Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Vừa nói vừa bắt đầu thở hổn hển: "Em nói sao nói móc hai ngàn vạn tệ là móc ngay, đúng là hào phóng không phải người bình thường, hóa ra là hai ngàn vạn tệ trong mắt anh cơ bản không coi là nhiều, lại còn bình Thiên Tự..."

Nói xong bắt đầu ngẫm lại chính mình: "Em cũng thật là ngốc!"

Vinh Mặc muốn tiến tới và đưa tay cho cô thở dễ dàng hơn, Sầm Tuế giơ tay ngăn anh lại.

Cô vẫn tỏ ra tức giận nhìn anh chằm chằm, trừng một lúc rồi nói tiếp: "Khó trách có đôi lúc cảm thấy anh rất khó hiểu, một tay buôn đồ cổ nhỏ, khí chất còn rất tốt, vừa học hỏi vừa chiến đấu, giống như mèo máy, muốn cái gì có cái đó."

Vinh Mặc bị cô nói đùa, nhìn cô không nhịn được mà nở nụ cười.

Sầm Tuế nhìn anh cười thì càng giận hơn: "Anh cười cái gì? Đùa giỡn em như vậy anh vui lắm sao? Anh có coi em là bạn gái không? Chuyện tổ tông nhà em đều nói cho anh, kết quả anh cái gì cũng giấu diếm em, còn không biết xấu hổ mà cười à?"

Vinh Mặc nghe cô nói như vậy, vẫn hơi buồn cười, nhưng lần này nhịn được.

Biểu cảm của anh nghiêm túc ngay ngắn lại, nhưng nó vẫn chưa biến mất.

Cô và Vinh Mặc giằng co như vậy một lúc, cô lại hỏi: "Anh muốn trở về mừng thọ tám mươi tuổi của ông nội anh là nhân cơ hội trở về nhà họ Vinh sao?"

Vinh Mặc gật đầu: “Anh phải trở về trước khi Vinh Đằng chưa làm ra việc gì, cố gắng tiếp nhận mọi việc trong công ty.”

Sầm Tuế lại lấy gối ôm tới ôm vào trong ngực, lùi ra sau ghế salon, nhỏ nhen nói: “Ông lão ấy cũng không tử tế, uổng công em tiếp đãi ông ấy như vậy, vậy mà ông ấy lại cùng anh lừa gạt em. Bây giờ mừng thọ tám mươi tuổi còn không biết xấu hổ mời em tới.”

Nói xong lời này, cô đột nhiên buông gối xuống đứng dậy.



Sau khi đứng dậy cũng không cho Vinh Mặc thời gian phản ứng, trực tiếp mang dép lê đứng dậy, vừa đi vừa nói: “Không được, em phải tiêu hóa xong chuyện này rồi suy nghĩ kỹ càng mối quan hệ của chúng ta.”

Vinh Mặc: “...”

Vừa rồi mới nói sau này cô chính là người nhà của anh, bây giờ lại muốn cân nhắc lại mối quan hệ sao?

Vinh Mặc đứng dậy đi theo phía sau cô, tiếp tục nói xin lỗi: “Tuế Tuế, thật sự không phải anh cố ý muốn lừa em.”

Sầm Tuế cũng không quay đầu lại, nói: “Nói dối đều là do anh nói ra, không phải cố ý cũng là cố tình.”

Vinh Mặc còn muốn tiếp tục nói xin lỗi mong tha thứ, nhưng đi theo Sầm Tuế đến cửa phòng cô thì bị Sầm Tuế quay người chặn lại.

Tay Sầm Tuế cầm nắm cửa, nhìn anh nói: “Chuyện này quá đột ngột, em cần thời gian tỉnh táo lại để suy nghĩ kỹ hơn, không cho phép anh quấy rầy em nữa.”

Vinh Mặc bị chặn ở ngoài cửa, nhìn vào mắt Sầm Tuế, một lát sau hít vào: “Được rồi.”

Đúng là lúc trước anh cũng chưa cho cô bất kỳ ám chỉ nào, cũng không có gì làm nền, đột nhiên thẳng thắn quá mức, cần cho cô một ít thời gian để tiêu hóa.

Buổi tối Sầm Tuế rửa mặt xong nằm ở trên giường, lật qua lật lại nghĩ tới chuyện này.

Lượng tin tức quá lớn, sự cố quá nhiều, cô lật lại tất cả các thông tin liên quan và ký ức trong đầu kết hợp lại, để cho bản thân tiêu hóa và hoàn toàn tiếp nhận sự thật bất ngờ này.

Đầu óc không thể nghỉ ngơi, lật qua lật lại đến nửa đêm mới miễn cưỡng ngủ.

Ngày nghỉ không đặt đồng hồ báo thức nên hôm sau thức dậy rất muộn, Vinh Mặc cũng không gõ cửa đánh thức cô dậy.

Đợi cô rửa mặt xong cũng đã là mười một giờ trưa.



Vinh Mặc không tới Trân Bảo Trai mở cửa buôn bán, chờ Sầm Tuế thức dậy làm cho cô một ít đồ ăn lót dạ, sau đó trực tiếp nấu cơm trưa.

Nấu cơm trưa xong, hai người ngồi ở bàn ăn cơm.

Sầm Tuế cầm đũa, thỉnh thoảng nhìn Vinh Mặc, nhưng lại không mở miệng nói chuyện.

Vinh Mặc đành phải mở miệng hỏi cô trước: "Em tiêu hóa và suy nghĩ thế nào rồi?"

Sầm Tuế "hừ" một tiếng, tiếp tục kiêu ngạo nói: “Phải xem biểu hiện của anh, nếu sau này còn dám lừa em…”

“Sẽ không có sau này.” Vinh Mặc vô cùng quả quyết ngắt lời Sầm Tuế: “Anh cam đoan với em, sau này cho dù có chuyện gì, nhất định để em biết đầu tiên, tuyệt đối sẽ không giấu diếm em chuyện gì.”

Sầm Tuế có hơi hài lòng, nhưng vẫn nói: “Xem biểu hiện của anh đã, bây giờ anh chính thức bước vào giai đoạn quan sát, đánh giá.”

Miễn là không cân nhắc lại mối quan hệ thì như thế nào cũng được.

Dáng vẻ Vinh Mặc tỏ ra phục tùng nở nụ cười, nhìn về phía Sầm Tuế nói: “Anh sẽ tranh thủ biểu hiện điểm tối đa để bù đắp lỗi lầm của mình.”

Sầm Tuế biết rằng anh không cố ý lừa mình, cũng có thể hiểu anh, thậm chí không định giữ mãi việc này không buông.

Chẳng qua đây đúng là anh đã làm sai trước, nên cô vẫn phải có thái độ.

Sầm Tuế không nói thêm về chuyện này nữa, cúi đầu xuống yên lặng ăn cơm.

Tập trung ăn cơm một lúc lại nghĩ tới chuyện gì đó, ngẩng đầu hỏi Vinh Mặc: “Tiệc mừng thọ tám mươi tuổi của ông nội anh dự định tổ chức như thế nào?"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...