Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Vinh Mặc cười thầm một chút, “Anh cũng chỉ là muốn nói thôi, cũng không có cơ hội.”

Sầm Tuế nghe hiểu ý tứ của anh trong lời nói, cúi đầu cười khẽ: "Chờ việc học của em thành công, em sẽ đưa anh về gặp mặt gia trưởng.”

Vinh Mặc nghĩ nghĩ, nhìn trời nói: “Khi đó có phải hay không anh đã 30 tuổi rồi.”

Sầm Tuế lại ngẩng đầu xem hắn, không khách khí nói: “Thế ai bảo anh dụ dỗ em? Đã dụ dỗ em rồi thì anh phải có trách nhiệm, chờ đến 40 tuổi cũng phải chờ.”

Vinh Mặc cười khẽ: "Đợi đợi đợi, 50 tuổi cũng vẫn chờ.”

Sầm Tuế nghe thấy lời này liền vừa lòng, bỗng nhéo bút giơ tay chỉ hướng Vinh Mặc, để ở ngực hắn, nói với anh: "Còn vài ngày nữa là tới kì thi rồi, từ giờ trở đi đến khi kết thúc kì thi, anh tránh xa em một chút, anh ngồi ở đây gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến hiệu suất ôn tập của em."

Vinh Mặc lại bật cười.

Sau đó đem theo nụ cười đứng dậy, đi vào bên trong.

Đến phòng anh ngồi xuống, một bên đun nước, một bên suy nghĩ về những thứ ở trong đầu.

Vẫn là suy nghĩ về những sự việc tối qua, anh nghĩ, ba Sầm Tuế bài xích đồ cổ như vậy, cũng không muốn Sầm Tuế động đến nó, những vấn đề đó vẫn là anh đừng nên hỏi nữa.

Bọn họ nỗ lực để vẽ vòng tròn phân rõ giới hạn, tất nhiên có lý do của bọn họ.

Cho dù có phải là hậu duệ của Kim gia hay không, hắn đều không thể đi tùy ý cần thiệp vào chuyện gia đình người khác, miễn để phát sinh ra thêm càng nhiều chuyện khác.

Hiện tại nhà họ Sầm đang sống một cuộc sống đơn giản và bình thường, là dáng vẻ hạnh phúc nhất.



Và Sầm Tuế hiển nhiên cũng không muốn dính líu đến vòng tròn hỗn loạn trong giới đồ cổ, mục tiêu của cô vẫn là thành công trong học tập, về nhà giúp ba cô điều hành công việc kinh doanh của công ty gia đình.

Nếu mọi thứ đều mang dáng vẻ tốt nhất, thì tại sao anh ấy lại muốn phá vỡ vỡ nó.

Đúng thì làm thế nào, không đúng thì lại có thể làm thế nào, đều đã là những sự việc đã qua đi lâu như vậy, vậy hãy để nó qua đi.

Về việc một nửa gốm sứ kia có thể xuất hiện hay không, có phải một nửa còn lại đều ở trong tay Triệu Minh viễn, đều giao cho thời gian cùng số phận đi.

Anh tin rằng, thời gian sẽ đưa ra kết quả, chính là kết quả tốt nhất.

********************

Sầm Tuế kế tiếp mỗi ngày đều nghiêm túc ôn tập.

Để không bị phân tâm, cô cũng không đến chỗ Vinh Mặc ở nữa, buổi tối sau khi đóng cửa xong liền trực tiếp về thẳng nhà.

Vượt qua những ngày ôn tập, đến khi thời gian kỳ thi tới, cô hiển nhiên khiêng bút đến trường thi.

Thi viết phỏng vấn cộng thêm nghề tiếng Anh về lòng hiếu thảo, tinh thần cũng khá mệt mỏi.

Nhưng kết quả thi vòng hai có rất nhanh, vào ngày tra ra kết quả, Sầm Tuế vui mừng đến suýt nữa bay lên trời.

Một đường chạy tới Trân Bảo Trai, nhìn thấy Vinh Mặc đang ở ngoài cửa hàng chơi đùa với tiểu hắc, nàng trực tiếp chạy đến với nụ cười, một cái nhảy thẳng lên ôm cổ anh ấy, Vinh Mặc cũng thuận theo ý, đưa tay ra đỡ chân cô, một cái đem cô ấy ôm trên người.

Sầm Tuế treo trên vai anh, hưng phấn mà nói một câu: “Em thi đậu rồi!”



Nói xong cũng không cho Vinh Mặc có cơ hội phản ứng lại, trực tiếp cúi đầu hôn lên miệng anh.

Những người lui tới nhìn thấy một màn như này đều nhấp miệng mỉm cười.

Lý trí của Vinh Mặc vẫn còn, không quan tâm đến tiểu hắc nữa, trực tiếp ôm Sầm Tuế dẫm lên thềm đá, đi vào trong cửa hàng.

*******************

Những vấn đề về nghiên cứu sinh được giải quyết, tiếp theo lại là luận văn tốt nghiệp.

Bởi vì chuyện của luận văn tốt nghiệp, Sầm Tuế không có việc gì làm sẽ đi học, cô cũng ở trường học gặp Trần Vũ hai lần.

Đương nhiên, ngoại hình của anh ấy không hề thay đổi, chẳng qua khí chất giống như trở nên thành thục hơn một chút.

Mọi người không còn hiếu chiến như trước nữa, có một chút đọbg lại trong cảm giác.

Nhìn Sầm Tuế, anh ấy cũng lịch sự chào hỏi cô.

Sầm Tuế cùng anh ta nói chuyện có chút cảm giác xa lạ, nhưng cảm giác cũng không tồi.

Như vậy chạy lại trong trường học mấy lần, sau khi bảo vệ xong luận án, toàn bộ bốn năm sinh hoạt đại học cũng kết thúc rồi.

Đại gia sớm đã không chờ nổi mà rời khỏi trường, đi theo con đường riêng của họ, mỗi người trên người cũng đều có ít nhiều hơi thở của kinh nghiệm xã hội, sau đó là lễ tốt nghiệp, chụp ảnh tốt nghiệp và cùng ăn một bữa cơm trưa. Chẳng qua đều là bớt thời gian đi ngang qua sân khấu thôi.

Toàn bộ người đông đủ cùng nhau ăn cơm là náo nhiệt nhất.

Mọi người ngồi trên bàn tiệc cùng nhớ lại hồi ức, kỉ niệm của bốn năm qua, cùng nhau la hét đủ mọi ồn ào. Sau đó bị bầu không khí nóng lực tác động, rượu cũng uống ít hơn, có nam sinh trực tiếp vào bệnh viện tiếp nước rồi.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...