay bây giờ.”

Lời vừa nói xong, những người ở đây ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, trong phút chốc bỗng ngơ ra.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...