Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 288:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Sầm Tuế quấn khăn quàng cổ, ngồi ở bên cạnh ngơ ngác hỏi một câu: “Cái này mà các ông còn có chuyên gia sao?”
Lão Lưu nhìn cô cười, chỉ coi cô là cô gái nhỏ cái gì cũng không hiểu, giọng điệu thân thiện nói: “Tất nhiên là có chuyên gia, những vật này không phải tùy tiện có thể nung ra, bên trong còn có rất nhiều bước.”
Sầm Tuế tiếp tục ngu ngơ hỏi: “Vậy chuyên gia của các ông là ai vậy? Những chuyên gia lớn sao?”
Lão Lưu lại cười: “Cái này tôi cũng không biết, tôi chỉ hỗ trợ xuất hàng, cái khác không quan tâm nhiều.”
Thấy hỏi không ra được gì, Sầm Tuế cũng không hỏi nhiều.
Tránh việc hỏi thăm nhiều lại bị lão Lưu nhận ra gì đó.
Ngồi uống trà tán gẫu xong, Vinh Mặc đưa tiền lấy hàng rồi dẫn Sầm Tuế đi.
Cũng như lúc trước, giống như con buôn đồ cổ bình thường lại lòng dạ hiểm ác, không có gì đặc biệt.
Bởi vì đã đến giữa trưa nên Vinh Mặc cũng không lái xe về khách sạn.
Anh trực tiếp dẫn Sầm Tuế tìm một nhà hàng nhỏ giải quyết cơm trưa trước.
Sầm Tuế ngồi xuống cạnh bàn ăn, uống ngụm trà nóng nói: “Ông ta rất kín miệng, một chút tin tức cần thiết cũng không nói.”
Vinh Mặc cầm thực đơn trong tay lật xem, mở miệng nói: “Cũng có thể là thật sự không biết.”
Sầm Tuế cầm ly nước ấm nhìn anh: “Vậy chuyện này không phải lại mắc kẹt sao?”
Vinh Mặc chọn đồ ăn xong, cơ bản đều là món Sầm Tuế thích ăn, sau đó rất bình thản nói: “Chắc chắn sẽ có điểm đột phá, có thể dựa vào người giao hàng để có thể tiến thêm một bước.”
Mà muốn dựa vào người giao hàng, chỉ có thể dựa vào tiếp tục bồi dưỡng mối quan hệ.
Cái này cũng giống như làm nội gián, chỉ có từng bước một lấy được toàn bộ sự tin tưởng của bọn họ, thành công đánh vào nội bộ tổ chức của bọn họ mới có thể biết được nhiều bí mật hơn.
Sầm Tuế cầm cái ly thở dài, chỉ cảm thấy con đường phía trước còn rất dài.
Điều tra theo tiết tấu như vậy thì không biết bao giờ mới có thể có kết quả.
Nhưng cô cũng không nói gì chán nản, hít sâu một hơi cổ vũ Vinh Mặc: “Cố lên!”
Vinh Mặc nhìn cô mỉm cười: “Em không cần lo lắng, cứ coi như ra ngoài chơi là được.”
Sầm Tuế gật đầu: “Đúng là không khác gì ra ngoài chơi.”
***
Nói là ra ngoài chơi, buổi chiều Vinh Mặc lái xe chở Sầm Tuế đi vòng quanh thị trấn nhỏ.
Đi dạo một vài danh lam thắng cảnh và công viên nhỏ, tìm và ăn rất nhiều món ăn vặt.
Ăn uống no nê nên bữa tối cũng không tìm chỗ ăn nữa.
Ăn no rồi cũng chơi mệt rồi thì quay lại khách sạn nằm nghỉ ngơi xem tivi.
Làm giao dịch với lão Lưu xong Vinh Mặc cũng không đi vội.
Mỗi lần anh tới đều sẽ ở thêm hai ngày, nghĩ có khi may mắn có thể lần ra manh mối khác.
Lại ở một đêm yên ổn trong khách sạn.
Ngày hôm sau rảnh rỗi Vinh Mặc và Sầm Tuế đi tìm nhà hàng gần đó để ăn sáng.
Lúc ngồi bên cạnh bàn ăn bánh bao, Sầm Tuế và Vinh Mặc bàn bạc hôm nay đi chơi gì.
Đúng lúc đang bàn bạc, Sầm Tuế vô tình ngẩng đầu nhìn về phía cửa, chợt nhìn thấy một ông lão dẫn theo một người đàn ông trung niên bước vào nhà hàng.
Cảm thấy ông lão kia khá quen nên Sầm Tuế hơi sửng sốt.
Cô trầm ngâm suy nghĩ kỹ càng, rốt cuộc không nhớ ra được vì sao nhìn quen mắt, cô cũng thôi không để ý, cho rằng mình nhìn nhầm.
Nhưng cô nhìn thấy ông lão kia ngồi xuống ăn sáng, dáng vẻ vừa cười vừa nói với người đàn ông trung niên kia, vẫn cảm thấy giống như đã gặp ở đâu.
Thế là cô đưa tay nhẹ nhàng đụng Vinh Mặc để anh nhìn sang, cũng nhỏ giọng nói: "Anh biết ông lão kia không?"
Vinh Mặc ngoảnh đầu nhìn sang, trong nháy mắt giật mình.
Có lẽ thời gian quá lâu nên ký ức của Sầm Tuế mơ hồ, nhưng anh sẽ không quên, đây là chuyên gia giám định của phòng đấu giá Thượng Thành - Tiết Trưởng Hải. Lúc đó Sầm Tuế đi Thượng Thành giao kinh Đà La Ni đã được chính ông ta dẫn đầu ra đón tiếp.
Nhân vật như ông ta sao lại chạy tới cái thị trấn nhỏ này?
Nghĩ tới đây, nhịp tim của Vinh Mặc dần nặng nề và đập nhanh hơn.
Anh thu lại ánh mắt nhìn về phía Sầm Tuế, đột nhiên nhớ tới lúc cô nói với anh - Cô nói bản thân mình mang vầng hào quang may mắn, là một phúc tướng.
Nếu như anh đoán không nhầm thì Sầm Tuế còn thật sự là một phúc tướng may mắn được ông trời ban tặng.
Mặc dù máu trên người đã sôi sục, nhưng Vinh Mặc cũng không biểu hiện gì trên mặt, anh cũng im lặng.
Anh dẫn Sầm Tuế nhanh chóng ăn xong bữa sáng, lách qua ánh mắt của Tiết Trưởng Hải rời khỏi nhà hàng.
Quay lại ngồi vào trong xe anh mới nói với Sầm Tuế: "Ông ta là Tiết Trưởng Hải."
Sầm Tuế thoáng phản ứng với cái tên này, lắc đầu nói: "Em không nhớ."
Vinh Mặc vẫn chưa xuất phát, giúp cô nhớ lại: "Chuyên gia đấu giá của phòng đấu giá Thượng Thành, Đà La Ni của em được chính ông ta giám định."
Sầm Tuế nghe nói như thế lập tức nhớ lại, chợt vỗ tay nói: "Em đã nói nhìn rất quen mà!"
Sầm Tuế quấn khăn quàng cổ, ngồi ở bên cạnh ngơ ngác hỏi một câu: “Cái này mà các ông còn có chuyên gia sao?”
Lão Lưu nhìn cô cười, chỉ coi cô là cô gái nhỏ cái gì cũng không hiểu, giọng điệu thân thiện nói: “Tất nhiên là có chuyên gia, những vật này không phải tùy tiện có thể nung ra, bên trong còn có rất nhiều bước.”
Sầm Tuế tiếp tục ngu ngơ hỏi: “Vậy chuyên gia của các ông là ai vậy? Những chuyên gia lớn sao?”
Lão Lưu lại cười: “Cái này tôi cũng không biết, tôi chỉ hỗ trợ xuất hàng, cái khác không quan tâm nhiều.”
Thấy hỏi không ra được gì, Sầm Tuế cũng không hỏi nhiều.
Tránh việc hỏi thăm nhiều lại bị lão Lưu nhận ra gì đó.
Ngồi uống trà tán gẫu xong, Vinh Mặc đưa tiền lấy hàng rồi dẫn Sầm Tuế đi.
Cũng như lúc trước, giống như con buôn đồ cổ bình thường lại lòng dạ hiểm ác, không có gì đặc biệt.
Bởi vì đã đến giữa trưa nên Vinh Mặc cũng không lái xe về khách sạn.
Anh trực tiếp dẫn Sầm Tuế tìm một nhà hàng nhỏ giải quyết cơm trưa trước.
Sầm Tuế ngồi xuống cạnh bàn ăn, uống ngụm trà nóng nói: “Ông ta rất kín miệng, một chút tin tức cần thiết cũng không nói.”
Vinh Mặc cầm thực đơn trong tay lật xem, mở miệng nói: “Cũng có thể là thật sự không biết.”
Sầm Tuế cầm ly nước ấm nhìn anh: “Vậy chuyện này không phải lại mắc kẹt sao?”
Vinh Mặc chọn đồ ăn xong, cơ bản đều là món Sầm Tuế thích ăn, sau đó rất bình thản nói: “Chắc chắn sẽ có điểm đột phá, có thể dựa vào người giao hàng để có thể tiến thêm một bước.”
Mà muốn dựa vào người giao hàng, chỉ có thể dựa vào tiếp tục bồi dưỡng mối quan hệ.
Cái này cũng giống như làm nội gián, chỉ có từng bước một lấy được toàn bộ sự tin tưởng của bọn họ, thành công đánh vào nội bộ tổ chức của bọn họ mới có thể biết được nhiều bí mật hơn.
Sầm Tuế cầm cái ly thở dài, chỉ cảm thấy con đường phía trước còn rất dài.
Điều tra theo tiết tấu như vậy thì không biết bao giờ mới có thể có kết quả.
Nhưng cô cũng không nói gì chán nản, hít sâu một hơi cổ vũ Vinh Mặc: “Cố lên!”
Vinh Mặc nhìn cô mỉm cười: “Em không cần lo lắng, cứ coi như ra ngoài chơi là được.”
Sầm Tuế gật đầu: “Đúng là không khác gì ra ngoài chơi.”
***
Nói là ra ngoài chơi, buổi chiều Vinh Mặc lái xe chở Sầm Tuế đi vòng quanh thị trấn nhỏ.
Đi dạo một vài danh lam thắng cảnh và công viên nhỏ, tìm và ăn rất nhiều món ăn vặt.
Ăn uống no nê nên bữa tối cũng không tìm chỗ ăn nữa.
Ăn no rồi cũng chơi mệt rồi thì quay lại khách sạn nằm nghỉ ngơi xem tivi.
Làm giao dịch với lão Lưu xong Vinh Mặc cũng không đi vội.
Mỗi lần anh tới đều sẽ ở thêm hai ngày, nghĩ có khi may mắn có thể lần ra manh mối khác.
Lại ở một đêm yên ổn trong khách sạn.
Ngày hôm sau rảnh rỗi Vinh Mặc và Sầm Tuế đi tìm nhà hàng gần đó để ăn sáng.
Lúc ngồi bên cạnh bàn ăn bánh bao, Sầm Tuế và Vinh Mặc bàn bạc hôm nay đi chơi gì.
Đúng lúc đang bàn bạc, Sầm Tuế vô tình ngẩng đầu nhìn về phía cửa, chợt nhìn thấy một ông lão dẫn theo một người đàn ông trung niên bước vào nhà hàng.
Cảm thấy ông lão kia khá quen nên Sầm Tuế hơi sửng sốt.
Cô trầm ngâm suy nghĩ kỹ càng, rốt cuộc không nhớ ra được vì sao nhìn quen mắt, cô cũng thôi không để ý, cho rằng mình nhìn nhầm.
Nhưng cô nhìn thấy ông lão kia ngồi xuống ăn sáng, dáng vẻ vừa cười vừa nói với người đàn ông trung niên kia, vẫn cảm thấy giống như đã gặp ở đâu.
Thế là cô đưa tay nhẹ nhàng đụng Vinh Mặc để anh nhìn sang, cũng nhỏ giọng nói: "Anh biết ông lão kia không?"
Vinh Mặc ngoảnh đầu nhìn sang, trong nháy mắt giật mình.
Có lẽ thời gian quá lâu nên ký ức của Sầm Tuế mơ hồ, nhưng anh sẽ không quên, đây là chuyên gia giám định của phòng đấu giá Thượng Thành - Tiết Trưởng Hải. Lúc đó Sầm Tuế đi Thượng Thành giao kinh Đà La Ni đã được chính ông ta dẫn đầu ra đón tiếp.
Nhân vật như ông ta sao lại chạy tới cái thị trấn nhỏ này?
Nghĩ tới đây, nhịp tim của Vinh Mặc dần nặng nề và đập nhanh hơn.
Anh thu lại ánh mắt nhìn về phía Sầm Tuế, đột nhiên nhớ tới lúc cô nói với anh - Cô nói bản thân mình mang vầng hào quang may mắn, là một phúc tướng.
Nếu như anh đoán không nhầm thì Sầm Tuế còn thật sự là một phúc tướng may mắn được ông trời ban tặng.
Mặc dù máu trên người đã sôi sục, nhưng Vinh Mặc cũng không biểu hiện gì trên mặt, anh cũng im lặng.
Anh dẫn Sầm Tuế nhanh chóng ăn xong bữa sáng, lách qua ánh mắt của Tiết Trưởng Hải rời khỏi nhà hàng.
Quay lại ngồi vào trong xe anh mới nói với Sầm Tuế: "Ông ta là Tiết Trưởng Hải."
Sầm Tuế thoáng phản ứng với cái tên này, lắc đầu nói: "Em không nhớ."
Vinh Mặc vẫn chưa xuất phát, giúp cô nhớ lại: "Chuyên gia đấu giá của phòng đấu giá Thượng Thành, Đà La Ni của em được chính ông ta giám định."
Sầm Tuế nghe nói như thế lập tức nhớ lại, chợt vỗ tay nói: "Em đã nói nhìn rất quen mà!"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook