Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Cho dù Vinh Mặc trở về cũng chỉ có thể làm một công việc rảnh rỗi trong công ty, cơ bản là sẽ không có ai coi trọng anh.

Những người từng làm việc với Vinh Tri Hành và Vinh Thủ Thành năm đó cơ bản đã bị anh ta đẩy đi vì bất đồng quan điểm.

Còn lại một vài người thức thời đồng ý đi theo anh ta thì cũng không có đảm nhiệm chức vụ quan trọng gì trong công ty.

Nói tóm lại là hai người Cố Ninh Ngọc và Vinh Mặc trở về cũng chỉ có thể ăn không ngồi rồi.

Loại người đến chỗ nào cũng ăn không ngồi rồi thì chỉ cần cho ít lợi ích rồi đuổi đi.

***

Cũng giống như những năm trước, Vinh Mặc không ở nhà lâu.

Ngày mùng hai tết, vừa ăn cơm trưa xong anh lập tức dọn dẹp đồ đạc, dẫn theo tiểu Hắc trở về thành phố Tô An.

Lúc đi ra Cố Ninh Ngọc tiễn anh, lại bắt đầu chủ động lấy lòng anh, dịu dàng thấp giọng hỏi anh: “Con ở chỗ nào của thành phố Tô An? Nếu rảnh rỗi ta tới thăm con một chút.”

Vinh Mặc nhìn cũng không nhìn bà, trực tiếp từ chối: “Không cần, con ở một mình quen rồi.”

Từ chối xong cũng không cho Cố Ninh Ngọc có cơ hội nói thêm gì, lập tức lên xe phóng đi.

Nhưng sau khi xe đi được một đoạn, anh vẫn không nhịn được liếc mắt nhìn về phía sau qua kính chiếu hậu.

Cố Ninh Ngọc mặc áo lông đen đứng im tại chỗ, nhìn xe của anh đi xa cũng không hề nhúc nhích.

Lái xe khoảng gần hai tiếng, vừa mới về đến nhà ở thành phố Tô An thì cũng nhá nhem tối.



Anh dừng xe xong, buông tiểu Hắc xuống dọn dẹp một phen, sắc trời cũng đã tối.

Ăn cơm xong anh đứng ở cạnh bàn ăn nhắn tin cho Sầm Tuế: [Anh về rồi.]

Sầm Tuế gửi tới một biểu tượng vẻ mặt kinh ngạc, sau đó nhắn tiếp một câu: [Sớm như vậy hả?]

Vinh Mặc nhìn điện thoại cười: [Không phải em nói càng sớm càng tốt sao?]

Sầm Tuế cũng ngồi ở cạnh bàn ăn nhìn điện thoại cười: [Nhưng mà nhà em có họ hàng, không thể ra ngoài được.]

Vinh Mặc: [Không sao, rảnh thì gặp lại.]

Sầm Tuế: [Ngày mai anh tới cửa hàng không?]

Vinh Mặc: [Anh nghỉ ngơi hai ngày đã.]

Sầm Tuế: [Vậy em đi tìm anh.]

Vinh Mặc: [Được, anh chờ em.]

Sầm Tuế tán gẫu xong để điện thoại di động xuống, cầm đũa tiếp tục ăn cơm.

Hôm nay là mùng hai, giữa trưa cả nhà họ đi tới nhà ông bà ngoại một chuyến, buổi tối cả nhà Đồng Tinh Tinh lại tới.

Một nhà ba người đến đây ăn cơm tối, lại ở lại một đêm, ngày mai mới về.

Mà Đồng Tinh Tinh thì đã mang hành lý tới, dự định ở lại đây, đợi đến hết kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán thì đi thẳng tới công ty làm việc.

Bởi vì chuyện này mà ba mẹ Đồng khách sáo với ba mẹ Sầm rất nhiều.



Chủ yếu là ba Đồng khách sáo với ba Sầm, mẹ Đồng khách sáo với mẹ Sầm, bởi vì mẹ Đồng và ba Sầm là chị em ruột, không cần thiết nói những lời khách sáo.

Bây giờ bầu không khí trên bàn ăn vô cùng hài hòa, người hai nhà ngồi cùng nhau ăn cơm vô cùng vui vẻ.

Ba Sầm khen ngợi Đồng Tinh Tinh rất nhiều trước mặt ba mẹ Đồng, nói cô ta làm việc chăm chỉ trong công ty, bây giờ các loại nghiệp vụ đều có thể tự mình làm, tiến bộ cực kỳ lớn.

Tất nhiên Ba mẹ Đồng nghe xong thì cực kỳ vui vẻ.

Lúc đầu bọn họ còn sợ Đồng Tinh Tinh ở đó quá phiền phức, nhưng nghe mẹ Đồng cũng khen Đồng Tinh Tinh, nói cô ta ở nhà cũng giúp bà ấy không ít việc, ngoan ngoãn lại hiểu chuyện nên ba mẹ Đồng cũng rất yên tâm.

Đúng là bình thường nhiều phương diện Đồng Tinh Tinh làm cũng không tệ, đối xử tốt với ba mẹ Sầm Tuế, trong công ty cũng làm việc rất chăm chỉ.

Cô ta ở nhà họ Sầm hơn nửa năm cũng không khiến người ta cảm thấy dư thừa vướng bận, các phương diện đều nắm chắc rất tốt, hiểu chuyện nghe lời còn rất có chừng mực, tóm lại không khiến người ta chán ghét.

Các phương diện đều không có gì để nói, tất nhiên Sầm Tuế cũng không nói gì cô ta.

Ngược lại là mẹ Đồng nhìn Sầm Tuế, hỏi cô một câu: “Tuế Tuế, Tinh Tinh nói cháu đang thi nghiên cứu, thi thế nào rồi?”

Sầm Tuế cười một cái, mở miệng lễ phép nói: “Không lâu nữa sẽ có kết quả, chờ có kết quả rồi nói sau ạ.”

Mẹ Đồng cũng không hỏi nhiều nữa, chỉ nói: “Thi không đậu cũng không quan trọng, cứ vui vẻ là được.”

Nghĩ đến những gì Đồng Tinh Tinh từng nói với bà ta, nói Sầm Tuế sống không quá hai mươi lăm tuổi, bà ta lại cảm thấy rất đáng tiếc, bất giác thở dài.

Sầm Tuế tự nhiên có thể cảm giác không thích hợp, nhìn bà ta nói: “Bác gái, còn chưa có kết quả thi nghiên cứu mà.”

Ánh mắt cảm khái, dáng vẻ thương hại thay cho cô là có ý gì?

Lúc này, đáy mắt Đồng Tinh Tinh hiện lên tia chột dạ, vội vàng dùng cánh tay đụng mẹ Đồng một cái, cười nói: “Đúng thế, còn chưa có kết quả mà. Mẹ thở dài cái gì chứ?”

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...