Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Sau đó, khi họ đang nói chuyện, Cố Ninh Ngọc vẫn luôn không nói tiếng nào chợt mở miệng: "Ba, con dự định không ra nước ngoài, sau này ở nhà, một mình ở bên ngoài lạnh lẽo."

Trước kia bà ấy không cảm thấy, nhưng giờ, nhất là hai năm nay luôn muốn trở về.

Mà bà ấy vừa nói vậy, Khương Mẫn và Vinh Đằng lập tức nhìn nhau.

Ngày hôm qua, Vinh Mặc mới nói cân nhắc chuyện trở về, hôm nay Cố Ninh Ngọc lại quyết định không đi, chẳng lẽ hai mẹ con đã thương lượng với nhau?

Đây là có ý gì đây?

Vinh Tri Hành thì không cảm thấy có vấn đề gì, nhìn Cố Ninh Ngọc, nói: "Nước ngoài có gì tốt, không muốn đi thì ở nhà."

Cố Ninh Ngọc gật đầu, "Quả thật khá chán, vẫn muốn trở lại hơn."

Vinh Mặc ngồi ở bên cạnh Cố Ninh Ngọc, nghe vậy thì làm như không nghe thấy.

Cho dù Cố Ninh Ngọc ở nước ngoài hay là ở lại thành phố Loan Khẩu, đối với anh mà nói, điều đó không khác nhau quá nhiều.

***

Đầu năm thời tiết rất đẹp, mặt trời chiếu lên người có cảm giác nhẹ nhàng và ấm áp.

Sau khi ăn sáng, tiêu cơm ở nhà, ông cụ Vinh Tri Hành dẫn ba người Khương Mẫn, Vinh Đằng và Vinh Điềm đến sân golf tư nhân nhà ông ấy đánh golf.

Nói về mấy hoạt động gia đình này, Vinh Tri Hành không gọi Cố Ninh Ngọc và Vinh Mặc bởi vì chưa từng nhận được câu trả lời khẳng định.

Nhưng hôm nay Cố Ninh Ngọc thấy có hứng thú, chủ động đi theo, không sợ mình trông dư thừa.



Vinh Mặc vẫn ở nhà một mình, dắt Tiểu Hắc đi dạo khắp nơi.

Lúc phơi nắng ở trên sân thượng, anh gọi video trò chuyện với Sầm Tuế một hồi, thời gian trôi qua rất nhanh.

Trên sân golf, nắng ấm chiếu lên sân cỏ lưa thưa.

Vinh Tri Hành và Khương Mẫn đánh golf thoả mãn, vui vẻ, Vinh Điềm ở bên cạnh làm chạy vặt, rảnh rỗi thì nhặt bóng, cầm gậy, vân vân.

Vinh Đằng và Cố Ninh Ngọc sóng vai đứng cạnh nhau, bị nắng chiếu híp mắt, tán gẫu đôi câu.

Vinh Đằng giống như đang trò chuyện chuyện nhà, hỏi Cố Ninh Ngọc: "Mấy năm nay chị dâu ở nước ngoài không vui à?"

Cố Ninh Ngọc nói chuyện nhẹ nhàng từ tốn, lớn tuổi rồi vẫn như vậy.

Bà ấy nhìn ông cụ Vinh đánh golf ở cách đó không xa, trả lời Vinh Đằng, "Không tính là không vui, có thể lớn tuổi nên luôn là nhớ nhà, muốn trở về."

Vinh Đằng nhìn bà ấy, nói: "Chị nhớ Chân nhi à, thật ra thì có thể để nó ra nước ngoài ở với chị."

Khóe miệng Cố Ninh Ngọc nở một nụ cười khổ, liếc mắt nhìn Vinh Đằng, "Nếu nó tình nguyện đi, đã đi với tôi vào sáng tám năm trước rồi, không cần chờ tới bây giờ."

Vinh Đằng thuận tiện hỏi: "Nó không thân thiết với chị?"

Cố Ninh Ngọc cười cười, cố gắng khiến giọng của mình ung dung, "Lúc nào nó thân với chị đâu?"

Không thân với bà ấy, cũng không thân với ông cụ Vinh, hình như anh vốn không muốn làm người nhà họ Vinh.

Đến mười tám tuổi, anh lựa chọn đến thành phố Tô An học, sửa tên, dường như đã thực sự biến mất khỏi thế giới.

Vinh Đằng muốn nói thêm, Cố Ninh Ngọc không muốn hàn huyên nữa.

Bà ấy và Vinh Đằng nói đôi câu, rồi cầm gậy golf đánh golf.



Vinh Đằng híp mắt nhìn Cố Ninh Ngọc đi xa, đứng tại chỗ một lát, em gái của anh ta, Vinh Điềm, đi tới.

Vinh Điềm nhặt bóng qua lại nên thở hổn hển, đi tới, chống nạnh để thở, rồi quay đầu nhìn về phía Vinh Đằng, hỏi: "Gì đây? Hai người kia đã thương lượng rồi, định đồng thời trở về? Trở về định làm sao, cướp đồ à?"

Vinh Đằng vẫn híp mắt, quay đầu liếc Vinh Điềm, "Có mấy lời không thể nói bậy bạ."

Vinh Điềm thờ ơ hắng giọng, "Em không nói ở trước mặt ba, nói ở trước mặt anh thôi, hơn nữa, em nói không đúng chỗ nào? Ở bên ngoài đang tốt, đột nhiên đều trở về là muốn làm gì?"

Vinh Đằng nhìn phương xa, lặng yên nghĩ trong giây lát, dời tầm mắt, "Mặc kệ họ trở lại làm gì, chúng ta làm việc của mình là được. Xem thái độ của ba với Vinh Chân, em cảm thấy nó về thì trừ bị đuổi mà mất mặt, còn có thể chiếm được cái gì?"

Vinh Điềm suy nghĩ, "Nói cũng phải, nó trở lại cũng chỉ có thể bị đuổi mà mất mặt. Mỗi lần ba thấy nó đều bị tức gần chết, dù bây giờ nó trở lại, sớm muộn gì vẫn phải đuổi nó đi, để nó tự sinh tự diệt."

Vinh Đằng lại rộng lượng nói: "Dù gì em cũng là cô ruột, đối xử tử tế một chút."

Vinh Điềm kêu "Cắt" một tiếng, "Từ nhỏ nó đã có thái độ thù địch với chúng ta, em không phải là đức mẹ, tử tế với nó làm gì?"

Vinh Đằng thở dài, "Vẫn không coi chúng ta là người nhà."

Vinh Điềm chớp mắt, nhìn anh ta, phá đám: "Vậy anh có coi nó là người nhà không?"

Vinh Đằng bị cô ta hỏi mà nghẹn, trừng cô ta, "Nhặt bóng đi!"

Vinh Điềm cười, chạy đi nhanh như gió.

Cô ta và Vinh Mặc có một chút huyết thống, cô ta không thể coi Vinh Mặc là người nhà chứ nói gì là Vinh Đằng.

Cô ta vẫn luôn cảm thấy, nhà họ Vinh gồm ba mẹ cô ta và anh trai cô ta, Cố Ninh Ngọc và Vinh Mặc trong phòng lớn là hai người ngoài, là hai người ngoài không được ba cô ta, Vinh Tri Hành, thích.

***

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...