Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Sau khi vào ngồi, anh ta xoa xoa lòng bàn tay và mở miệng nói: "Tôi nhớ xe và biển số xe của anh."

Nói xong, anh ta lại hỏi: "Anh ở đây chờ Tuế Tuế? Chờ rất lâu rồi nhỉ, sao không trực tiếp liên lạc với cô ấy?"

Vinh Mặc không có tâm trạng nói nhảm với anh ta, chỉ hỏi anh ta: "Anh có chuyện gì?"

Trần Vũ lặng yên một hồi, quay đầu nhìn về phía anh, chốc lát sau nói: "Anh và cô ấy vốn không phải người cùng một thế giới, anh vốn không cho cô ấy hạnh phúc được, cho nên anh có thể cách xa cô ấy một chút không?"

Vinh Mặc quay đầu nhìn về phía Trần Vũ, trong nháy mắt có hơi buồn cười.

Cách xa Sầm Tuế một chút, lúc trước anh đã nói với anh ta như vậy, không ngờ anh ta còn có thể trả lại cho anh.

Trần Vũ thấy anh cười, không vui cau mày, "Tôi nói sai câu nào, anh không cảm thấy cuộc sống và tính cách của anh rất nhàm chán không thú vị sao? Tuế Tuế vốn không thích sống cuộc sống như vậy cùng anh. Còn nữa, tôi nói hơi khó nghe, anh lấy cái gì nuôi cô ấy, dựa vào cửa hàng đồ cổ nửa chết nửa sống kia của anh? Anh vốn không cho cô ấy được điều kiện và chất lượng cuộc sống phù hợp với cô ấy từ nhỏ đến lớn. Nếu không có năng lực cho cô ấy hạnh phúc, vậy thì cách xa cô một chút."

Vinh Mặc nhìn Trần Vũ, ánh mắt dần dần lạnh lùng.

Con ngươi đen hơi tối sầm, anh mở miệng: "Có thể cho cô ấy hạnh phúc hay không, trong lòng tôi rõ ràng. Chỉ cần cô ấy tình nguyện đi cùng tôi, cả đời này, tôi không thể buông tay cô ấy ra. Còn anh, mau bỏ cái kiểu lãng tử quay đầu đi, thứ tình sâu không đáng tiền."

Trần Vũ ngồi ở vị trí kế bên người lái, ánh mắt nhìn Vinh Mặc gần như muốn phun ra lửa.

Vinh Mặc cũng không chịu nhường anh ta, nhìn thẳng vào mắt anh ta, chốc lát sau anh nói: "Tôi phải đi về."

Trần Vũ không nói gì thêm, mở cửa xe, xuống xe.



Vinh Mặc không nhìn anh ta, trực tiếp lái xe lên đường, thẳng thừng rời đi.

***

Trần Vũ nhìn Vinh Mặc đi mất, mình không đâu chịu một bụng tức giận.

Mấy phút trước, anh ta mới bị Sầm Tuế đâm, mấy phút sau lại bị Vinh Mặc kích thích.

Anh ta đứng trong gió lạnh đêm khuya, gió thổi qua làm tay, tai anh ta lạnh như băng. Anh ta nghĩ, rốt cuộc mình kém hơn Vinh Mặc chỗ nào.

Không thắng nổi một ông chủ nhỏ mở cửa hàng đồ cổ, lái chiếc xe rách nát hai, ba trăm ngàn tệ, cả người cũng chỉ có đồng hồ trên tay là còn có thể tạm vừa mắt, mỗi ngày sống cuộc sống uống trà, đọc sách, ra vẻ nghệ thuật, rốt cuộc tốt hơn anh ta ở đâu?

Anh ta lái xe quay lại phòng riêng tụ họp mà vẫn chưa nghĩ thông suốt vấn đề này.

Vì vậy, anh ta ngồi xuống, bắt đầu vô độ uống hết chai rượu này đến chai rượu khác. Khi đám Uông Kiệt nhận ra, anh ta đã say mèm.

Uống nhiều rồi, anh ta nằm ở trên vai Uông Kiệt, cứ hỏi đi hỏi lại một vấn đề: "Tại sao một cơ hội cũng không cho tôi?"

Những cặp đôi khác đều là chia chia hợp hợp, vô số lần cãi nhau, vô số lần quay lại, tại sao chỉ có anh ta là bị chia tay một lần là không có cơ hội nữa.

Cho dù anh ta làm gì, cho dù anh ta làm thế nào, cô cũng không buồn nhìn anh ta.

Anh ta hung hăng hỏi Uông Kiệt: "Tại sao?"

Uông Kiệt nhìn anh ta một hồi, bực bội, mở miệng nói: "Anh Vũ, coi như hết."

Trong tim càng đau mãnh liệt, Trần Vũ dừng miệng.



Đối mặt với Uông Kiệt trong chốc lát, anh ta bỗng bưng ly rượu lên, trực tiếp buồn bực đổ vào trong miệng một hớp rượu lớn.

Nếu hôm nay anh ta không uống say, có lẽ sẽ khó qua đêm nay.

Ngực giống như bị lưỡi dao sắc bén mổ xẻ móc rỗng, mỗi lần thở là sẽ đau đến mức hít sâu.

***

Sau khi Vinh Mặc trở về, rửa mặt xong nằm ở trên giường ngẩn người suy nghĩ.

Bởi vì lời Trần Vũ nói, anh không nhịn được nghĩ, có phải Sầm Tuế cũng băn khoăn điều đó không, bởi vì sự chênh lệch ở thực tế cho nên dù thích thì cuối cùng vẫn vì cái gọi là thực tế mà từ chối ở bên anh.

Nhưng khi nghĩ tới đây, anh lại cảm thấy Sầm Tuế không phải là người như thế.

Nhưng tiếp tục suy nghĩ, nghĩ đến Sầm Tuế chỉ một lòng muốn kiếm tiền, còn từng nói muốn trở nên giàu có, hơn nữa nhà giàu cưới hỏi với nhà giàu, anh lại bắt đầu nhiều lần không thể chắc chắn.

Anh mang theo vấn đề này đi ngủ, nên ngày hôm sau thức dậy đầu óc hỗn độn.

Rửa mặt xong, không ăn sáng, anh tập thể hình luôn, để mình không có thời gian nghĩ nhiều, sau đó dẫn Tiểu Hắc đến Trân Bảo Trai mở cửa làm ăn.

Một mình trông nom cửa hàng, ít nhiều gì cũng hơi không quen.

Cũng may có Tiểu Hắc thỉnh thoảng tạo thêm chút phiền phức cho anh, nên cũng có thể di dời sự chú ý của anh.

Thời gian trong cửa hàng đồ cổ trôi rất chậm, chậm rãi một cách đau đớn.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...