Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Mẹ Đồng nhận lấy vali trong tay cô ta, cho cô ta vào nhà.

Ba Đồng Tinh Tinh đang xem ti vi ở phòng khách, liếc mắt nhìn Đồng Tinh Tinh, chỉ nói một câu: "Về rồi."

Đồng Tinh Tinh cười trả lời cha "Vâng" một tiếng, rồi kéo vali về phòng.

Vào phòng đóng cửa lại, cô ta chỉ cảm thấy nơi nào cũng lạnh, lạnh đến mức xương cô ta cũng sắp run lên.

Cô ta xoay người tìm điều khiển trên bàn để bật điều hòa, rồi ngồi trên giường một hồi mới dần có cảm giác ấm áp hơn chút.

Sau đó, tay chân cũng ấm, cô ta mới mở vali ra, treo quần áo lên, đặt máy tính ở trên bàn sách.

Cô ta vừa treo quần áo vừa nghĩ, mình cũng quá xui xẻo. Người ta xuyên không vào truyện đều xuyên không vào nhà giàu có, nhưng cô ta lại là con chốt thí qua đường bình thường, muốn cái gì cũng không có.

Thời tiết thì lạnh như vậy, mà thành phố Tô An không có hệ thống sưởi.

Chưa kể nhà của người bình thường không làm nổi hệ thống kiểu có thể lắp khắp phòng, đốt điện hoặc là đốt khí thiên nhiên, mà cũng chẳng đốt nổi, cho nên chỉ có thể bật điều hòa.

Nhưng điều hòa lại rất không thoải mái, gió nóng thổi vào làm mặt khô, mắt khô, còn không thể mở cửa sổ hóng mát.

Chuyện này còn phải tiết kiệm nữa, cô ta không ở nhà, ba Đồng, mẹ Đồng đều không bật điều hòa.

Cho nên cô ta vừa vào nhà là có cảm giác căn nhà như hang động đầy gió lạnh.

Với cả căn phòng này quá nhỏ, quen ở nhà lớn, ngồi không một hồi làm cô ta cảm thấy bực bội.

Tầng cao chỉ có một chút như vậy, có cảm giác trần nhà sắp chạm vào đầu, từ phòng ngủ đến phòng khách, từ phòng khách đến phòng bếp, phòng ăn, rồi từ phòng bếp, phòng ăn đến nhà vệ sinh, cộng lại đi không được bao nhiêu bước.



Đồng Tinh Tinh dọn xong vali, ngồi trên giường thở dài.

Cô ta vừa thở dài vừa nghĩ, con chốt thí thì con chốt thí đi, nếu dấn thân vào con đường con chốt thí phản công thì sẽ có mọi thứ mình cần.

Mỗi ngày khích lệ mình một trăm lần… cố gắng lên, cố gắng lên, cố gắng lên!!!

***

Vinh Mặc đưa Sầm Tuế về nhà, rồi trở về nhà của mình.

Ăn cơm tối xong, cho Tiểu Hắc ăn, anh vừa vào phòng khách ngồi xuống ghế sofa, điện thoại di động nhận được một tin nhắn.

Anh mở Wechat ra, chỉ thấy tin nhắn mẹ anh, Cố Ninh Ngọc, gửi.

Rất ngắn gọn, chỉ có một câu: “Mẹ về nhà.”

Vinh Mặc cầm điện thoại di động, trả lời một câu: “Mai con về.”

Một lát sau, Cố Ninh Ngọc trả lời: “Ừ.”

Cuộc đối thoại giữa hai mẹ con đến đây là kết thúc.

Từ sau khi Vinh Mặc tốt nghiệp trung học rồi rời nhà, hàng năm đều như thế này, vào ngày Tết mới trở về một ngày.

Anh cũng sẽ ở một đêm trong cái nhà đó, ngày hôm sau đến chúc Tết ông nội Vinh Tri Hành và mọi người xong, anh sẽ rời đi ngay.

Đối với anh mà nói, sau khi tốt nghiệp cấp ba rồi đến thành phố Tô An là giống như một lối thoát.



Anh không ra nước ngoài cùng mẹ anh, Cố Ninh Ngọc, mà lựa chọn một mình tới thành phố tương đối nhỏ này, thanh thản, ổn định học xong đại học rồi mở một cửa hàng đồ cổ, tiếp tục trải qua cuộc sống bình thường, đơn giản nhất.

Từ sau khi ba anh, Vinh Thủ Thành, qua đời, đến khi anh tốt nghiệp trung học, anh gần như luôn sống trong bóng tối.

Cho nên đối với anh mà nói, ngôi nhà của nhà họ Vinh luôn giống như một nhà tù u ám, lạnh băng, không lọt một tia sáng, không hề liên quan đến cái chữ "Nhà".

Không liên lạc nhiều với nhà họ Vinh, bình thường anh và mẹ Cố Ninh Ngọc cũng không hay liên lạc. Nhưng đã đến Tết, không thể không liên lạc, về nhà gặp mặt.

Cố Ninh Ngọc bay ngàn dặm từ nước ngoài về, mà anh thì trở về từ thành phố Tô An.

Vinh Mặc để điện thoại di động xuống, dừng ký ức, thu dọn rồi rửa mặt, trở về phòng nằm xuống.

Nằm được hai phút, anh gọi video cho Sầm Tuế, trò chuyện với cô hơn nửa giờ mới yên tâm ngủ.

Ngày hôm sau, anh thức dậy tập thể hình như bình thường, không vội trở về thành phố Loan Khẩu.

Buổi trưa ăn cơm trưa xong, anh ra ra vào vào dọn đồ, sau đó lấy ít thức ăn cho chó, mang cả bát ăn cho chó và ổ chó đi. Hơn ba giờ chiều, anh để Tiểu Hắc lên xe, lái xe trở về thành phố Loan Khẩu.

Trên đường đi mất hơn một giờ, đến nhà họ Vinh là năm giờ lúc chạng vạng tối.

Mùa đông trời tối sớm, hơn năm giờ mà đã có hoàng hôn.

Vinh Mặc đỗ xe xong, cầm đồ, dắt Tiểu Hắc vào nhà.

Vào phòng của mình, để đồ xuống, anh thu xếp ổn thỏa cho Tiểu Hắc trước, sau đó định đến chỗ ông nội anh, Vinh Tri Hành, để hỏi thăm sức khỏe.

Anh ra khỏi phòng, đi chưa được mấy bước, đã gặp phải mẹ Cố Ninh Ngọc trước.

Một năm không gặp, Cố Ninh Ngọc cũng không thay đổi gì nhiều, da rất đẹp, người rất khỏe, rất trẻ tuổi, đã năm mươi mà nhìn giống như hơn ba mươi tuổi, ăn mặc thì xinh đẹp quý phái.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...