Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 228:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Trải xong, anh đi lấy chăn gối trên giường mền của mình, thuận tay cầm cái điều khiển từ xa màu trắng ở trên tủ đầu giường, trải chăn xong rồi nằm xuống, nói với Sầm Tuế: "Xong rồi, yên tâm ngủ đi."
Sầm Tuế quả thật yên tâm, trải chăn của mình và nằm dài trên giường.
Vinh Mặc bấm điều khiển từ xa để tắt đèn, căn phòng rơi vào bóng tối, anh nói với Sầm Tuế: "Ngủ ngon."
Sầm Tuế chôn mặt vào trong gối, ngửi được mùi của Vinh Mặc, trong lòng cô càng yên tâm hơn.
Buồn ngủ díp cả mắt nên cô nhỏ giọng trả lời một câu: "Ngủ ngon."
Cô thật sự rất mệt.
Nằm không được bao lâu, hô hấp của cô dần đều đặn.
Mà Vinh Mặc nằm trên đất thì hai tay gối đầu, nhưng anh càng khó ngủ hơn.
Anh phát hiện ra quá mức đoan chính chưa chắc là một chuyện tốt. Ví dụ như bây giờ, Sầm Tuế có thể tin tưởng cách làm người của anh, tin tưởng đến mức dám ngủ chung một căn phòng cùng anh, hơn nữa cô hoàn toàn không hề băn khoăn, ngả đầu lên gối không đến ba phút đã ngủ rồi.
Tin tưởng anh đến mức độ này thì anh quá không biết nên vui hay nên buồn.
Trong bóng đêm, Vinh Mặc nhẹ nhàng hắng giọng.
Cô ngược lại là yên tâm thực tế đất ngủ, nhưng sợ là đêm nay anh phải trắng đêm khó ngủ.
Sau khi trong lòng Sầm Tuế an ổn, cô ngủ rất nhanh, ngủ cũng rất ngon.
Ban đêm không mơ thấy ác mộng, ngược lại là nằm mơ thấy mình bay trên mây, tầng mây rất dày, êm ái, rất ổn, rất thoải mái.
Cô mặc váy tiên nữ mới, xõa tóc dài, bước chân trần ở trên tầng mây.
Cứ đi, bỗng nhiên cô bị đánh thức, nên theo nhu cầu sinh lý, cô tự nhiên vén chăn lên, đứng dậy.
Ánh mắt mơ mơ màng màng chỉ hơi mở, cô lọ mọ đi tới nhà vệ sinh, vào nhà vệ sinh.
Đi vệ sinh xong trở lại, cô vẫn mơ mơ màng màng, định ngủ mơ về giường, tiếp tục mơ giấc mơ làm tiên nữ cưỡi mây của cô.
Kết quả không biết đi kiểu gì mà dưới chân chợt bị vấp một cái, cả người cô ngã quỵ ở đất, nhào vào người ai đó.
Trán đụng vào đâu mà "cốc" một tiếng đồng thời vang lên, cô sợ hãi kêu một tiếng.
Đến khi cơn buồn ngủ bị đau đớn xua tan, Sầm Tuế mới nhớ ra… Vinh Mặc ngủ trên đất.
Xung quanh tối đen như mực, không nhìn thấy gì cả, Sầm Tuế nhịn đau ngẩn người, phát hiện ra mình trùng hợp nằm trên người Vinh Mặc, hình như mặt đối mặt với anh, vì cô có thể cảm nhận được hô hấp của anh.
Chỉ là bất ngờ bị ngã, nhưng giây lát sau, bầu không khí bị hơi thở của hai người khuấy loạn.
Bóng đêm đen sì là chất xúc tác mập mờ tốt nhất, phóng đại mọi cảm nhận dù thật nhỏ trên người. Sầm Tuế đè ở trên người Vinh Mặc, hô hấp đan xen cùng anh, hơi nóng lên.
Sầm Tuế thất thần trong giây lát, lúc phản ứng lại, cô vội vàng muốn đứng dậy.
Kết quả vừa dậy, một cái tay chặn ngang người cô lại.
Trong nháy mắt, tiếng tim đập đều đặn loạn cào cào, ở bên bờ sắp mất khống chế, Sầm Tuế căng thẳng hô hấp theo bản năng.
Cái tay ở ngang hông không thả lỏng, cô cũng không thử cố đứng lên, chỉ nằm im.
Lúc tất cả sắp mất khống chế, đèn trong phòng đột nhiên sáng lên.
Sầm Tuế bị ánh sáng bất ngờ chiếu vào mắt, cô cau mày nhắm mắt theo bản năng, vùi mặt vào trong cổ Vinh Mặc.
Chỉ vùi trong chốc lát, cô bị ánh đèn kích thích nên hoàn toàn tỉnh táo lại, vội vàng bò dậy.
Sau khi đứng dậy, cô không nói hai lời, leo lên giường và nằm xuống, trùm chăn kín người, nhưng một cái chân thò ra bên ngoài, cô bất giác lén rụt lại vào trong chăn.
Vinh Mặc nằm trên đất, sương mù dưới đáy mắt dày đặc, nhìn Sầm Tuế rụt cái chân trắng trẻo vào trong chăn.
Sau đó anh đứng dậy, vào nhà vệ sinh dùng nước lạnh rửa mặt, nhìn mặt mình đầy nước ở trong gương, rồi anh cúi đầu xuống, nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Đèn là anh nhấn mở điều khiển từ xa ở trong tay.
Nếu không thì cái gì nên xảy ra, cái gì không nên xảy ra đại khái bây giờ đều đã xảy ra.
Coi như cũng bật kịp thời, nếu không bây giờ anh đã là tội phạm.
***
Sầm Tuế chôn ở trong chăn, tim đập nhanh trong lồng ngực.
Cô không thò đầu ra nữa, cũng không nói gì thêm, vùi đầu nhắm hai mắt, chờ Vinh Mặc quay lại từ nhà vệ sinh rồi nằm xuống, tắt đèn, cô mới lộ đầu ra hô hấp, còn hít thở rất khẽ.
Cô cảm thấy mình phải nói gì đó, nhưng lại cảm thấy nói cái gì cũng rất lúng túng, nên dứt khoát không lên tiếng nữa.
Vì vậy, cô đưa lưng về phía Vinh Mặc nằm nghiêng, định đếm dê, cứ đếm rồi lại ngủ tiếp.
Sau một đêm không mộng, trong không khí sáng sớm đầu thu man mác lạnh.
Bởi vì một đêm xảy ra quá nhiều chuyện, nào là thiếu chút nữa bị trói, nào là phối hợp với cảnh sát để làm biên bản, trước khi ngủ cũng bị giày vò hồi lâu, nửa đêm còn xảy ra bất ngờ mà tỉnh táo lại, Sầm Tuế cho là mình sẽ ngủ đến trưa, ai ngờ cô dậy rất sớm.
Trải xong, anh đi lấy chăn gối trên giường mền của mình, thuận tay cầm cái điều khiển từ xa màu trắng ở trên tủ đầu giường, trải chăn xong rồi nằm xuống, nói với Sầm Tuế: "Xong rồi, yên tâm ngủ đi."
Sầm Tuế quả thật yên tâm, trải chăn của mình và nằm dài trên giường.
Vinh Mặc bấm điều khiển từ xa để tắt đèn, căn phòng rơi vào bóng tối, anh nói với Sầm Tuế: "Ngủ ngon."
Sầm Tuế chôn mặt vào trong gối, ngửi được mùi của Vinh Mặc, trong lòng cô càng yên tâm hơn.
Buồn ngủ díp cả mắt nên cô nhỏ giọng trả lời một câu: "Ngủ ngon."
Cô thật sự rất mệt.
Nằm không được bao lâu, hô hấp của cô dần đều đặn.
Mà Vinh Mặc nằm trên đất thì hai tay gối đầu, nhưng anh càng khó ngủ hơn.
Anh phát hiện ra quá mức đoan chính chưa chắc là một chuyện tốt. Ví dụ như bây giờ, Sầm Tuế có thể tin tưởng cách làm người của anh, tin tưởng đến mức dám ngủ chung một căn phòng cùng anh, hơn nữa cô hoàn toàn không hề băn khoăn, ngả đầu lên gối không đến ba phút đã ngủ rồi.
Tin tưởng anh đến mức độ này thì anh quá không biết nên vui hay nên buồn.
Trong bóng đêm, Vinh Mặc nhẹ nhàng hắng giọng.
Cô ngược lại là yên tâm thực tế đất ngủ, nhưng sợ là đêm nay anh phải trắng đêm khó ngủ.
Sau khi trong lòng Sầm Tuế an ổn, cô ngủ rất nhanh, ngủ cũng rất ngon.
Ban đêm không mơ thấy ác mộng, ngược lại là nằm mơ thấy mình bay trên mây, tầng mây rất dày, êm ái, rất ổn, rất thoải mái.
Cô mặc váy tiên nữ mới, xõa tóc dài, bước chân trần ở trên tầng mây.
Cứ đi, bỗng nhiên cô bị đánh thức, nên theo nhu cầu sinh lý, cô tự nhiên vén chăn lên, đứng dậy.
Ánh mắt mơ mơ màng màng chỉ hơi mở, cô lọ mọ đi tới nhà vệ sinh, vào nhà vệ sinh.
Đi vệ sinh xong trở lại, cô vẫn mơ mơ màng màng, định ngủ mơ về giường, tiếp tục mơ giấc mơ làm tiên nữ cưỡi mây của cô.
Kết quả không biết đi kiểu gì mà dưới chân chợt bị vấp một cái, cả người cô ngã quỵ ở đất, nhào vào người ai đó.
Trán đụng vào đâu mà "cốc" một tiếng đồng thời vang lên, cô sợ hãi kêu một tiếng.
Đến khi cơn buồn ngủ bị đau đớn xua tan, Sầm Tuế mới nhớ ra… Vinh Mặc ngủ trên đất.
Xung quanh tối đen như mực, không nhìn thấy gì cả, Sầm Tuế nhịn đau ngẩn người, phát hiện ra mình trùng hợp nằm trên người Vinh Mặc, hình như mặt đối mặt với anh, vì cô có thể cảm nhận được hô hấp của anh.
Chỉ là bất ngờ bị ngã, nhưng giây lát sau, bầu không khí bị hơi thở của hai người khuấy loạn.
Bóng đêm đen sì là chất xúc tác mập mờ tốt nhất, phóng đại mọi cảm nhận dù thật nhỏ trên người. Sầm Tuế đè ở trên người Vinh Mặc, hô hấp đan xen cùng anh, hơi nóng lên.
Sầm Tuế thất thần trong giây lát, lúc phản ứng lại, cô vội vàng muốn đứng dậy.
Kết quả vừa dậy, một cái tay chặn ngang người cô lại.
Trong nháy mắt, tiếng tim đập đều đặn loạn cào cào, ở bên bờ sắp mất khống chế, Sầm Tuế căng thẳng hô hấp theo bản năng.
Cái tay ở ngang hông không thả lỏng, cô cũng không thử cố đứng lên, chỉ nằm im.
Lúc tất cả sắp mất khống chế, đèn trong phòng đột nhiên sáng lên.
Sầm Tuế bị ánh sáng bất ngờ chiếu vào mắt, cô cau mày nhắm mắt theo bản năng, vùi mặt vào trong cổ Vinh Mặc.
Chỉ vùi trong chốc lát, cô bị ánh đèn kích thích nên hoàn toàn tỉnh táo lại, vội vàng bò dậy.
Sau khi đứng dậy, cô không nói hai lời, leo lên giường và nằm xuống, trùm chăn kín người, nhưng một cái chân thò ra bên ngoài, cô bất giác lén rụt lại vào trong chăn.
Vinh Mặc nằm trên đất, sương mù dưới đáy mắt dày đặc, nhìn Sầm Tuế rụt cái chân trắng trẻo vào trong chăn.
Sau đó anh đứng dậy, vào nhà vệ sinh dùng nước lạnh rửa mặt, nhìn mặt mình đầy nước ở trong gương, rồi anh cúi đầu xuống, nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Đèn là anh nhấn mở điều khiển từ xa ở trong tay.
Nếu không thì cái gì nên xảy ra, cái gì không nên xảy ra đại khái bây giờ đều đã xảy ra.
Coi như cũng bật kịp thời, nếu không bây giờ anh đã là tội phạm.
***
Sầm Tuế chôn ở trong chăn, tim đập nhanh trong lồng ngực.
Cô không thò đầu ra nữa, cũng không nói gì thêm, vùi đầu nhắm hai mắt, chờ Vinh Mặc quay lại từ nhà vệ sinh rồi nằm xuống, tắt đèn, cô mới lộ đầu ra hô hấp, còn hít thở rất khẽ.
Cô cảm thấy mình phải nói gì đó, nhưng lại cảm thấy nói cái gì cũng rất lúng túng, nên dứt khoát không lên tiếng nữa.
Vì vậy, cô đưa lưng về phía Vinh Mặc nằm nghiêng, định đếm dê, cứ đếm rồi lại ngủ tiếp.
Sau một đêm không mộng, trong không khí sáng sớm đầu thu man mác lạnh.
Bởi vì một đêm xảy ra quá nhiều chuyện, nào là thiếu chút nữa bị trói, nào là phối hợp với cảnh sát để làm biên bản, trước khi ngủ cũng bị giày vò hồi lâu, nửa đêm còn xảy ra bất ngờ mà tỉnh táo lại, Sầm Tuế cho là mình sẽ ngủ đến trưa, ai ngờ cô dậy rất sớm.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook