Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 297:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Ngay khi anh thốt ra lời này xong, quả nhiên sắc mặt của Khương Mẫn trở nên cực kỳ khó coi.
Trong lòng bà ta nghĩ, mình đang vui vẻ tiếp đãi con dâu như vậy thế mà cô ta lại là người phụ nữ đã từng đi theo đuổi Vinh Mặc, đã thế còn là người Vinh Mặc không thích không muốn.
Bà ta cũng không phải là người có quan niệm cổ hủ, hiện tại người trẻ tuổi trước khi kết hôn yêu đương vài ba lần cũng là chuyện bình thường.
Nhưng mà Hạ Hi lại thích Vinh Mặc, cô ta không thể theo đuổi được anh nên mới quay đầu ở bên Vinh Đằng để được gả vào nhà họ Vinh, chuyện này làm bà ta khó có thể tiếp thu được.
Điều này nghĩa là gì chứ?
Vừa vào cửa đã tính để người đàn ông nhà mình đội nón xanh (*) sao?
(*) Theo quan niệm của Trung Quốc thì đội nón xanh chính là bị cắm sừng.
Cô ta gả vào nhà họ Vinh không phải bởi vì thích Vinh Đằng mà là muốn trở thành thím của Vinh Mặc để trả thù Vinh Mặc sao?
Sau khi kết hôn, nếu như Vinh Mặc cho cô ta cơ hội liệu có phải cô ta sẽ không tính toán gì mà lẻn vào trong phòng anh không?
Chỉ nghĩ đến đây là Khương Mẫn đã không thể miễn cưỡng duy trì được vẻ khách sáo này nữa.
Bà ta thong thả buông chiếc đũa trên tay xuống, lần đầu tiên chẳng thèm phân biệt trường hợp để lại mặt mũi, bà ta không nói một lời mà đứng thẳng dậy cất bước đi.
Trông thấy Khương Mẫn buông đũa chạy lấy người như vậy, Vinh Đằng hung hăng trừng mắt liếc nhìn Vinh Điềm một cái.
Sau đó anh ta mở miệng nói với Vinh Tri Hành rồi cũng vội vàng đứng dậy đuổi theo Khương Mẫn.
Vinh Tri Hành ngồi ở vị trí đầu tiên, trông thấy vẻ mặt đỏ đậm của Hạ Hi rồi quay đầu qua nhìn Vinh Mặc.
Vinh Mặc lại làm ra bộ dáng giống như chuyện này không liên quan gì đến mình, anh còn thong thả ung dung mà tiếp tục nghiêm túc ăn cơm.
Hạ Hi cũng không thể ngồi ở lại được nữa, cô ta nhỏ giọng nói một câu với Vinh Tri Hành: “Ba, con cũng ăn no rồi, ba từ từ ăn đi ạ.”
Nói xong cô ta cũng đứng dậy nhanh chóng từ phòng ăn đi trở về phòng của Vinh Đằng.
Vinh Điềm cũng ý thức được mình đã làm chuyện ngu xuẩn nên chỉ biết cúi đầu tiếp tục chọc cơm trong bát không nói thêm gì nữa.
Vinh Trí Hành nhìn cô ta bất lực nói một câu: “Còn ngồi đó nữa, không mau đi tìm mẹ với anh trai con xin lỗi đi? Đã lớn như vậy rồi, tự trong lòng mình còn không rõ cái gì nên nói cái gì không nên sao?”
Từ nhỏ đến lớn Vinh Điềm rất ít khi bị dạy bảo như vậy, vừa rồi thì cô ta bị Vinh Đằng trừng mắt nhìn còn bây giờ lại nghe thấy Vinh Tri Hành dạy dỗ mình như thế, trong nháy mắt cô ta đã nước mắt lưng tròng.
Tất nhiên bây giờ sẽ không nuốt được nổi cơm, cô ta làm ra khuôn mặt oan ức buông đũa xuống chạy lấy người.
Mấy người vừa đi nên hiện tại trên bàn chỉ còn dư lại mỗi Vinh Tri Hành, Cố Ninh Ngọc và Vinh Mặc.
Vinh Tri Hành làm bộ như không để ý gì cả mà nhìn về phía Vinh Mặc hỏi: “Con bé đó thật sự đã từng theo đuổi cháu sao?”
Vinh Mặc tiếp tục ăn cơm trả lời qua quýt một tiếng: “Vâng.”
Vinh Tri Hành vẫn nhìn anh: “Vậy là mị lực của thằng nhóc như cháu cũng lớn thật đấy, con bé đó gả cho Vinh Đằng không phải cũng vì cháu đó chứ?”
Đối với việc này Vinh Mặc không có hứng thú chút nào, anh chỉ nói qua loa: “Đó là chuyện giữa cô ta và Vinh Đằng.”
Vình Tri Hành cũng lười nói đến chuyện của Vinh Đằng và Hạ Hi, ông ấy lại nhìn Vinh Mặc hỏi: “Vậy còn cháu thì sao? Cháu dự định khi nào thì kết hôn?”
Vinh Mặc cũng không thật sự muốn nói chuyện phiếm với ông ấy lắm nhưng anh vẫn trả lời: “Chờ khi nào cô ấy tốt nghiệp lại nói sau.”
Vinh Tri Hành hít vào một hơi lại cầm chiếc đũa lên gắp thức ăn: “Vậy không phải còn hai năm nữa sao.”
Cố Ninh Ngọc ở bên cạnh đang im lặng ăn cơm, nghe được lời này vẻ mặt bà ấy lại ngẩn ra.
Chờ ai tốt nghiệp cơ?
Bạn gái sao?
Con trai bà ấy có bạn gái sao?
Tuy rằng trong lòng bà ấy còn có rất nhiều câu nghi vấn nhưng bà ấy cũng không mở miệng ra hỏi.
Bởi vì trong lòng bà ấy biết dù cho bà ấy có hỏi thì chắc hẳn Vinh Mặc cũng chẳng để ý đến bà ấy.
Sau đó bà ấy lại nghĩ vì sao ông ấy lại biết được chuyện này?
Chẳng lẽ giữa Vinh Mặc và ông ấy có liên hệ nào đó mà bọn họ không thể nhìn thấy được sao?
Tuy rằng trong lòng bà ấy phỏng đoán như vậy nhưng ngoài miệng vẫn không hỏi nhiều.
Sở dĩ bà ấy quyết định không đi ra nước ngoài là vì năm ngoái sau khi bà ấy biết được Vinh Mặc đang có ý định muốn trở về nhà họ Vinh cho nên bà ấy mới dự định sẽ ở lại bên cạnh anh. Dù sao có thêm một người cũng sẽ làm cho bà ấy có thêm một phần cảm giác tồn tại hơn.
Ngay khi anh thốt ra lời này xong, quả nhiên sắc mặt của Khương Mẫn trở nên cực kỳ khó coi.
Trong lòng bà ta nghĩ, mình đang vui vẻ tiếp đãi con dâu như vậy thế mà cô ta lại là người phụ nữ đã từng đi theo đuổi Vinh Mặc, đã thế còn là người Vinh Mặc không thích không muốn.
Bà ta cũng không phải là người có quan niệm cổ hủ, hiện tại người trẻ tuổi trước khi kết hôn yêu đương vài ba lần cũng là chuyện bình thường.
Nhưng mà Hạ Hi lại thích Vinh Mặc, cô ta không thể theo đuổi được anh nên mới quay đầu ở bên Vinh Đằng để được gả vào nhà họ Vinh, chuyện này làm bà ta khó có thể tiếp thu được.
Điều này nghĩa là gì chứ?
Vừa vào cửa đã tính để người đàn ông nhà mình đội nón xanh (*) sao?
(*) Theo quan niệm của Trung Quốc thì đội nón xanh chính là bị cắm sừng.
Cô ta gả vào nhà họ Vinh không phải bởi vì thích Vinh Đằng mà là muốn trở thành thím của Vinh Mặc để trả thù Vinh Mặc sao?
Sau khi kết hôn, nếu như Vinh Mặc cho cô ta cơ hội liệu có phải cô ta sẽ không tính toán gì mà lẻn vào trong phòng anh không?
Chỉ nghĩ đến đây là Khương Mẫn đã không thể miễn cưỡng duy trì được vẻ khách sáo này nữa.
Bà ta thong thả buông chiếc đũa trên tay xuống, lần đầu tiên chẳng thèm phân biệt trường hợp để lại mặt mũi, bà ta không nói một lời mà đứng thẳng dậy cất bước đi.
Trông thấy Khương Mẫn buông đũa chạy lấy người như vậy, Vinh Đằng hung hăng trừng mắt liếc nhìn Vinh Điềm một cái.
Sau đó anh ta mở miệng nói với Vinh Tri Hành rồi cũng vội vàng đứng dậy đuổi theo Khương Mẫn.
Vinh Tri Hành ngồi ở vị trí đầu tiên, trông thấy vẻ mặt đỏ đậm của Hạ Hi rồi quay đầu qua nhìn Vinh Mặc.
Vinh Mặc lại làm ra bộ dáng giống như chuyện này không liên quan gì đến mình, anh còn thong thả ung dung mà tiếp tục nghiêm túc ăn cơm.
Hạ Hi cũng không thể ngồi ở lại được nữa, cô ta nhỏ giọng nói một câu với Vinh Tri Hành: “Ba, con cũng ăn no rồi, ba từ từ ăn đi ạ.”
Nói xong cô ta cũng đứng dậy nhanh chóng từ phòng ăn đi trở về phòng của Vinh Đằng.
Vinh Điềm cũng ý thức được mình đã làm chuyện ngu xuẩn nên chỉ biết cúi đầu tiếp tục chọc cơm trong bát không nói thêm gì nữa.
Vinh Trí Hành nhìn cô ta bất lực nói một câu: “Còn ngồi đó nữa, không mau đi tìm mẹ với anh trai con xin lỗi đi? Đã lớn như vậy rồi, tự trong lòng mình còn không rõ cái gì nên nói cái gì không nên sao?”
Từ nhỏ đến lớn Vinh Điềm rất ít khi bị dạy bảo như vậy, vừa rồi thì cô ta bị Vinh Đằng trừng mắt nhìn còn bây giờ lại nghe thấy Vinh Tri Hành dạy dỗ mình như thế, trong nháy mắt cô ta đã nước mắt lưng tròng.
Tất nhiên bây giờ sẽ không nuốt được nổi cơm, cô ta làm ra khuôn mặt oan ức buông đũa xuống chạy lấy người.
Mấy người vừa đi nên hiện tại trên bàn chỉ còn dư lại mỗi Vinh Tri Hành, Cố Ninh Ngọc và Vinh Mặc.
Vinh Tri Hành làm bộ như không để ý gì cả mà nhìn về phía Vinh Mặc hỏi: “Con bé đó thật sự đã từng theo đuổi cháu sao?”
Vinh Mặc tiếp tục ăn cơm trả lời qua quýt một tiếng: “Vâng.”
Vinh Tri Hành vẫn nhìn anh: “Vậy là mị lực của thằng nhóc như cháu cũng lớn thật đấy, con bé đó gả cho Vinh Đằng không phải cũng vì cháu đó chứ?”
Đối với việc này Vinh Mặc không có hứng thú chút nào, anh chỉ nói qua loa: “Đó là chuyện giữa cô ta và Vinh Đằng.”
Vình Tri Hành cũng lười nói đến chuyện của Vinh Đằng và Hạ Hi, ông ấy lại nhìn Vinh Mặc hỏi: “Vậy còn cháu thì sao? Cháu dự định khi nào thì kết hôn?”
Vinh Mặc cũng không thật sự muốn nói chuyện phiếm với ông ấy lắm nhưng anh vẫn trả lời: “Chờ khi nào cô ấy tốt nghiệp lại nói sau.”
Vinh Tri Hành hít vào một hơi lại cầm chiếc đũa lên gắp thức ăn: “Vậy không phải còn hai năm nữa sao.”
Cố Ninh Ngọc ở bên cạnh đang im lặng ăn cơm, nghe được lời này vẻ mặt bà ấy lại ngẩn ra.
Chờ ai tốt nghiệp cơ?
Bạn gái sao?
Con trai bà ấy có bạn gái sao?
Tuy rằng trong lòng bà ấy còn có rất nhiều câu nghi vấn nhưng bà ấy cũng không mở miệng ra hỏi.
Bởi vì trong lòng bà ấy biết dù cho bà ấy có hỏi thì chắc hẳn Vinh Mặc cũng chẳng để ý đến bà ấy.
Sau đó bà ấy lại nghĩ vì sao ông ấy lại biết được chuyện này?
Chẳng lẽ giữa Vinh Mặc và ông ấy có liên hệ nào đó mà bọn họ không thể nhìn thấy được sao?
Tuy rằng trong lòng bà ấy phỏng đoán như vậy nhưng ngoài miệng vẫn không hỏi nhiều.
Sở dĩ bà ấy quyết định không đi ra nước ngoài là vì năm ngoái sau khi bà ấy biết được Vinh Mặc đang có ý định muốn trở về nhà họ Vinh cho nên bà ấy mới dự định sẽ ở lại bên cạnh anh. Dù sao có thêm một người cũng sẽ làm cho bà ấy có thêm một phần cảm giác tồn tại hơn.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook