Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Ban nãy cô vẫn còn hoài nghi ông ấy là một lão sắc quỷ, có tâm tư không an phận với cô ấy.

Còn có thể xấu hổ hơn nữa được không?

Vinh Tri Hành nhìn Sầm Tuế hai mặt đỏ ửng, càng không thể dừng cười được.

Ông nhìn cô ấy, từ từ hỏi: “Gặp được gia trưởng mà thôi, không cần phải ngại ngùng như thế chứ, hai mặt đều đỏ ửng rồi.”

Sầm Tuế nghe ông nói như vậy, vội đưa tay lên che mặt lại.

Cô ấy tự mình tiêu hóa hết trong chốc lát, nhìn ông lão trước mặt, hậu tri hậu giác phát hiện ông ấy đúng là có điểm giống Vinh Mặc, cho dù đó là khí chất của cơ thể hay cảm giác giữa hai lông mày, tất cả đều rất giống nhau.

Nhưng để chứng minh sự thật điều này, sau khi che mặt một hồi, cô vẫn là nhấc điện thoại gọi cho Vinh Mặc.

Sau đó một bên cô vẫn nghi ngờ ông lão trước mặt, một bên chờ Vinh Mặc trả lời điện thoại.

Điện thoại kêu.

Kết nối được cô ngay lập tức hỏi: “Có một ông lão đến cửa hàng mình…”

Chữ “lão” đến miệng rồi lại bị nuốt ngược trở lại, đổi lại âm chữ: “Tiên sinh, ông ấy nói ông ấy là ông nội của anh.”

Vừa nói xong điều này, liền nhìn thấy ông lão duỗi bàn tay đưa về phía cô.

Sầm Tuế đáy mắt vẫn giả vờ nghi ngờ, đưa điện thoại vào tay Vinh Tri Hành, nhìn thấy ông lão đặt điện thoại lên tai nghe, nói đơn giản vào điện thoại: “Là ông đây, ông muốn đến cửa hàng cháu xem xem.”



Nghe thấy giọng nói trầm thấp: “Tại sao không gọi điện thoại trước cho tôi.”

Vinh Tri Hành nói vào điện thoại: “Trước tiên chào hỏi, nếu cháu không cho ta qua đó, không phải là mất mặt bản thân sao?”

Vinh Mặc im lặng trong giây lát, nói: “Tối mai tôi mới về.”

Vinh Tri Hành không quan trọng nói: “Cháu cứ bận việc của cháu đi, để bạn gái nhỏ của cháu tiếp đón ta. So với cháu, ta càng thích cô bé kia hơn.”

Nói xong Vinh Tri Hành đưa điện thoại lại vào tay Sầm Tuế.

Trần Tuế do dự rồi đặt điện thoại lên tai nghe, giọng nói nhẹ nhàng phát ra từ trong điện thoại: “Alo.”

Nghe thấy âm thanh truyền lại từ điện thoại: “Là ông nội của anh, anh không biết rằng ông sẽ đến, anh để em đón tiếp ông nha.”

Sầm Tuế nhìn ông lão trước mặt, cũng không biết ông từ nơi nào chạy đến thăm cháu trai của mình. Cháu trai thì chả thấy đâu lại còn bị đuổi đi.

Lớn tuổi như vậy, tóc đã bạc hết rồi, nghĩ lại thấy rất quái lạ, không đành lòng, Sầm Tuế nói vào trong điện thoại: “Không sao, em có thể tiếp đãi ông thật tốt.”

Nói xong cô ấy liền tắt điện thoại đi, rồi lại nhìn Ving Tri Hành, mỉm cười nói: “Vừa nãy thật là ngại quá, chúng ta giới thiệu lại một lần nữa đi. Cháu là Sầm Tuế, là bạn gái của Vinh Mặc, cháu chào ông nội.”

Vinh Tri Hành với dáng vẻ như một đứa trẻ, nhìn Sầm Tuế và nói: “Lần đầu tiên ta tới đây, cháu dẫn ta đi xem những thứ thú vị đi.”

Sầm Tuế cười cười, gật đầu đồng ý với ông: “Được ạ.”

Sau khi nói xong lời này, điện thoại của Vinh Tri Hành lại vang lên hai tiếng,

Ông lấy điện thoại ra xem, chỉ thấy đó là tin nhắn Vinh Mặc gửi tới: [Tạm thời đừng có làm phiền cuộc sống của tôi.]



Vinh Tri Hành cũng không tức giận, nhấn vào màn hình trả lời: [Ta tự có chừng mực.]

Nói xong liền đem điện thoại cất vào, Vinh Mặc trả lời cái gì ông đều không biết, chỉ cười ha ha cùng Sầm Tuế nói chuyện.

Không bao lâu, Sầm Tuế nhận được tin nhắn từ điện thoại của Vinh Mặc.

Anh ấy nói với Sầm Tuế: [Em tùy tiện tiếp đón một chút, không cần quá cầu kỳ, phiền phức.]

Sầm Tuế: [Anh cũng chưa từng nói với em anh có ông nội, hai người có khúc mắc gì hả?]

Sầm Tuế: [Lão tiên sinh thoạt nhìn còn rất không tồi.]

Vinh Mặc: [Không có khúc mắc, không thân thiết, không quen.]

Sầm Tuế vừa đọc xong tin nhắn, còn chưa kịp trả lời lại, đột nhiên nghe Vinh Tri Hành nói: “Đừng quan tâm đến nó nữa, chúng ta chơi việc của chúng ta đi.”

Nghe có vẻ như lời nói của một đưa trẻ, thế là Sầm Tuế nhìn Vinh Tri Hành, lại nhìn điện thoại của mình, sau đó cô cười rồi cất điện thoại đi,

Trong cửa hàng Sầm Tuế pha cho Vinh Tri Hành một ấm trà, uống trà xong thời gian cũng không khác biệt lắm, rất tự nhiên cùng ông đi tìm một nơi để ăn tối.

Đi đến chỗ bãi đậu xe, Sầm Tuế lịch sự mời Vinh Tri Hành ngồi phía sau, nhưng ông cảm thấy rằng mình vẫn còn trẻ, không cần phải đem người coi như một tài xế, thế là ông đã ngồi lên trên ghế phụ.

Trong khi Sầm Tuế lái xe trên đường, một chiếc Rolls-Royce trong bãi đậu xe cũng bắt đầu chạy.

Khởi hành một khoảng thời gian, sau khi dừng lại ở ngã tư chờ đèn đỏ, Sầm Tuế liếc nhìn qua gương chiếu hậu, nhìn thấy theo sau xe cô là một chiếc xe hơi sang trọng, cô nói với Vinh Tri Hành: “Theo sau xe chúng ta là chiếc Rolls-Royce, kĩ thuật của cháu không tốt, cháu sẽ cách xa nó một chút.”

Vinh Tri Hành nghe thấy lời này cũng nhìn vào gương chiếu hậu.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...