Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Sầm Tuế cười, cũng nhỏ giọng nói: "Đều là duyên phận."

Đào Mẫn Nhi lặng lẽ giơ ngón tay cái lên cho cô dưới gầm bàn.

Nhắc mới nhớ, tuy mọi người đều biết nhau, có thể gọi tên và nói chuyện nhưng cung không tính là quen biết nhiều.

Bởi vì quan hệ không xa lạ mà cũng không quen thuộc, vậy nên giữa hai bên duy trì một kiểu lễ độ trên mặt, ít nhiều cũng lộ ra chút không bông bỏ được.

Mặc dù đám Đào Mẫn Nhi nói xấu Trần Vũ sau lưng những người khác không ít, nhưng trước mặt họ vẫn phải rất lịch sự.

Chỉ cần hai bên bắt chuyện gì thì đều đáp lại lịch sự, không dành cho nhau những cái nhìn không hay.

Mười người có mặt, khi họ nói chuyện với nhau đều nhìn mặt nhau.

Chỉ có Trần Vũ và Vinh Mặc, hai người cũng không biết ánh mắt nào không vừa mắt, một lúc sau lại đánh nhau.

Trần Vũ nhàn nhã dựa lưng vào ghế, vẻ mặt badboy, nhìn Vinh Mặc hỏi: "Anh bình thường làm gì thế, biết chơi game không?"

Vinh Mặc cầm cốc lên uống nước, đơn giản trả lời anh ta: "Không biết, không đánh?"

Vẻ mặt thách thức, Trần Vũ tiếp tục hỏi: "Xe sao? Chơi xe à?"

Vinh Mặc vươn tay đặt cái chén xuống: “Không chơi."

Trần Vũ không khỏi nhếch miệng, sau đó khiêu khích: "Vậy anh biết đánh cái gì? Thái Cực Quyền hả?"

Vinh Mặc ngước mắt lên nhìn anh ta, giọng nói bình bình: "Ba cậu làm sao vậy? Tôi làm những gì nên làm."



Ngay khi những lời này được nói ra, tất cả mọi người trong bàn đều cười "nắc nẻ".

Nhưng ngay khi Uông Kiệt, Triệu Tử Trừng và Chu Nhị Bảo mỉm cười, đã bị ánh mắt sát khí của Trần Vũ quét qua ngừng lại.

Sầm Tuế cũng mím môi cười thầm, không ngờ tới Vinh Mặc cũng biết đơn giản thô lỗ khịa người như vậy.

Hơn nữa, còn dùng giọng điệu cực kỳ bình thường mà khịa lại, sự tương phản giữa giọng điệu và nội dung quá kém, hiệu quả khác thường cực kỳ.

Trần Vũ bị móc lại đến mức sắc mặt đen lại, nhưng cũng không có phát tác, chỉ hung hăng uống một ngụm nước.

Vinh Mặc vẫn là vẻ mặt vẫn bình chân như vại, nhìn Trần Vũ nói: "Còn có gì muốn hỏi không?"

Trần Vũ liếc anh một cái, buộc phải bình tĩnh, lãnh đạm nói: "Không còn."

Nói xong anh ta điều chỉnh vẻ mặt, lại nhìn Lục Văn Bác, hắng giọng hỏi Lục Văn Bác: "Cậu học thiết kế trang sức nhỉ? Mấy ngày nữa muốn xuất ngoại à?"

Lục Văn Bác là một người hiền lành và trung thực, anh ta đẩy kính của mình và nói: "Đúng vậy."

Trần Vũ gật gật đầu: “Xuất ngoại đi, đi nước ngoài là tốt, cũng xa."

Lục Văn Bác: "..."

Logic gì vậy?

Đào Mẫn Nhi lắng nghe cuộc trò chuyện giữa bọn họ, đôi môi mỉm cười, dùng điện thoại đánh chữ cho Sầm Tuế: [Mình biết rồi, đây là cục tình địch]

Sầm Tuế đánh chữ viết lại cho cô: [Không phải, vì chút chuyện gặp nhau, nên cùng ra ngoài ăn bữa cơm]

Đào Mẫn Nhi vẫn cười: [Sếp Mặc và Trần Vũ, không phải là đối thủ của nhau sao? 】

Sầm Tuế giải thích một lần nữa: [Trước đây họ có một chút khó chịu, vẫn luôn không hợp nhau, không phải như cậu nghĩ]



Đào Mẫn Nhi không hỏi thêm câu nào nữa, chỉ nói: [Cậu cũng thực sự không sợ lúng túng]

Sầm Tuế: [Cũng chỉ là tình cờ thôi, vậy cũng phải mời chứ, đỡ phải lãng phí thời gian]

Mời đám người Trần Vũ ăn cơm trước, sau đó tiễn Lục Văn Bác, nếu chia thành hai nhóm thì phiền phức gấp đôi.

Không quan trọng là anh ta có ngại ngùng hay không, một lần mời toàn bộ, nhiều người còn không náo nhiệt ư.

Vả lại, chỉ cần có rượu ngon, kẻ thù cũng có thể trở thành bạn thân.

******

Vốn dĩ lúc bầu không khí trên bàn ăn trầm xuống, bề ngoài ai cũng lễ phép lịch sự, quả thực có chút ngượng ngùng nho nho như vậy, nhưng rượu và thức ăn sau khi dọn ra, qua ba tuần rượu, thức ăn ngũ vị, bầu không khí trong phòng hoàn toàn khác.

Vài nhóm người không cách tám cực có thể làm ầm ĩ với nhau dù chỉ có mấy ly rượu, nên gần như cũng quen nhau rồi.

Sau khi tính là quen thuộc, năm sáu người đàn ông lợi dụng tửu lượng để phi phàm, đủ loại tranh giành cấu xe thăm dò khiêu khích, bộ dáng dường như có bao nhiêu ân oán tình thù rắc rối phức tạp.

Trần Vũ và Vinh Mặc là hai người có phần tranh đua nhất, nhưng ai cũng không giành được của hời.

Cuối cùng, Vinh Mặc lớn tuổi hơn Trần Vũ và có nhiều kinh nghiệm sống hơn, cho nên Trần Vũ không thể chiếm thế thượng phong ở mọi nơi.

Thật sự không thể kiếm được một món hời từ Vinh Mặc, Trần Vũ nợ đến hoảng, cuối cùng là xoay người cầm ly rượu đi tán tỉnh Lục Văn Bác.

Tất nhiên, chính là để thực tiễn cho Lục Văn Bác, muốn uống một ly với anh ta, thuận thế kiểm tra xem anh ta có thích Sầm Tuế hay không.

Trần Vũ đặt cái cốc trước mặt Lục Văn Bác, giơ tay móc vai anh ta, say rượu nói: "Người anh em, nếu không phải Tuế Tuế, chúng ta hôm nay sẽ không quen biết, cũng không giúp được gì cho cậu, tất cả đều là duyên số, cậu nói có phải không?"

Lục Văn Bác gật đầu, nhấc rượu lên: "Quả thực là duyên phận."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...