Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Vinh Mặc cũng không nói gì, vào đun nước pha trà cho anh ấy.

Hai người ngồi đối diện trên ghế sofa, tùy ý trò chuyện mấy câu, toàn là chủ đề râu ria, không quan trọng.

Trò chuyện một lúc, Vương Lãng ló đầu nhìn ra ngoài, ý thức được một điều gì đó, hỏi Vinh Mặc: "Sầm Tuế đâu?"

Vinh Mặc tiếp tục cúi đầu lắc trà của anh, đơn giản nói: "Vừa thi xong, về nhà."

Vương Lãng gật đầu, lại tiếp tục hỏi: "Vậy sau này không tới nữa à?"

Vinh Mặc đã nói với anh ấy, Sầm Tuế đi làm ở cửa hàng đơn thuần là nhờ vả hoàn cảnh cửa hàng của anh, đến đọc sách học tập.

Nếu bây giờ đã thi xong, chưa có kết quả, theo lý thuyết, hẳn không tới nữa.

Tay Vinh Mặc cầm bình trà thoáng cứng đờ một lúc.

Sau đó anh để bình trà xuống, anh dùng gắp trà đưa chén trà đến trước mặt Vương Lãng.

Lúc Vương Lãng nâng chung trà lên uống trà, anh bỗng nhiên bất thình lình nói một câu: "Tối hôm qua tôi không nhịn được."

Đúng lúc Vương Lãng nhấp một ngụm trà, anh ấy bị câu này của anh kích thích bất ngờ mạnh mẽ dẫn đến bị sặc, suýt nữa thì bị nóng.

Anh ấy vội vàng buông chén, rút khăn giấy, bịt miệng mũi, dùng ánh mắt không có cách nào biểu đạt mà nhìn Vinh Mặc.

Một lúc sau, anh ấy để khăn giấy xuống, hắng giọng, nhìn Vinh Mặc, hỏi: "Anh nóng đầu lên làm gì đó phạm tội thế cảnh sát sẽ không tới đây bắt anh chứ?"

Vinh Mặc: "..."

Anh nâng chung trà lên uống trà, lúc để xuống nói: "Hôn cô ấy."

Vương Lãng thở phào nhẹ nhõm, nâng chung trà lên uống một hớp trà, yên tâm mà nhiều chuyện, "Sau đó thì sao?"



Vinh Mặc nói chuyện vẫn bình tĩnh, "Để lại tin nhắn rồi về nhà."

Vương Lãng nghe hiểu, con gái người ta không phải vì thi xong nên không tới, mà là bởi vì được anh hôn nên né tránh về nhà.

Anh ấy lại hỏi Vinh Mặc thêm một chén trà, bắt đầu bình luận, mở miệng nói: "Cho nên đây là từ chối anh?"

Vinh Mặc nghiêm túc uống trà, "Không biết."

Anh luôn có cảm giác cô thích anh, ít nhất thân thể cô không bài xích anh.

Một người có thể miệng nói dối, nhưng thân thể thì không. Lúc anh dắt tay cô ở siêu thị, cô không phản kháng, buổi tối không nhịn được hôn cô, cô ngơ ngác nhiều hơn, ban đầu giãy giụa kháng cự mấy cái, sau đó cũng nhắm mắt đón ý.

Vương Lãng nhìn anh cười, "Quen biết lâu như vậy, đây là lần đầu tiên nhìn thấy anh phiền não vì phụ nữ, quá hiếm thấy."

Nói xong thì anh ấy cười một cách kỳ lạ, "Tôi vẫn cho là anh không có hứng thú với chuyện nam nữ."

Vinh Mặc: "..."

Về chuyện giữa hai người, Vương Lãng cũng không giúp được gì.

Anh ấy đành trò chuyện cùng Vinh Mặc, coi như là giúp anh thả lỏng tâm trạng một chút.

Uống trà xong, anh ấy cũng không đi, cứ ở chỗ Vinh Mặc đến chạng vạng tối, sau đó đi ăn cơm tối cùng anh.

***

Sau lần hôn môi, mặc dù Sầm Tuế ngủ, nhưng cô ngủ không ngon.

Cô ngủ ở trạng thái nửa mê nửa tỉnh ba, bốn giờ, buổi sáng dậy rất sớm. Biết mình không ngủ được, cô dứt khoát thu dọn đồ đi về nhà, trước khi đi thì để lại tin nhắn cho Vinh Mặc.

Lúc về đến nhà, ba Sầm mẹ Sầm và Đồng Tinh Tinh chưa dậy.

Dì Đường thì đã sớm thức dậy, đang nhào bột nấu bữa sáng ở phòng bếp, nghe thấy tiếng động thì đi ra xem.

Nhìn thấy Sầm Tuế, bà ấy chỉ chào hỏi hai tiếng, rồi trở về phòng bếp tiếp tục làm bữa sáng.



Sau khi về nhà, Sầm Tuế không có chỗ nào để đi, cô trực tiếp lên tầng về phòng của mình.

Vào phòng, cô buông vali xuống, cởi áo choàng dài, rồi đi vào phòng thay đổ tìm và thay quần áo ngủ, sau đó cô kéo rèm cửa sổ, chôn đầu trong chăn, yên tâm đi ngủ.

Sầm Tuế lên tầng được hơn mười phút, mẹ Sầm rửa mặt, đi ra từ phòng.

Bà ấy đến phòng bếp thấy dì Đường làm bữa sáng, hỏi dì Đường: "Vừa rồi có người tới à?"

Dì Đường gật đầu, trả lời: "À, là Tuế Tuế về, trông có vẻ là một đêm không ngủ nên lên tầng đi ngủ rồi."

Mẹ Sầm nghe và suy nghĩ, "Mấy ngày nữa là đầu năm âm lịch, có phải nó đi thi không?"

Dì Đường vừa bận rộn làm việc vừa đáp lời, "Tôi không nhớ, cũng không hỏi, đợi cô ấy tỉnh ngủ rồi hãy nói."

Mẹ Sầm gật đầu, "Không biết lại đi đâu chơi cả đêm, để nó ngủ đi."

Vừa dứt lời, Đồng Tinh Tinh vào phòng bếp.

Cô ta nghe thấy mấy câu thì cũng hỏi một câu: "Tuế Tuế trở về?"

Mẹ Sầm "Ừ" một tiếng trả lời cô ta: "Về rồi, lên tầng đi ngủ."

Đồng Tinh Tinh hiểu ý, gật đầu, "Ngày hôm qua và ngày hôm trước là thi nghiên cứu sinh, hẳn thi xong rồi ra ngoài chơi nên bây giờ về ngủ bù, không biết thi thế nào?"

Mẹ Sầm nghe vậy thì nhìn về phía cô ta, "Mợ nhớ là cuối tháng mười hai thi, đúng là thi xong rồi, nó không nói một tiếng gì cả."

Đồng Tinh Tinh cười, "Có thể là không muốn áp lực quá lớn, âm thầm thi xong cho nhẹ nhàng."

Mẹ Sầm cảm thấy cô ta nói rất có lý, không nói thêm gì nữa.

Chờ ba Sầm rửa mặt xong và đi ra phòng ăn, đúng lúc dì Đường làm xong bữa sáng, bốn người ngồi xuống ăn sáng, tất nhiên không gọi Sầm Tuế.

***

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...