Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Nếu ông cố của cô ấy là Kim Tín Chỉ, thì ông nội của cô ấy lúc đó phải đem theo ba của cô rời khỏi bình thành. Sau đó ẩn danh để sống cuộc đời của một người bình thường, ngược lại cũng không phải không có khả năng.

Rốt cuộc cái chết của Kim lão gia tử đáng lẽ phải giáng một đòn mạnh vào gia đình ông Kim, còn có ông của cô ấy, cũng chính là con trai của Kim lão gia tử, thời xa xưa cũng không có nhiều thiên phú.

Nghĩ đến đây, theo suy nghĩ càng ngày càng nhiều hơn.

Nếu nhà họ Sầm chính là nhà họ Kim vậy số mảnh vỡ còn lại phải chăng chính là ở nhà cô.

Nếu thật sự là như vậy, việc chơi đồ cổ và chơi đùa số phận cũng không tồi.

Đồ sứ vốn là vật gia truyền của gia đình, trải qua nhiều thập kỉ như vậy, tất cả đều đã trở lại trong tay của nhà họ Kim, đó không phải là một duyên phận tốt hay sao.

Đương nhiên đây là phỏng đoán riêng của anh ấy dựa vào những thứ đã biết để liên kết lại.

Không có chứng cứ rõ ràng, cũng chỉ thích hợp tự mình giữ trong lòng mà suy nghĩ, không nên tùy ý bàn luận về người khác.

********************

Ánh sáng sớm tràn vào phòng qua các khe cửa sổ.

Vinh Mặc đứng dậy mở rèm cửa sổ, sau đó anh thấy Vinh Tri Hành đang đứng trong sân tập Thái Cực Quyền để rèn luyện sức khỏe.

Mắt nhìn lướt qua một lúc, liền quan sát một cách lặng lẽ, trong lòng tôi chợt có một cảm giác khác lạ.



Sau khi cha anh qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi, anh ấy chưa bao giờ nhận được tình cảm của gia đình. Trên thực tế, sâu trong trái tim anh ấy vẫn luôn khát khao những thứ này.

Đứng bên cửa sổ nhìn một hồi, anh ấy không mở cửa, trực tiếp quay người đi đánh răng rửa mặt.

Sau khi đánh răng rửa sạch xong, vào bếp và làm từng bước cho bữa sáng.

Vì Vinh Tri Hành đã lớn tuổi và cần phải chăm sóc cơ thể của mình, vì vậy, anh ấy không chỉ đơn giản là nướng một mẩu bánh mì và rót một ly sữa.

Chính anh ngày thường tập thể dục cũng sẽ chỉ ăn linh tinh một chút bánh mì nướng vào buổi sáng hay gì đó.

Anh cố ý làm một bữa ăn sáng dinh dưỡng thích hợp cho Vinh Tri Hành. Lúc đang nấu ăn, Vinh Tri Hành đã từ ngoài bước vào.

Nhìn thấy Vinh Mặc làm bữa sáng trong bếp, ông đi thẳng đến, ngẩng đầu nhìn lên, sau đó đứng cạnh anh ấy và nói: "Tiểu tử nhà cháu cũng biết sinh hoạt sao, xem ra Tuế Tuế cũng không phải hoàn toàn là do gương mặt của cháu đánh lừa."

Vinh Mặc: "..."

Anh là người dựa vào mặt kiếm cơm sao?

Vinh Mặc không nói gì, Vinh Tri Hành dường như cũng biết anh đang có suy nghĩ gì.

Ông đứng bên cạnh anh ấy, rất không coi mình là người ngoài cuộc, nhìn Vinh Mặc tiếp tục nói: "Sao nào? Nếu không phải có gương mặt được di truyền từ ta, Sầm Tuế cùng cháu sẽ ở bên nhau sao?"

Vinh Mặc: "..."

Lúc này anh không im lặng mà nói tiếp: "Đây là do ba cháu đi truyền, không phải ông."

Vinh Tri Hành đứng mệt rồi, đi đến chỗ quầy bar ngồi xuống, rồi thở phào nhẹ nhõm lải nhải nói: "Ba cháu lại không phải do ông di truyền? Người nhà họ Vinh chúng ta tất cả đều là một dáng vẻ giống nhau. Lúc ta còn trẻ cũng được rất nhiều cô gái thích, người theo đuổi xếp dài đằng sau…"



Vinh Mặc tập trung làm bữa sáng, nghe Vinh Tri Hành khoe khoang về những việc làm của mình khi còn trẻ, không có tiếp tục trả lời nữa.

Nhưng anh nguyện ý lắng nghe, vì vậy cũng không ngắt lời ông ấy, cứ để ông ấy nói liên miên lải nhải như vậy.

Bữa sáng được làm xong và xếp gọn trên bàn.

Vinh Tri Hành lại đứng dậy khỏi quầy bar, đến bên cạnh bàn ăn và ngồi xuống.

Sau khi ngồi xuống thì ông nhấc đũa lên, nếm thử một vài món, lại bắt đầu khen tay nghề của Vinh Mặc tốt.

Đây là lần đầu tiên ông được ăn thức ăn do chính cháu mình làm. Sau đó đã ăn một bữa ăn ngon, cũng không nói lời nào, một lần đem thức ăn trong bụng lấp đầy.

Sau khi ăn no, ông từ từ đặt đũa xuống, vẫn còn mang dáng vẻ có gì đó không được thỏa mãn.

Sau đó ông nhìn Vinh Mặc đang ngồi đối diện với ông im lặng ăn, nhìn đến nửa ngày, bỗng nhiên mở miệng, giọng điệu rất nghiêm túc: "Mặc nhi, chờ việc giả mạo này kết thúc, hãy về nhà đi."

Chờ chuyện giả mạo này kết thúc, những người không hiểu về đồ cổ không có cách nào để hành động, hơn nữa đó là vấn đề liên quan đến nhà họ Vinh, vì vậy Vinh Tri Hành và Vinh Mặc đã bàn qua kết quả là để Vinh Mặc tự mình điều tra.

Nếu bằng chứng chính xác, Vinh Đằng đang gian lận vì lợi nhuận, ông Vinh Tri Hành tuyệt đối sẽ không bao che.

Vinh Mặc nghe thấy lời này của ông, trong tiềm thức như tạm dừng một chút.

Sau đó anh ấy khôi phục lại bộ dáng bình thường, mở miệng trả lời: "Đến lúc đó rồi nói."

Vinh Tri Hành tiếp tục nhìn anh, lại nói: "Nếu như cháu không muốn ở cùng bà nội kế, vậy cháu có thể ở cùng các cô, nếu không thì mua một ngôi nhà khác gần đó, đến lúc đó đón Sầm Tuế qua, ta có thể ngày ngày ở cùng các cháu."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...