Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 246:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Vinh Mặc chào bà ấy một câu vâng, không nói lời thừa thãi, rồi tiếp tục đến chỗ ông nội anh, Vinh Tri Hành.
Cố Ninh Ngọc đứng tại chỗ không vội đi, quay đầu nhìn Vinh Mặc một hồi, chỉ thấy bóng lưng anh cao lớn, lạnh lùng, nhìn hết sức hời hợt và xa lạ. Rõ ràng trong ấn tượng vẫn còn cảm thấy là anh mới bốn, năm tuổi, nhưng chớp mắt một cái, đã lớn rồi. Một lát sau, bà ấy nhẹ nhàng thở dài, rồi rời đi nhanh như gió.
Vinh Mặc đi gặp Vinh Tri Hành, đi lướt qua tất cả.
Lúc anh đến chỗ Vinh Tri Hành, Vinh Tri Hành đang chơi cờ vây cùng bà nội kế của anh, Khương Mẫn.
Bên cạnh là Vinh Đằng và em gái cùng mẹ khác cha với anh Vinh Điềm, một nhà bốn người vừa nói vừa cười, bầu không khí cực kỳ tốt.
Thấy Vinh Mặc tới, Vinh Điềm nhanh chóng tắt nụ cười trên mặt, không chủ động lên tiếng chào hỏi.
Mặc dù cô ta nhỏ tuổi, nhưng thân phận cô ta cao, là cô Vinh Mặc, cho nên cô ta không cần chào hỏi trước.
Vinh Tri Hành, Khương Mẫn và Vinh Đằng thì không biểu cảm, Vinh Tri Hành chú ý đến cờ vây và Khương Mẫn nhiều hơn, chỉ cười, nói với Vinh Mặc: "Chân nhi đã về rồi, đi gặp mẹ cháu chưa?"
Vinh Mặc trả lời đơn giản: "Đã gặp, tới thăm ông và bà nội trước."
Trong tay Vinh Tri Hành cầm quân đen, vẫn đang tìm chỗ ra quân, vừa tìm vừa nói: "Không tồi, trong lòng còn nhớ đến người ông này à. Về thì chớ vội đi, cứ ngồi xuống, lát nữa là đến giờ ăn cơm giao thừa rồi."
Vinh Mặc trả lời "Vâng", rồi tìm chỗ ngồi xuống.
Anh ngồi xuống và tất nhiên vẫn không nói chuyện, chỉ thấy Vinh Tri Hành và Khương Mẫn thân thiếu, lúc thì bà dỗi đánh bàn tay ông, lúc thì ông cười ha hả dỗ bà đôi câu.
Vinh Điềm ngồi ở bên cạnh Khương Mẫn, nghiêm túc xem ván cờ giúp Khương Mẫn.
Hai mẹ con Khương Mẫn người và lòng hiệp lực, cùng đánh cờ với Vinh Tri Hành.
Chỉ có Vinh Đằng ngồi ở bên cạnh là rảnh, dành thời gian nhìn về phía Vinh Mặc, mở miệng cười nói với anh, như chủ chào hỏi khách mà hỏi Vinh Mặc: "Ở thành phố Tô An vẫn tốt chứ? Cuộc sống bên kia chậm, quả thật ung dung thoải mái hơn thành phố Loan Khẩu."
Vinh Mặc cười, chỉ nói: "Cũng được."
Vinh Đằng lại khách sáo nói: "Rảnh thì thường xuyên liên lạc với nhà, có nhu cầu về vấn đề gì thì nói với chú, đừng khách khí."
Vinh Mặc hơi nhếch khóe miệng, rồi nhìn về phía Vinh Đằng, "Vâng, cảm ơn chú."
Hai chú cháu chỉ ngồi mấy câu, nhìn rất thân thiết, kì thực không ai coi là lời thật lòng.
Vinh Tri Hành, Khương Mẫn và Vinh Điềm luôn luôn nhiệt tình mà chơi cờ vây, Khương Mẫn từ ái, rộng rãi, lúc cười ngay cả nếp nhăn cũng mang vẻ dịu dàng, xen vào khoảng trống giữa Vinh Đằng và Vinh Mặc, nhìn về phía Vinh Mặc mở miệng cười: “Nếu Mặc nhi sống ở bên ngoài không tốt thì dọn về nhà đi, rảnh rỗi lại ở bên ông nội cháu nhiều chút, nhà đông người cũng náo nhiệt."
Vinh Mặc nghe vậy, anh nhìn về phía Khương Mẫn, cười nói: "Gần đây đúng là cân nhắc chuyện này."
Anh vừa dứt lời, tay Vinh Tri Hành đang cầm con cờ sửng sốt, ngẩng đầu lên nhìn về phía anh.
Khóe miệng Vinh Đằng và Khương Mẫn đều chợt cứng ngắc, nhưng cũng thoáng qua rồi biến mất.
Trước kia gặp mặt không phải là không nói những lời khách khí này.
Trước kia nhắc tới, Vinh Mặc đều cười qua loa lấy lệ rồi nói "vâng", sau đó vẫn trở lại thành phố Tô An sống cuộc sống của anh.
Lần này giọng nói và thái độ rõ ràng không giống trước kia.
Không phải qua loa lấy lệ, cũng không phải khách khí tiếp lời, mà là dùng thái độ rất nghiêm túc. Thậm chí Vinh Đằng, Khương Mẫn và Vinh Điềm còn nghe ra hơi có ý khiêu khích.
Nhưng họ đều không biểu hiện ra, Vinh Đằng tiếp tục cười, lảm nhảm chuyện nhà, hỏi Vinh Mặc: "Có dự định cụ thể gì?"
Vinh Mặc không nói thêm, chỉ nói: "Vẫn là làm chuyện mình muốn làm."
Vinh Đằng cười và tiếp tục hỏi.
Lúc này, ông cụ Vinh để quân đen trong tay xuống, nhàn nhạt nói một câu: "Cháu muốn làm chuyện gì? Trở lại thành phố Loan Khẩu, lại tiếp tục mở cửa hàng đồ cổ sống lay lắt? Trong nhà có nhiều cửa hàng đồ cổ, cháu chọn bừa một cái đi."
Lời này rõ ràng rất khắt khe, mặc dù giọng nói rất nhạt nhẽo.
Vinh Mặc nhìn về phía Vinh Tri Hành với ánh mắt lãnh đạm, đối mặt với ông ấy, không nói gì.
Vinh Tri Hành tự chịu một bụng tức giận, siết quân cờ, tùy ý ném nó lên bàn cờ, "Không được."
Ông ấy sống đến từng tuổi này, đã sớm coi nhẹ đời người, coi nhẹ tất cả, chỉ có người cháu này là có thể chỉ với một ánh mắt đã làm cho ông ấy giận đến mức căng phình bụng, râu nhổng lên.
Khương Mẫn thấy ông ấy tức giận, vội vàng thân thiết bưng một chén trà tới, đưa vào trong tay ông ấy để thông khí, cất giọng dịu dàng: "Tiểu Chân nó còn không nói gì, ông đã đay nghiến nó, còn tự cáu giận, ai làm gì ông? Tiểu Chân muốn trở về không phải rất tốt sao, nhà lớn như vậy mà quạnh quẽ, nhiều người càng vui mà."
Vinh Mặc chào bà ấy một câu vâng, không nói lời thừa thãi, rồi tiếp tục đến chỗ ông nội anh, Vinh Tri Hành.
Cố Ninh Ngọc đứng tại chỗ không vội đi, quay đầu nhìn Vinh Mặc một hồi, chỉ thấy bóng lưng anh cao lớn, lạnh lùng, nhìn hết sức hời hợt và xa lạ. Rõ ràng trong ấn tượng vẫn còn cảm thấy là anh mới bốn, năm tuổi, nhưng chớp mắt một cái, đã lớn rồi. Một lát sau, bà ấy nhẹ nhàng thở dài, rồi rời đi nhanh như gió.
Vinh Mặc đi gặp Vinh Tri Hành, đi lướt qua tất cả.
Lúc anh đến chỗ Vinh Tri Hành, Vinh Tri Hành đang chơi cờ vây cùng bà nội kế của anh, Khương Mẫn.
Bên cạnh là Vinh Đằng và em gái cùng mẹ khác cha với anh Vinh Điềm, một nhà bốn người vừa nói vừa cười, bầu không khí cực kỳ tốt.
Thấy Vinh Mặc tới, Vinh Điềm nhanh chóng tắt nụ cười trên mặt, không chủ động lên tiếng chào hỏi.
Mặc dù cô ta nhỏ tuổi, nhưng thân phận cô ta cao, là cô Vinh Mặc, cho nên cô ta không cần chào hỏi trước.
Vinh Tri Hành, Khương Mẫn và Vinh Đằng thì không biểu cảm, Vinh Tri Hành chú ý đến cờ vây và Khương Mẫn nhiều hơn, chỉ cười, nói với Vinh Mặc: "Chân nhi đã về rồi, đi gặp mẹ cháu chưa?"
Vinh Mặc trả lời đơn giản: "Đã gặp, tới thăm ông và bà nội trước."
Trong tay Vinh Tri Hành cầm quân đen, vẫn đang tìm chỗ ra quân, vừa tìm vừa nói: "Không tồi, trong lòng còn nhớ đến người ông này à. Về thì chớ vội đi, cứ ngồi xuống, lát nữa là đến giờ ăn cơm giao thừa rồi."
Vinh Mặc trả lời "Vâng", rồi tìm chỗ ngồi xuống.
Anh ngồi xuống và tất nhiên vẫn không nói chuyện, chỉ thấy Vinh Tri Hành và Khương Mẫn thân thiếu, lúc thì bà dỗi đánh bàn tay ông, lúc thì ông cười ha hả dỗ bà đôi câu.
Vinh Điềm ngồi ở bên cạnh Khương Mẫn, nghiêm túc xem ván cờ giúp Khương Mẫn.
Hai mẹ con Khương Mẫn người và lòng hiệp lực, cùng đánh cờ với Vinh Tri Hành.
Chỉ có Vinh Đằng ngồi ở bên cạnh là rảnh, dành thời gian nhìn về phía Vinh Mặc, mở miệng cười nói với anh, như chủ chào hỏi khách mà hỏi Vinh Mặc: "Ở thành phố Tô An vẫn tốt chứ? Cuộc sống bên kia chậm, quả thật ung dung thoải mái hơn thành phố Loan Khẩu."
Vinh Mặc cười, chỉ nói: "Cũng được."
Vinh Đằng lại khách sáo nói: "Rảnh thì thường xuyên liên lạc với nhà, có nhu cầu về vấn đề gì thì nói với chú, đừng khách khí."
Vinh Mặc hơi nhếch khóe miệng, rồi nhìn về phía Vinh Đằng, "Vâng, cảm ơn chú."
Hai chú cháu chỉ ngồi mấy câu, nhìn rất thân thiết, kì thực không ai coi là lời thật lòng.
Vinh Tri Hành, Khương Mẫn và Vinh Điềm luôn luôn nhiệt tình mà chơi cờ vây, Khương Mẫn từ ái, rộng rãi, lúc cười ngay cả nếp nhăn cũng mang vẻ dịu dàng, xen vào khoảng trống giữa Vinh Đằng và Vinh Mặc, nhìn về phía Vinh Mặc mở miệng cười: “Nếu Mặc nhi sống ở bên ngoài không tốt thì dọn về nhà đi, rảnh rỗi lại ở bên ông nội cháu nhiều chút, nhà đông người cũng náo nhiệt."
Vinh Mặc nghe vậy, anh nhìn về phía Khương Mẫn, cười nói: "Gần đây đúng là cân nhắc chuyện này."
Anh vừa dứt lời, tay Vinh Tri Hành đang cầm con cờ sửng sốt, ngẩng đầu lên nhìn về phía anh.
Khóe miệng Vinh Đằng và Khương Mẫn đều chợt cứng ngắc, nhưng cũng thoáng qua rồi biến mất.
Trước kia gặp mặt không phải là không nói những lời khách khí này.
Trước kia nhắc tới, Vinh Mặc đều cười qua loa lấy lệ rồi nói "vâng", sau đó vẫn trở lại thành phố Tô An sống cuộc sống của anh.
Lần này giọng nói và thái độ rõ ràng không giống trước kia.
Không phải qua loa lấy lệ, cũng không phải khách khí tiếp lời, mà là dùng thái độ rất nghiêm túc. Thậm chí Vinh Đằng, Khương Mẫn và Vinh Điềm còn nghe ra hơi có ý khiêu khích.
Nhưng họ đều không biểu hiện ra, Vinh Đằng tiếp tục cười, lảm nhảm chuyện nhà, hỏi Vinh Mặc: "Có dự định cụ thể gì?"
Vinh Mặc không nói thêm, chỉ nói: "Vẫn là làm chuyện mình muốn làm."
Vinh Đằng cười và tiếp tục hỏi.
Lúc này, ông cụ Vinh để quân đen trong tay xuống, nhàn nhạt nói một câu: "Cháu muốn làm chuyện gì? Trở lại thành phố Loan Khẩu, lại tiếp tục mở cửa hàng đồ cổ sống lay lắt? Trong nhà có nhiều cửa hàng đồ cổ, cháu chọn bừa một cái đi."
Lời này rõ ràng rất khắt khe, mặc dù giọng nói rất nhạt nhẽo.
Vinh Mặc nhìn về phía Vinh Tri Hành với ánh mắt lãnh đạm, đối mặt với ông ấy, không nói gì.
Vinh Tri Hành tự chịu một bụng tức giận, siết quân cờ, tùy ý ném nó lên bàn cờ, "Không được."
Ông ấy sống đến từng tuổi này, đã sớm coi nhẹ đời người, coi nhẹ tất cả, chỉ có người cháu này là có thể chỉ với một ánh mắt đã làm cho ông ấy giận đến mức căng phình bụng, râu nhổng lên.
Khương Mẫn thấy ông ấy tức giận, vội vàng thân thiết bưng một chén trà tới, đưa vào trong tay ông ấy để thông khí, cất giọng dịu dàng: "Tiểu Chân nó còn không nói gì, ông đã đay nghiến nó, còn tự cáu giận, ai làm gì ông? Tiểu Chân muốn trở về không phải rất tốt sao, nhà lớn như vậy mà quạnh quẽ, nhiều người càng vui mà."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook