Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Tình cảm và sự nhiệt tình của người đàn ông chắc là đều rất trực tiếp, thích thì nhất định sẽ nói thẳng.

Họ sống chung lâu như vậy, không thích chắc là không thích.

Dĩ nhiên cũng đều không ghét đối phương, ở chung với nhau rất vui vẻ, có thể chỉ thích hợp làm bạn thân.

Nghĩ tới đây, Sầm Tuế lật người, nhẹ nhàng thở ra.

Thở ra xong thì giơ tay lên đánh đầu mình, nhắc nhở mình đừng có suy nghĩ bậy bạ quá độ. Còn nữa, ngã một lần rồi nên cô tuyệt đối không thể thất bại, chịu khổ trong vấn đề quan hệ nam nữ, chết cũng không thể!

Bây giờ chuyện quan trọng nhất của cô là… thi cử, học hành, từng bước một mà tiếp quản công ty nhà mình, sau đó ra sức phát triển công ty lớn mạnh.

Chỉ có tiền và sự nghiệp mới là thứ thật sự thuộc về chính mình, những thứ khác đều không phải.

Đàn ông chỉ ảnh hưởng đến tốc độ xuất kiếm của cô!

Người làm chuyện lớn sao có thể bị nhi nữ tình trường chi phối!

Nghĩ tới đây, Sầm Tuế đã thông suốt.

Cô nhắm mắt lại, thở phào, thả lỏng toàn thân và đầu óc, khiến mình tiến vào trạng thái thanh lọc...

***

Không tới hai tháng nữa là thi vòng loại, Sầm Tuế ổn định tâm trạng, thật sự tiến vào giai đoạn chạy nước rút.

Mỗi ngày, trừ ăn cơm, uống nước, chơi với Tiểu Hắc, thời gian còn lại là cô chỉ đọc sách.

Thời gian trôi chậm như bánh răng, chạy từng vòng từng vòng.



Gió lạnh mùa thu thổi những chiếc lá vàng xào xạc mà rơi xuống đất, trải qua sương qua mưa, chúng đã ngả màu thê lương, mùa đông đã tới rồi.

Chuẩn bị hơn nửa năm chính là chờ đến mấy ngày thi này.

Trước đó cô vẫn luôn học tập ở cường độ cao, nhưng trước hai ngày thi, Sầm Tuế lại từ từ bình tĩnh lại.

Chủ yếu là cái gì nên xem đều đã xem, cái gì nên học đều đã học, tiếp theo cứ thế mà phát huy.

Mà phát huy quan trọng nhất là tâm lý.

Nếu tâm lý không tốt, căng thẳng quá độ ở nơi thi, đến lúc thi phát huy kém thì bình thường học tập có tốt mấy cũng không có ích gì.

Còn hai ngày, Sầm Tuế chủ yếu đọc qua sách và làm mấy bài thi để luyện tập.

Đến ngày thi, cô thức dậy trong tiếng đồng hồ báo thức, ăn bữa sáng dinh dưỡng Vinh Mặc làm cho cô, sau đó ngồi xe Vinh Mặc đi thi.

Vì không gây ra áp lực dư thừa cho mình, Sầm Tuế không nói cho mẹ Sầm thời gian mình thi.

Cô định nhẹ nhàng thi xong, thi xong rồi hỏi cô sẽ nói, tất cả rất đơn giản.

Thời gian thi là hai ngày, được ấn định vào cuối tuần.

Dĩ nhiên, đối với với người không có giờ học mà nói, thi vào ngày nào không có ảnh hưởng gì.

Hai ngày trôi qua thật nhanh, gần như không có cảm giác dừng lại gì, thời gian cứ vội vã trôi qua.

Sầm Tuế đi ra khỏi nơi thi, lên xe Vinh Mặc, ngồi ở vị trí kế bên tài xế, cô thở phào, quay đầu nhìn anh, nói: "Đã thi xong, sống chết có số, giàu sang do trời."

Vinh Mặc cười, vẫn hỏi cô một câu: "Cảm giác thế nào?"

Sầm Tuế nghiêm túc suy nghĩ, nhìn về phía Vinh Mặc và nói: "Cảm giác cũng không tệ lắm, nhưng nhỡ cảm giác của tôi sai thì sao?"



Vinh Mặc lặng yên đánh tay lái, "Cho nên vấn đề không lớn."

Mỗi ngày cô đều học ở trước mặt anh, suốt thời gian nửa năm đó, anh đều chứng kiến.

Khó khăn lắm mới chịu đựng được hai ngày này, Vinh Mặc lại hỏi Sầm Tuế: "Có muốn ra ngoài thả lỏng chút không?"

Sầm Tuế ngồi điều chỉnh tư thế ngồi, giơ tay lên xoa bóp bả vai nói: "Hơi mệt, không quá muốn đi ra ngoài, muốn về nhà."

Cảm giác về nhà vẫn ấm áp thoải mái hơn, còn có Tiểu Hắc nữa, nghĩ đến là cảm thấy vừa ấm áp vừa buông lỏng.

Hai tháng này, cô cắm đầu chạy nước rút, có cảm giác cả người bị dồn nén rất nhiều, mỗi ngày chỉ muốn ngây ngô ở nhà, bên trái có Tiểu Hắc, bên phải là Vinh Mặc, cảm thấy đây chính là trạng thái tốt nhất của cuộc sống.

Vinh Mặc thấy cô không muốn đi, anh lái xe đưa cô đi siêu thị.

Hai người đẩy xe đẩy đi dạo trong siêu thị nửa giờ, mua rất nhiều đồ ăn, còn mua một ít hoa quả, rau của.

Thi cử có hơi hao tổn tinh thần, nên Sầm Tuế đi bộ cũng miễn cưỡng.

Không muốn tốn sức, cô để một tay vào xe đẩy, Vinh Mặc đẩy xe đi tới chỗ nào, cô đi theo tới chỗ đó.

Trừ di động hai chân, còn lại cô chỉ nhúc nhích miệng một chút để nói với Vinh Mặc mình muốn ăn gì.

Ngón tay để trên xe có hơi lạnh, cô tìm tòi, rồi trực tiếp cầm tay áo choàng của Vinh Mặc.

Vinh Mặc quay đầu liếc cô một cái, chợt ngón tay anh cong lên, nắm tay cô trong lòng bàn tay mình, nhét tay cô vào túi áo mình.

Trong nháy mắt, Sầm Tuế ngơ ngác trước động tác này của anh, hô hấp chợt ngừng lại, tim đập thình thịch.

Cô bối rối, muốn rút tay ra, kết quả Vinh Mặc lại siết chặt.

Sau đó, lòng bàn tay dán lên mu bàn tay, truyền từng dòng điện giật giật, tê dại như dòng nước ấm lên da dẻ của cô, từ trên cánh tay, tưới vào buồng tim, sấy khô gò má nóng bừng.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...