Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Nói xong cầm chiếc bát đỏ lên nhìn rồi chợt cảm khái nói: "Thì ra đây làm ăn ăn à? Vẫn là phải nói đến thành tín và lương tâm. Thường đi bên sông, sớm muộn gì cũng phải dính bản thân vào."

Vinh Mặc bồi thêm mấy câu có lương hay không có lương tâm.

Sầm Tuế thấy hai người đang trò chuyện nóng nảy nên cũng không nói thêm gì, chỉ uống vài tách trà với anh ta.

Vương Lãng đến chỗ Vinh Mặc để lấy đồ, cũng là đến uống trà.

Sau khi uống trà no nê, cầm lấy đồ cũng rời đi.

Lúc chuẩn bị rời khỏi cửa hàng, anh quay đầu lại liếc nhìn Vinh Mặc, cười nói: "Tiễn tôi một đoạn đi chứ."

Vinh Mặc cũng không từ chối, nên tiễn anh ấy một đoạn nữa, tiễn anh ấy ra bãi đậu xe.

Đi trên đường, Vương Lãng liếc mắt nhìn cái hộp trong tay, cười nói: "Năm trăm vạn, nói đào cũng đào rồi, cậu cũng giàu thật."

Vinh Mặc nói đơn giản: “Giúp người giúp đến cùng, cũng không thiệt gì."

Vương Lãng nhìn anh: "Cậu rốt cuộc là đang giúp anh đấy?"

Vinh Mặc quay đầu nhìn anh: "Cậu nghĩ thế sao?"

Vương Lăng cười: "Lớn lên xinh thật đấy, buổi chiều tiếp xúc qua chút, tính cách cũng không tồi. Thích thì tỏ tình theo đuổi đi chứ. Hiếm khi có thể gặp được một cô gái như thế này, đừng chỉ gây ấn tượng với bản thân mà bỏ lỡ lần nữa.”

Vinh Mặc chỉ nói đơn giản: "Chờ mấy tháng nữa đi."

Vương Lãng hoàn toàn không hiểu: "Còn chờ cái gì?"

Vinh Mặc giải thích: "Cô ấy đang ôn bài cho kỳ thi, vẫn là đừng để cô ấy phân tâm trước đã."



Vương Lãng lại cười ra tiếng: "Cậu thật đúng là thánh nhân, vậy cậu cứ chờ đi, để xem sao."

Nói xong nghĩ đến gì đó, lại hỏi Vinh Mặc một lần nữa: "Cô ấy vẫn không biết gia đình và thân phận của cậu chứ?"

Vinh Mặc có vẻ không hứng thú với chủ đề này: “Tôi có thân phận gì, tôi chỉ là một ông chủ cửa hàng đồ cổ."

Vương Lãng quay đầu lại nhìn anh: "Cậu thật sự định cả đời mở một cửa hàng đồ cổ sao? Sản nghiệp của Vinh gia lớn như vậy, cậu trơ mắt nhìn Vinh Đằng lấy đi tất cả, trước đây người cùng ông cụ Vinh lập nghiệp, cũng đều bị dồn đi gần như hết rồi."

Vinh Mặc hít một hơi thật sâu, nhẹ giọng đáp: "Nên như vậy."

Lần trước cùng Sầm Tuế đến Thượng Thành, giáo sư chuyên gia xuất hiện tiếp lời, một người anh cũng không quen.

Những lão nhân cùng với ông nội Vinh Tri Hàng của anh lập nghiệp, cùng với con trai cháu trai của bọn họ, có lẽ đều bị dồn đi hết rồi.

Bọn họ cùng với ba anh Vinh Thủ Thành tương đối hòa hợp, Vinh Đằng sau khi bắt đầu tiếp nhận sản nghiệp trong nhà, cùng mâu thuẫn giữa những người bọn họ đã không bỏ qua, mỗi người một ngả cũng hợp tình hợp lý.

Vương Lãng vẫn nhìn Vinh Mặc, thở dài nói: "Cậu một chút cũng không muốn trở về?"

Vinh Mặc dường như không còn chút tâm tư nào nữa, giọng đều đều: "Là không ai muốn tôi trở về, tôi một mình cũng quen rồi."

Vương Lãng im lặng, không biết nên nói gì.

Nghĩ đến những chuyện không hay về nhà họ Vinh, anh cảm thấy ngay từ đầu đã không nên đưa ra chủ đề này.

Nói đến như vậy, Vinh Mặc cũng không muốn tiếp tục nữa.

Anh dừng bước chân lại, nhìn Vương Lãng nói: "Tôi sẽ không tiễn cậu nữa, muốn uống trà thì tự mình qua. Dù sao tôi cũng thường ở trong cửa hàng."

Vương Lãng dừng bước lại gật đầu: "Tôi sẽ không khách khí với cậu đâu."

Nói xong giơ tay vỗ vỗ bờ vai của anh: "Đi đây."



Vinh Mặc nhìn Vương Lãng đi mười mấy bước rồi mới quay người trở về.

Anh chậm rãi đi về phía cửa hàng, Sầm Tuế đã an tĩnh lại, ngồi đọc sách rồi.

Nhìn thấy Vinh Mặc đi vào, Sầm Tuế ngẩng đầu nhìn anh, thản nhiên hỏi: "Tiễn đi rồi sao?"

Vinh Mặc đi tới bàn sách ngồi xuống: "Đi rồi."

Sầm Tuế cầm cây bút trong tay, vô thức quay hai vòng, nhìn chằm chằm vào Vinh Mặc.

Sau một hồi quan sát, cô mở miệng hỏi: "Anh với anh ấy nói chuyện gì vậy? Em cảm thấy... tâm trạng anh có vẻ không tốt."

Nghe vậy, trong tiềm thức Vinh Mặc sững sờ một chút.

Anh cảm thấy bản thân đã che giấu điều đó cực kỳ tốt rồi, nhưng không ngờ Sầm Tuế lại có thể cảm nhận được.

Nhưng lần này anh không thừa nhận, chỉ thả lỏng giọng điệu nói: "Không có, tâm trạng anh rất tốt."

Sầm Tuế vẫn nhìn anh: "Vậy sao? Chẳng lẽ cảm giác của em sai rồi?"

Vinh Mặc nói "ừm": "Hẳn là cảm giác của em sai rồi."

Sầm Tuế suy nghĩ một chút: "Được thôi, vậy là em quá nhạy cảm rồi."

Nếu tâm tình đã không có vấn đề gì, Sầm Tuế cũng sẽ không hỏi thêm bất cứ điều gì nữa.

Cô cầm cây bút lên và hít một hơi, lại tập trung vào cuốn sách của mình, đọc một cách cẩn thận.

Vinh Mặc cũng không quấy rầy cô nữa, anh ngồi đối diện bàn sách, im lặng nhìn cô rồi sau đó đứng dậy đi vào trong.

Sau khi vào phòng, anh ngồi trên sô pha dựa vào tựa lưng xuất thần, thần sắc nhẹ nhàng, đôi mắt thâm thúy, phảng phất có chút u buồn lạnh lùng.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...