Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Sau giờ nghỉ trưa, chỉ có hai tiết học vào buổi chiều.

Sau khi tan học và trở về khu ký túc xá, Phí Tuyết Ni chuẩn bị đồ đạc, dặm lại lớp trang điểm, dùng máy duỗi để duỗi thẳng tóc, sau đó cô ta chào hỏi ba người Sầm Tuế rồi cầm theo túi xách, đi ra ngoài trước.

Bạn trai của cô ta cũng rảnh rỗi, vì vậy bọn họ hẹn gặp mặt hẹn hò trước.

Đợi đến tối, cô ta đặt bàn ở nhà hàng xong, sẽ liên lạc với Sầm Tuế để bọn cô đến đó ăn.

Phí Tuyết Ni đeo túi xách, bước ra khỏi cổng trường, cô ta ngước mắt nhìn thấy chiếc xe Ferrari màu đỏ bắt mắt đậu ngoài cổng lớn, đuôi lông mày và khóe miệng đều khẽ nhếch lên, trên khuôn mặt tràn ngập ý cười ngọt ngào, còn dùng ánh mắt quét qua hết đám học sinh.

Sau đó cô ta từ tốn bước từng bước thục nữ, bước đến trước xe thể thao, hưởng thụ những ánh mắt nhìn ngó, rồi chậm rãi ngồi vào.

Bạn trai của cô ta ngồi ở chỗ ghế lái, mặc bộ đồ vest, tay cầm vô lăng, nhìn cô ta, hỏi: “Em muốn đi chơi đâu?”

Phí Tuyết Ni thắt dây an toàn: “Tùy anh, em đi đâu cũng được.”

Vừa dứt lời, anh ta lại nói: “Ở cái thành phố Tô An nhỏ thế này chẳng có gì thú vị cả, chỉ đi dạo một chút là được rồi.”

Vì vậy, trong hai đến ba tiếng còn lại của buổi chiều, bọn họ chỉ tìm một nơi để đi dạo.

Đến khi trời gần tối, hai người đặt phòng ăn xong, Phí Tuyết Ni gửi tên nhà hàng lên ký túc xá, để đám người Sầm Tuế đi qua.

Tin nhắn vừa được gửi đi.

Lý Tinh Văn trả lời trước:【Ôi trời, ăn món Tây cơ à?】



Tiền Trân Trân là người địa phương, cô ta trả lời: 【Đồ ăn ở nhà hàng Tây này còn rất đắt tiền đấy】

Phí Tuyết Ni cầm điện thoại, gõ lại:【Tôi không quan tâm đến giá cả, chỉ cần ăn uống vui vẻ là được rồi】

Lý Tinh Vân không cảm thấy trong lời nhắn của Phí Tuyết Ni có vấn đề gì cả.

Nhưng Sầm Tuế và Tiền Trân Trân đều nghe thành thói quen, vì vậy cũng thấy không có vấn đề gì.

Sau khi nhận được địa chỉ, cả người ở ký túc xá cũng bắt đầu chuẩn bị đồ đạc, rồi cùng nhau đi ra ngoài.

Bước ra đến ngoài cổng lớn của trường học, bọn họ bắt xe rồi nói địa chỉ cho tài xế.

**************

Bên trong nhà hàng đồ Tây, Phí Tuyết Ni và bạn trai đã đến trước.

Hai người ngồi vào bàn ăn bên cạnh cửa sổ, bọn họ cầm thực đơn và định gọi trước vài món khai vị.

Phí Tuyết Ni cầm thực đơn trên tay, cô ta ngẩng đầu nhìn bạn trai.

Nghĩ đến chuyện lát nữa đám người Sầm Tuế sẽ đến, trong lòng cô ta chợt nhớ đến tấm hình chụp chung trong ký túc lúc trưa, vì vậy cô ta ngập ngừng mở miệng nói với bạn trai: “Chuyện là… Buổi trưa gửi cho anh tấm hình kia, em có dùng photoshop một chút.”

Vào tuần đầu đi học, trong lúc cô ta đang nhắn tin trò chuyện với bạn trai, đã gửi tấm hình đó cho anh ta.

Vốn dĩ cũng không có gì quan trọng, không ngờ bạn trai cô ta còn nhớ rõ, buổi trưa lúc nói xong chuyện mời đi ăn, anh ta lại gửi lại tấm hình đó.



Bạn trai lắng nghe lời cô ta nói, nhưng lại rất bình tĩnh, trả lời: “Anh biết các cô gái mà! Chụp ảnh nào cũng phải photoshop.”

Phí Tuyết Ni còn muốn giải thích thêm một chút.

Nhưng mà chuyện người ta cố tình photoshop xấu tấm ảnh đó thật khó để mở miệng nói, vì vậy sau khi do dự một hồi, cô ta vẫn không giải thích.

Nghĩ đi nghĩ lại, cô ta cảm thấy dù gì đây cũng là bạn trai cô ta, mọi chuyện đều sẽ đứng về phía cô ta, vì vậy cô ta không nói gì thêm.

Cô ta cũng không gửi tấm hình kia cho người khác xem, chính lúc đó do tâm trạng suy nghĩ viển vông nên mới tiện tay gửi hình cho bạn trai để thỏa mãn một chút muốn được khen ngợi của mình mà thôi.

Hai người ngồi xuống trước, gọi đồ ăn lên, chưa tới năm phút Phí Tuyết Ni đã nhận được cuộc điện thoại.

Cô ta cầm lên, nhìn vào điện thoại, rồi mỉm cười với người bạn trai, nói: “Bạn cùng phòng của em đến rồi.”

Vừa nói xong, cô ta liền vẫy tay với ba người Sầm Tuế ở trước mặt, gọi bọn họ vào chỗ.

Mà bạn trai cô ta nhìn theo hướng vẫy tay của cô ta, ngay lập tức ánh mắt đã dính chặt lên người cô gái ở giữa.

Hai cô gái ở hai bên quá mức mờ nhạt, chỉ có cô gái ở giữa kia, dường như mang theo ánh sáng trắng dịu nhẹ bật sáng, mái tóc dày, dài bồng bềnh, khuôn mặt trắng trẻo, đẹp đẽ, mặc trên người một cái áo thun rộng màu xanh lam đơn giản, trong lúc nói chuyện vô tình nở một nụ cười cũng làm cho người ta không thể rời mắt.

Trong nháy mắt, đầu óc như nổ pháo hoa —— đây có phải là cô gái đã xuất hiện trong tấm ảnh đó??

Là anh ta bị mù, hay là do camera trước của điện thoại Phí Tuyết Ni, bạn gái của anh ta bị mù???

Loại cấp bậc nhan sắc này, mà từ miệng Phí Tuyết Ni nói là bình thường ư?

Ngoài miệng không ngừng nói là bình thường, mà thật sự còn gửi một tấm hình quá mức bình thường cho anh ta xem!

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...