Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Trên thực tế, trong số những người xung quanh anh, rất ít người biết thân phận thực sự của anh, cũng chỉ có Vương Lãng và Triệu Minh Viễn biết.

Trước mặt sẽ ít người nhắc tới nhà họ Vinh với anh, nhưng mỗi lần nghiêm túc nhắc tới, anh không khỏi nhất thời mất mát một hồi, cho rằng bản thân là một người không được yêu thương.

Bất cứ lúc nào như này, điều mà anh nghĩ đi nghĩ lại trong đầu không phải là mẹ anh sống ở nước ngoài, cũng không phải là ông nội Vinh Tri Hành đang an hưởng tuổi già hạnh phúc bên bà nội anh, mà la ba của anh Vinh Thủ Thành.

Nhớ nhiều rất nhiệu chuyện từ thời thơ ấu, mỗi chuyện đều liên quan người ba Vinh Thủ Thành.

Ông mỗi ngày đều mang cho anh đủ loại đồ cổ nhỏ về nhà, kể cho anh nghe những câu chuyện đằng sau mỗi món đồ cổ, dạy anh đọc lịch sử, đưa anh đi tìm bảo vật, dạy anh làm sao để giám cổ giám nhân.

Tất cả những ấm áp và hạnh phúc trong ký ức, đều liên quan đến ba anh.

Năm cuối cấp bình thường khai giảng, nhưng bởi vì căn bản không có lớp, cho dù trở lại trường học, mọi người vẫn là bận rộn.

Những người muốn thi tuyển sinh sau đại học thì ở trong phòng tự học và thư viện hàng ngày, những người muốn thực tập thì ra ngoài tìm việc làm, còn những người đã đi thực tập thì mỗi ngày đi sớm về muộn, mức lương thực tập thật đáng thương, trải qua sống cuộc sống của một nhân viên văn phòng.

Thông thường, trừ khi có vấn đề gì xảy ra với trường học, cố vấn sẽ gửi tin nhắn để mọi người tập trung trong giảng đường.

Thời gian còn lại, nếu không phải một người bạn cùng phòng ở ký túc xá, hoặc bạn tốt chủ động liên lạc, thì cũng hiếm khi gặp mặt.

Sầm Tuế cư nhiên không có trở về trường học, ngày nào cô cũng đi theo Vinh Mặc.

Việc phân bổ thời gian trong 24 giờ là sáng dậy ăn sáng, học thuộc các từ, cụm từ, cùng Vinh Mặc tập thể dục, nếu có hứng thú thì cũng sẽ chạy bộ 20 phút trên máy chạy bộ.



Tập đường vest đó thật sự khó. Plank làm không nổi, gập bụng cũng không xong.

Trong lý tưởng là hít vào thở ra để đổ mồ hôi, soi gương chụp ảnh đường vest hoàn mỹ gửi cho hội bạn thân để gây sốc cho mọi người trong hội, nhưng thực tế là Vinh Mặc đã lấy điện thoại di động, bí mật chụp ảnh cô đang nằm trên thảm tập yoga, nghịch điện thoại và ăn khoai tây chiên.

Sau khi tập thể dục, thói quen hàng ngày vẫn như cũ.

Tới cửa hàng đồ cổ kinh doanh, thập phần nhàn nhã ngồi cả ngày, hoặc đi ăn tối, hoặc đi mua sắm về nhà từ từ nấu một bữa ăn, ngồi ở nhà chầm chầm ăn.

Sau bữa tối, xem TV và chơi với điện thoại.

Sầm Tuế làm biếng trên xích đu lướt điện thoại di động, trong khi Vinh Mặc đang tưới hoa trong sân.

Cuộc sống hàng ngày của hôm nay không khác gì ngày thường, Sầm Tuế ăn xong ngồi xích đu tiêu hóa thức ăn.

Cô ôm máy tính bảng trong tay, đặt điện thoại sang một bên, làm tổ trên xích đu xem các chương trình tạp kỹ.

Vinh Mặc đang lặng lẽ tưới hoa trong sân, quay nhìn lại cô, luôn cảm thấy thiếu vắng thứ gì đó.

Thế là anh cầm bình tưới nước và hỏi Sầm Tuế một câu: "Em thích chó không?"

Sầm Tuế nghe anh nói xong, từ trên máy tính bảng nâng mắt lên, hơi hơi nhìn anh: "Thích ạ, sao vậy?"

Vinh Mặc từ xa nhìn cô, tiếp tục hỏi: "Vậy nuôi một con?"

Sầm Tuế sững sờ một hồi, trong lòng hơi rung động ngứa ngáy.

Nhưng lý trí của cô đã dội một gáo nước lạnh vào sự rung động của cô, cô nhìn Vinh Mặc nói: "Thích lắm, nhưng nếu như nuôi, em không nuôi được rồi, em nuôi gì chết đó, rùa còn có thể nuôi chết.”



Vinh Mặc không nhịn được cười: "Nếu em thích, anh sẽ nuôi."

Nghe xong lời này, Sầm Tuế hài lòng, sắc mặt sáng ngời, đồng ý nói: "Vậy thì tốt rồi."

Ba từ hai câu, vấn đề này có lẽ đã được giải quyết.

Trong lòng Sầm Tuế có chút hân hoan, tưởng tượng bản thân có một con chó sẽ là một loại tình cảnh như thế nào, ngay khi đang nghĩ đến chuyện sung sướng thì điện thoại của trên đệm xích đu rung lên hai lần.

Sầm Tuế nhấc điện thoại lên mở khóa xem, phát hiện là một tin nhắn thông báo chuyển phát nhanh.

Gần đây cô ấy mua hết thứ này đến thứ khác, cũng không biết người giao hàng đến là gì, dù sao đến cái gì thì cầm cái đấy.

Sau khi đọc thông tin, cô đặt máy tính bảng trên tay xuống, đứng dậy nói với Vinh Mặc: "Em ra ngoài lấy chuyển phát nhanh nhé."

Vinh Mặc cầm bình tưới nước nhìn cô, hỏi: "Chuyển phát gì?"

Sầm Tuế vừa nói vừa bước ra ngoài: "Không biết đồ gì, nói là đã đặt trong tủ chuyển phát nhanh ở tiểu khu. Tự mình lấy mã xác minh qua nhận. Bây giờ em qua lấy, quay lại ngay.”

Nói xong, người đã mở cửa bước ra ngoài.

Vinh Mặc nhất thời cũng không nghĩ nhiều, tiếp tục dùng bình nước tưới hoa.

Nhưng sau khi tưới được ba phút, trong lòng anh bỗng nảy sinh dự cảm không lành, hai hàng lông mày trong tiềm thức đan vào nhau, vội tắt bình tưới nước.

****************

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...