Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Chu Minh Nhạc vừa nghe vậy liền bật cười: “Mở cửa hàng đồ cổ sao?”

Phí Tuyết Ni gật đầu: “Đúng vậy, cửa hàng nằm ngay đường Thừa Cổ, mặt tiền cũng không lớn lắm, quanh năm không có chuyện làm ăn gì.”

Chu Minh Nhạc nghe vậy không hiểu sao trong lòng lại cảm thấy thoải mái, liền tiếp lời: “Chỉ là một tên buôn đồ cổ nhỏ thôi sao? Vậy thật sự không có tương lai rồi?”

Sau đó anh ta lại hỏi: “Vậy còn bạn cùng phòng kia của em, có điều kiện tốt như vậy, tại sao lại nhắm trúng tên kia được chứ?”

Phí Tuyết Ni suy nghĩ một chút: “Còn có thể là vì cái gì, bản thân cô ta không thiếu tiền, tiêu tiền phung phí, cho nên mới đi tìm một tên trai bao.”

Nói đến đây, cô ta ngừng lại một chút, lại đổi giọng: “Không đúng, là một lão trai bao.”

Chu Minh Nhạc dường như đã nhìn thấu tất cả: “Dù sao cũng chỉ là muốn chơi đùa chút thôi, ba mẹ của người bạn cùng phòng kia sẽ không thể nào đồng ý, chắc chắn khi kết hôn sẽ tìm người tương xứng, không thể gả cô ấy cho một người đàn ông không có tương lai như vậy. Chúng ta cứ chờ mà xem, bọn họ sớm muộn gì cũng chia tay thôi.”

Phí Tuyết Ni mỉm cười: “Cũng chưa chắc đâu, nói không chừng đó lại là tình yêu đích thực của người ta, ngược lại em lại hy vọng bọn họ ở bên nhau.”

Chu Minh Nhạc vẫn bày ra vẻ biết hết tất cả: “Em chỉ là đang mong muốn bạn trai của cô ấy là người bình thường, thua kém bạn trai của em đấy hả.”

Phí Tuyết Ni không hề phủ nhận: “Không được à? Thì sao? Em không thể thua kém mọi thứ với cô ta được.”

Chu Minh Nhạc đánh tay lái theo khúc cua: “Xem ra bình thường ở ký túc xá, em không ít lần khoe khoang về anh nhỉ.”

Phí Tuyết Ni cười không nói gì, xem như là thầm thừa nhận.

Điều duy nhất cô ta hưởng thụ được trong ký túc xá đó chính là được nhiều người bàn tán về bạn trai của cô ta, bạn trai của người khác không thể so sánh với của cô ta.

*****************



Sầm Tuế không để chuyện của Chu Minh Nhạc ở trong lòng, cũng không định quan tâm nhiều đến Phí Tuyết Ni.

Buổi tối, cô về nhà cùng với Vinh Mặc và ở lại cùng anh.

Ngày hôm sau, tiếng chuông báo thức vang lên, đứng lên, rửa mặt rồi ăn sáng xong, đương nhiên là tới trường đi học.

Vinh Mặc lái xe đưa cô đến trường, sau đó anh chạy thẳng đến cửa hàng đố cổ, mở cửa, thắp hương cho công việc làm ăn nhỏ của anh.

Đến trưa, anh không muốn ra ngoài ăn cơm một mình nên đã gọi đồ ăn mang tới và ăn ở cửa hàng.

Ăn uống xong xuôi, vừa đặt đũa xuống, điện thoại ở trên bàn rung lên hai cái, trên màn hình xuất hiện tin nhắn thông báo.

Anh cầm lấy ly nước, uống một ngụm rồi cầm điện thoại lên mở khóa, bấm vào wechat.

Người gửi tin nhắn cho anh có biệt danh là “Lão Lưu”.

Lão Lưu:【Có một lô hàng mới xuất kho, cậu có muốn đến xem không?】

Sau đó, rất nhiều bức ảnh được gửi đến, ngọc kim thạch và có cả đồ sứ, toàn bộ bản vẽ và chi tiết đồ vật đều đủ cả.

Vinh Mặc xem xong hình ảnh, gõ vào màn hình trả lời:【Được, có thời gian tôi sẽ tranh thủ qua xem thử】

Lão Lưu:【Vậy tôi để lại cho cậu một ít, có đến thì liên hệ trước với tôi】

Vinh Mặc:【OK, cảm ơn nhiều】

Vinh Mặc quay lại phần danh sách trò chuyện, anh nhấp vào wechat của Sầm Tuế.

Anh gõ bàn phím vào ô nhập thoại:【Sắp tới anh phải đi ra ngoài vài ngày, anh sẽ trở về sớm】

Lúc Sầm Tuế nhận được tin nhắn, cô vừa về ký túc xá và ngồi xuống.



Cô cầm điện thoại, trả lời tin nhắn:【Anh lại đi công tác à?】

Vinh Mặc:【Ừm, cuộc sống không ngừng, phấn đấu không nghỉ】

Sầm Tuế nhìn vào màn hình, mỉm cười:【Anh phấn đấu cái rắm ấy】

Vinh Mặc:【Đừng xem thường người đàn ông của em】

Sầm Tuế vẫn mỉm cười:【Được rồi, vậy anh trở về sớm đấy】

Vinh Mặc:【Được, em nhớ học hành chăm chỉ】

Sầm Tuế:【OK】

Trong lúc Sầm Tuế và Vinh Mặc nói chuyện phiếm, Lý Tinh Văn và Tiền Trân Trân đến gần chỗ của Phí Tuyết Ni để nhìn cái túi xách.

Đó là một cái túi xách Chanel Gabrielle, là Chu Minh Nhạc vừa mua cho cô ta ở quầy chuyên doanh, để dỗ dành cô ta.

Phí Tuyết Ni ở đó nói: “Tớ vốn không muốn mua, nhưng anh ấy cứ nhất quyết muốn mua cho tớ, làm tớ khó xử muốn chết.”

Tiền Trân Trân đứng bên cạnh cô ta, cười cười: “Bọn tớ muốn còn chẳng có, bạn trai tớ đến tận bây giờ còn chưa từng tặng tớ món quà nào đắt tiền như vậy.”

Lý Tinh Văn đứng bên cạnh cũng ngửa mặt lên trời, thở dài: “Vậy tớ lại càng không có rồi.”

Vừa dứt lời, cô ta lại than vãn: “Ông trời ơi, khi nào ông mới cho con được một người bạn trai đây!”

Lúc này, Phí Tuyết Ni quay đầu lại, nhìn thoáng qua Sầm Tuế.

Nhớ lại chuyện tối hôm qua là cô ta vẫn còn hơi khó chịu, nhưng cô ta cũng không biểu hiện ra, hôm này vẫn ở chung với Sầm Tuế như bình thường, lúc này, cô ta lại mở miệng hỏi Sầm Tuế một câu: “Tuế Tuế, bạn trai cậu cũng tặng cho cậu món đồ gì thế?”

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...