Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 312:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Cô với Lý Tinh Văn, Tiền Trân Trân tiếp tục đảm nhiệm vai trò là những nhân vật nhỏ bé, chỉ nên nỏi những chủ đề cấp thấp liên quan đến bữa tiệc này thôi.
Khi bọn họ đang nói chuyện thì Vinh Mặc và mẹ anh là Cố Ninh Ngọc cũng đi tới.
Nhưng hai người bọn họ cũng không có cảm giác tồn tại giống như mấy người Sầm Tuế vậy, nên cũng không khiến mọi người xung quanh xôn xao.
Hạ Hi với Vinh Đằng đứng cùng với nhau, vừa nhìn thấy Vinh Mặc và Cố Ninh Ngọc tới, vừa nhìn thấy họ liền cười nói: “Tới thì làm sao chứ, ở trong mắt người khác cũng có khác gì người qua đường đâu, không ai quen biết bọn họ cả. Chúng ta mới là người nhà họ Vinh, còn bọn họ chẳng là gì cả.”
Vinh Đằng căn bản không để Vinh Mặc cùng Cố Ninh Ngọc vào mắt, nên anh ta cũng lười nói.
Buổi tiệc mừng thọ tám mươi tuổi của ông cụ Vinh thì vai chính chủ yếu là ông ấy và vợ ông, còn vai phụ sau đó là anh ta với Hạ Hi, còn Cố Minh Ngọc với ai đó cũng chỉ giống như những vị khách bình thường đến chúc thọ thôi.
Đối với tình huống này, Vinh Mặc và Cố Ninh Ngọc lại chẳng cảm thấy gì khác lạ cả.
Mặc dù quan hệ đằng sau không mấy tốt đẹp nhưng hai người họ vẫn ăn ý diễn tình cảm mẹ con như bình thường.
Vinh Mặc tìm thấy Sầm Tuế ở trong bữa tiệc, Cố Ninh Ngọc cũng đi cùng anh đến chỗ cô.
Sầm Tuế nhìn thấy Vinh Mặc đi tới, cô buông ly rượu xuống rồi cười chào hỏi anh, “Anh tới rồi.”
Sầm Tuế chào hỏi anh xong, Lý Tinh Văn cùng Tiền Trân Trân đều kinh ngạc nhìn Vinh Mặc.
Hai người ngạc nhiên mất một lúc, sau đó Lý Tinh Văn chớp chớp mắt rồi nói: “Oa, ông chủ Vinh, hôm nay anh đẹp trai quá đi!”
Ngày thường anh cũng chỉ là một ông chủ ở một cửa hàng đồ cổ nhỏ, nên anh ăn mặc rất bình thường.
Còn ăn mặc chỉnh tề như hôm nay thì là lần đầu tiên, quả đúng là đẹp trai khiến người ta muốn chảy cả nước miếng mà!
Vinh Mặc cười nhẹ, tỏ vẻ ghi nhận lời khen của Lý Tinh Văn.
Sầm Tuế lại khá bình tĩnh, cô không bị vẻ đẹp trai của Vinh Mặc làm cho choáng váng, nhìn bên cạnh anh còn có một người phụ nữ trung niên, cô chủ động hỏi: “Vị này là...”
Vinh Mặc thấy cô hỏi đến Cố Ninh Ngọc, anh cũng tự nhiên giới thiệu: “Đây là mẹ tôi, Cố nữ sĩ.”
Sầm Tuế nghe xong lời này, vội vàng chào hỏi: “Chào dì ạ.”
Là bạn cùng phòng của Sầm Tuế, Lý Tinh Văn với Tiền Trân Trân cũng lịch sử chào hỏi bà: “Chào dì ạ.”
Cố Ninh Ngọc cười lên lộ ra vẻ hiền hòa, đáp lại một câu: “Chào các cháu.”
Đợi mọi người giới thiệu xong, Vinh Mặc lại giới thiệu ba người họ cho Cố Ninh Ngọc, “Đây là bạn gái con, Sầm Tuế, còn hai người này là bạn cùng phòng của cô ấy, Lý Tinh Văn và Tiền Trân Trân.”
Cố Ninh Ngọc nghe thấy hai chữ “Bạn gái” thì đôi mắt bà bỗng dưng sáng ngời.
Sau đó bà nhìn chằm chằm vào Sầm Tuế, sau đó cười nói: “Được rồi, sau này rảnh cứ tới nhà thăm dì nhé.”
Sầm Tuế biết quan hệ giữa Vinh Mặc với mẹ anh không tốt lắm.
Nghe được lời này, cô nhìn thoáng qua Vinh Mặc theo bản năng, nhưng cô cũng không thể không nể mặt Cố Ninh Ngọc được, cô vẫn cười lẽ phép đáp lại, “Được ạ.”
Đứng nói một lúc, Vinh Mặc và Cố Ninh Ngọc còn có chuyện phải làm nên rời đi trước.
Hai người họ vừa đi thì chỉ còn ba người Sầm Tuế đứng quanh chiếc bàn.
Lý Tinh Văn vốn không suy nghĩ nhiều, nhưng còn Tiền Trân Trân vừa nhìn Sầm Tuế đã cảm giác được có gì đó không thích hợp lắm rồi.
Nhà thiết kế ở khách sạn cao cấp tới tận cửa tạo hành cho bọn họ, còn chuẩn bị lễ phục rồi trang sức, sau khi ra khỏi khách sạn còn có cả siêu xe đón đưa, hiện tại còn gặp Vinh Mặc mặc vest đi giày da sang trọng, bên cạnh còn có một quý bà nói là mẹ của anh.
Tiền Trân Trân nhìn chằm chằm Sầm Tuế, muốn hỏi nhưng lại không biết nên hỏi từ đâu.
Lúc cô ấy đang suy nghĩ xem nên mở miệng hỏi thế nào thì Sầm Tuế đã cầm túi xách trên bàn lên rồi nói muốn đi vệ sinh.
Vì mặc lễ phục và đi giày cao gót nên đi lại cũng không tiện lắm, do vậy Lý Tinh Văn với Tiền Trân Trân cũng không đi cùng Sầm Tuế.
Sầm Tuế đi vệ sinh một mình, sau khi ra khỏi nhà vệ sinh định quay lại tìm Lý Tinh Văn cùng Tiền Trân Trân.
Trên đường về cô đang ngơ ngác thì không cẩn thận đụng vào một người.
Sau khi hết kinh ngạc cô liền xin lỗi người kia, nhưng vừa nói xin lỗi xong , cô ngẩng đầu lên lại thấy một người lễ phục màu hồng đứng bên cạnh một người đàn ông, đó là Đổng Tinh Tinh.
Ánh mắt chạm nhau, cả sầm tuế và đổng tinh tinh đều ngây người kinh ngạc.
Sầm Tuế và Đổng Tinh Tinh: “???”
Sầm Tuế chớp chớp đôi mắt, cô nghĩ—— hôm nay là ngày gì vậy không biết nữa??
Toàn đụng phải những người không nên đụng!
Đây là Tu La Tràng trong truyền thuyết sao?!
Hai người đều sững sờ, sau đó vẫn là Đổng Tinh Tinh phản ứng lại trước.
Cô với Lý Tinh Văn, Tiền Trân Trân tiếp tục đảm nhiệm vai trò là những nhân vật nhỏ bé, chỉ nên nỏi những chủ đề cấp thấp liên quan đến bữa tiệc này thôi.
Khi bọn họ đang nói chuyện thì Vinh Mặc và mẹ anh là Cố Ninh Ngọc cũng đi tới.
Nhưng hai người bọn họ cũng không có cảm giác tồn tại giống như mấy người Sầm Tuế vậy, nên cũng không khiến mọi người xung quanh xôn xao.
Hạ Hi với Vinh Đằng đứng cùng với nhau, vừa nhìn thấy Vinh Mặc và Cố Ninh Ngọc tới, vừa nhìn thấy họ liền cười nói: “Tới thì làm sao chứ, ở trong mắt người khác cũng có khác gì người qua đường đâu, không ai quen biết bọn họ cả. Chúng ta mới là người nhà họ Vinh, còn bọn họ chẳng là gì cả.”
Vinh Đằng căn bản không để Vinh Mặc cùng Cố Ninh Ngọc vào mắt, nên anh ta cũng lười nói.
Buổi tiệc mừng thọ tám mươi tuổi của ông cụ Vinh thì vai chính chủ yếu là ông ấy và vợ ông, còn vai phụ sau đó là anh ta với Hạ Hi, còn Cố Minh Ngọc với ai đó cũng chỉ giống như những vị khách bình thường đến chúc thọ thôi.
Đối với tình huống này, Vinh Mặc và Cố Ninh Ngọc lại chẳng cảm thấy gì khác lạ cả.
Mặc dù quan hệ đằng sau không mấy tốt đẹp nhưng hai người họ vẫn ăn ý diễn tình cảm mẹ con như bình thường.
Vinh Mặc tìm thấy Sầm Tuế ở trong bữa tiệc, Cố Ninh Ngọc cũng đi cùng anh đến chỗ cô.
Sầm Tuế nhìn thấy Vinh Mặc đi tới, cô buông ly rượu xuống rồi cười chào hỏi anh, “Anh tới rồi.”
Sầm Tuế chào hỏi anh xong, Lý Tinh Văn cùng Tiền Trân Trân đều kinh ngạc nhìn Vinh Mặc.
Hai người ngạc nhiên mất một lúc, sau đó Lý Tinh Văn chớp chớp mắt rồi nói: “Oa, ông chủ Vinh, hôm nay anh đẹp trai quá đi!”
Ngày thường anh cũng chỉ là một ông chủ ở một cửa hàng đồ cổ nhỏ, nên anh ăn mặc rất bình thường.
Còn ăn mặc chỉnh tề như hôm nay thì là lần đầu tiên, quả đúng là đẹp trai khiến người ta muốn chảy cả nước miếng mà!
Vinh Mặc cười nhẹ, tỏ vẻ ghi nhận lời khen của Lý Tinh Văn.
Sầm Tuế lại khá bình tĩnh, cô không bị vẻ đẹp trai của Vinh Mặc làm cho choáng váng, nhìn bên cạnh anh còn có một người phụ nữ trung niên, cô chủ động hỏi: “Vị này là...”
Vinh Mặc thấy cô hỏi đến Cố Ninh Ngọc, anh cũng tự nhiên giới thiệu: “Đây là mẹ tôi, Cố nữ sĩ.”
Sầm Tuế nghe xong lời này, vội vàng chào hỏi: “Chào dì ạ.”
Là bạn cùng phòng của Sầm Tuế, Lý Tinh Văn với Tiền Trân Trân cũng lịch sử chào hỏi bà: “Chào dì ạ.”
Cố Ninh Ngọc cười lên lộ ra vẻ hiền hòa, đáp lại một câu: “Chào các cháu.”
Đợi mọi người giới thiệu xong, Vinh Mặc lại giới thiệu ba người họ cho Cố Ninh Ngọc, “Đây là bạn gái con, Sầm Tuế, còn hai người này là bạn cùng phòng của cô ấy, Lý Tinh Văn và Tiền Trân Trân.”
Cố Ninh Ngọc nghe thấy hai chữ “Bạn gái” thì đôi mắt bà bỗng dưng sáng ngời.
Sau đó bà nhìn chằm chằm vào Sầm Tuế, sau đó cười nói: “Được rồi, sau này rảnh cứ tới nhà thăm dì nhé.”
Sầm Tuế biết quan hệ giữa Vinh Mặc với mẹ anh không tốt lắm.
Nghe được lời này, cô nhìn thoáng qua Vinh Mặc theo bản năng, nhưng cô cũng không thể không nể mặt Cố Ninh Ngọc được, cô vẫn cười lẽ phép đáp lại, “Được ạ.”
Đứng nói một lúc, Vinh Mặc và Cố Ninh Ngọc còn có chuyện phải làm nên rời đi trước.
Hai người họ vừa đi thì chỉ còn ba người Sầm Tuế đứng quanh chiếc bàn.
Lý Tinh Văn vốn không suy nghĩ nhiều, nhưng còn Tiền Trân Trân vừa nhìn Sầm Tuế đã cảm giác được có gì đó không thích hợp lắm rồi.
Nhà thiết kế ở khách sạn cao cấp tới tận cửa tạo hành cho bọn họ, còn chuẩn bị lễ phục rồi trang sức, sau khi ra khỏi khách sạn còn có cả siêu xe đón đưa, hiện tại còn gặp Vinh Mặc mặc vest đi giày da sang trọng, bên cạnh còn có một quý bà nói là mẹ của anh.
Tiền Trân Trân nhìn chằm chằm Sầm Tuế, muốn hỏi nhưng lại không biết nên hỏi từ đâu.
Lúc cô ấy đang suy nghĩ xem nên mở miệng hỏi thế nào thì Sầm Tuế đã cầm túi xách trên bàn lên rồi nói muốn đi vệ sinh.
Vì mặc lễ phục và đi giày cao gót nên đi lại cũng không tiện lắm, do vậy Lý Tinh Văn với Tiền Trân Trân cũng không đi cùng Sầm Tuế.
Sầm Tuế đi vệ sinh một mình, sau khi ra khỏi nhà vệ sinh định quay lại tìm Lý Tinh Văn cùng Tiền Trân Trân.
Trên đường về cô đang ngơ ngác thì không cẩn thận đụng vào một người.
Sau khi hết kinh ngạc cô liền xin lỗi người kia, nhưng vừa nói xin lỗi xong , cô ngẩng đầu lên lại thấy một người lễ phục màu hồng đứng bên cạnh một người đàn ông, đó là Đổng Tinh Tinh.
Ánh mắt chạm nhau, cả sầm tuế và đổng tinh tinh đều ngây người kinh ngạc.
Sầm Tuế và Đổng Tinh Tinh: “???”
Sầm Tuế chớp chớp đôi mắt, cô nghĩ—— hôm nay là ngày gì vậy không biết nữa??
Toàn đụng phải những người không nên đụng!
Đây là Tu La Tràng trong truyền thuyết sao?!
Hai người đều sững sờ, sau đó vẫn là Đổng Tinh Tinh phản ứng lại trước.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook