Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Rốt cuộc là điểm làm đồ giả ở đâu, rồi làm sao lén lút vận chuyển đến chỗ của lão Lưu cũng chưa có manh mối.

Sầm Tuế nghe xong, đột nhiên nhìn anh nói: “Anh có tin là em rất may mắn không?”

Vinh Mặc nhớ lại chuyện cô đã nhặt được bình sứ và kinh thư Đà La Ni của vua Càn Long, mỉm cười nói: “Anh không dám không tin.”

Sầm Tuế mỉm cười, dương dương tự đắc dựa lưng lên ghế.

Cô dùng ánh mắt liếc Vinh Mặc, lại nhìn về phía đường xá phía trước, cười nói: “Dẫn theo người có vầng hào quang may mắn, phúc tướng như em thì chắc chắn lần này anh sẽ có thu hoạch lớn.”

Vinh Mặc quay đầu liếc nhìn cô, nhìn thấy trạng thái này của cô, trong lòng không hiểu vì sao cũng càng có niềm tin hơn.

Nhưng anh vẫn nói câu nói kia với Sầm Tuế: “Hãy nhớ kỹ em đã đồng ý với anh là sau khi đi ra ngoài cái gì cũng đều nghe anh.”

Sầm Tuế cũng không tranh cãi gì thêm, rất phối hợp đồng ý với anh: “Được rồi, cái gì em cũng sẽ nghe lời anh.”

Chỉ cần có thể để cô đi cùng, thay vì chỉ có thể ở nhà lo lắng, chờ đợi là cô đã mãn nguyện rồi.

Không biết nguyên nhân có phải vì hai giấc mơ hay không, cô cảm thấy cái gì cũng không thể tham dự, chỉ có thể chờ đợi, loại cảm giác này rất khó chịu.

Nếu có chuyện gì thì hai người cùng nhau chia sẻ, cùng nhau gánh vác, đồng cam cộng khổ mới đúng.

Hai người đã thương lượng là về nhà thu dọn hành lý, cũng nói đi là đi, bắt đầu xuất phát.



Vé xe đã đặt trước trên điện thoại di động, lúc đến ga tàu cao tốc cũng gần đến giờ, trực tiếp giải quyết cơm trưa bằng Hamburger và cà phê, sau đó lên tàu xuất phát tới điểm đến.

Điểm đến cũng không quá xa, đi tàu cao tốc ba giờ là đến trạm.

Đến nơi, Vinh Mặc dẫn Sầm Tuế trực tiếp đi thuê một chiếc xe, sau đó tự mình lái xe đi tới thị trấn.

Lúc đến thị trấn đã là xế chiều, mặt trời đã lặn về phía tây trên đường chân trời, đỏ như nửa trái lựu.

Chưa tới nửa giờ sau, toàn bộ thị trấn nhỏ đã chìm vào màn đêm tăm tối.

Đêm mùa đông buông xuống rất nhanh.

Sầm Tuế đứng ở cửa sổ trong phòng khách sạn nhìn ra phía ngoài, bên ngoài đã tối đen như mực.

Sau khi thu dọn hành lý vào trong khách sạn, cô và Vinh Mặc ra ngoài tìm chỗ ăn cơm tối.

Cơm tối cũng chỉ tìm nhà hàng nhỏ tùy tiện ăn một ít, sau đó Vinh Mặc dẫn Sầm Tuế đi lòng vòng gần cửa hàng của lão Lưu.

Thời tiết lạnh giá, hai người đều mang theo khăn quàng cổ và mũ, khuôn mặt lộ ra không nhiều.

Nắm tay nhau đi trong màn đêm, không khác gì những đôi tình nhân bình thường cùng nhau ra ngoài đi dạo.

Mặt tiền của cửa hàng lão Lưu nhìn không lớn, bảng hiệu chữ trắng nền đỏ, phía trên in năm chữ to “Hàng mỹ nghệ Phú Văn”.

Bây giờ đã đóng cửa, hộp đèn bảng hiệu của cửa hàng cũng đã tắt, mượn đèn đường mới miễn cưỡng thấy được mấy chữ lớn màu trắng này.



Vinh Mặc và Sầm Tuế đi bộ một vòng ở gần đó, không thấy được chuyện gì khác thường nên cũng quay về khách sạn.

Về đến khách sạn, họ cởi áo bông, mũ và khăn quàng cổ ra, Sầm Tuế đi lấy một ly nước nóng, ngồi xuống khoanh tay hỏi Vinh Mặc: “Anh chưa từng thấy người đến giao hàng là người nào sao?”

Vinh Mặc ngồi xuống giường đối diện với cô: “Trước đó có đụng phải một lần, là một chiếc xe tải nhỏ rất bình thường. Anh có thử bám theo một lúc, nhưng sợ bị phát hiện nên cũng dám bám sát, cũng không theo dõi được. Sau đó nhờ người kiểm tra biển số thì phát hiện là biển số giả, không tra được thông tin chủ xe giao hàng.”

Sầm Tuế bưng ly nước ấm lên miệng uống một ngụm.

Bọn họ biết làm chuyện này là phạm pháp nên chắc chắn sẽ rất cẩn thận về mọi mặt.

Cô cũng không hiểu phương diện này lắm, nên cũng không nói thêm gì nữa.

Uống nước xong thì cũng đã muộn, Sầm Tuế và Vinh Mặc lần lượt rửa mặt chuẩn bị đi ngủ.

Hai người bọn họ ở một căn phòng, là một phòng bình thường có hai giường.

Sau khi tắt đèn, Sầm Tuế nằm ở trên giường, chớp mắt, lại tò mò hỏi Vinh Mặc: “Liên kết chặt chẽ với nhau như vậy, đã trở thành mạng lưới làm giả hoàn chỉnh, chắc là rất lợi hại nhỉ?”

Vinh Mặc nằm trên giường bên cạnh cô nhẹ nhàng trả lời: “Ừm, thế lực sau lưng chắc là rất lớn, giống chỗ lão Lưu tập trung xuất hàng, còn có hang ổ làm giả, chắc là cũng không chỉ có một hai nơi.”

Sầm Tuế nghiêng người đối diện với anh.

Mặc dù cái gì cũng không nhìn thấy, nhưng vẫn hướng về phía anh nói: “Nhưng bây giờ anh vẫn chưa tra được cái gì, cái này phải lúc nào mới tra được? Cho dù phá được một cái hang ổ, nhưng không tra được ông chủ thật sự là ai, thì cũng không thể dọn sạch sẽ.”

Nói xong trong lòng có hơi thấp thỏm, lại nói: “Còn có thế lực của người này lớn như vậy, lỡ như chúng ta bị phát hiện thì không phải mỗi ngày đều sống trong nơm nớp lo sợ sao? Có khi còn chưa bắt được họ chúng ta đã tiêu đời trước.”

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...