Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 314:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Hiện tại cả người anh ta đều vô cùng khó chịu, anh ta cảm thấy hô hấp ngày càng khó khăn.
Dưới lòng bàn chân như nổi lửa, đứng thôi cũng cảm thấy nóng rát!
Hô hấp càng ngày càng gấp càng ngày càng khó chịu.
Vì để thả lỏng, anh ta giơ tay nhẹ nhàng tháo lỏng cà vạt ra.
Mà cùng lúc đó, trong đám người đã sớm ồn ào xôn xao cả lên.
Các phóng viên hưng phấn giơ máy ảnh lên, cảm thấy hôm nay tới đây đúng là đáng giá!
Mọi người dưới sân khấu cũng vô cùng náo nhiệt, họ vô cùng tò mò rốt cuộc vị tiểu thiếu gia trong truyền thuyết của nhà họ Vinh là như thế nào.
Có người còn chưa từng biết đến Vinh Chân, người bên cạnh cũng rất nhiệt tình phổ cập cho họ, ví dụ như Đổng Tinh Tinh, cô ta đành phải nghe bạn trai nói cho mới biết.
Ông cụ Vinh đúng là gừng càng già càng cay, cố ý nói úp úp mở mở để khiến không khí càng nóng lên.
Chỉ khi không khí hoàn toàn nóng lên, khiến cho lòng hiếu kỳ của mọi người lên tới đỉnh điểm thì mới đạt được hiệu quả tốt nhất.
Phí Tuyết Ni, Hứa Kiều Kiều cùng Vu Tiểu Mạn đứng cạnh nhau cũng rất tò mò hóng chuyện.
Tiền tài và địa vị của nhà họ Vinh ở thành phố Loan Khẩu thì bọn họ đều biết, hiện tại Hứa Kiều Kiều và Phí Tuyết Ni và Vu Tiểu Mạn lại được “phổ cập khoa học” về chuyện của tiểu thiếu gia nhà họ Vinh.
Nghe xong phổ cập khoa học, Phí Tuyết Ni nhỏ giọng nói: “Vậy tiểu thiếu gia Vinh Chân này mới là người thừa kế chính thức của nhà họ Vinh rồi...”
Hứa Kiều Kiều gật gật đầu, sau đó bảo Phí Tuyết Ni cùng Vu Tiểu Mạn nhìn Vinh Đằng, tiếp tục nhỏ giọng nói: “Cậu xem Vinh Đằng với vợ anh ta ở đằng kia kìa, hai người đang rất sột ruột rồi, Vinh Đằng còn phải thả lỏng cà vạt ra nữa kìa...”
Phí Tuyết Ni với Vu Tiểu Mạn nhìn qua, sau đó cười nói: “Chắc hiện tại trong lòng anh ta đang hoảng lắm.”
Hứa Kiều Kiều cười nói: “Chắc chắn rồi, vốn dĩ cho rằng nhà họ Vinh là của mình, nhưng kết quả lại vô cùng bất ngờ, tiểu thiếu gia đột nhiên trở lại, trong lòng có thể không hoảng hốt sao? Nếu không phải đang đứng đây, chắc chắn anh ta muốn chạy lên che miệng ông cụ rồi!”
Phí Tuyết Ni với Vu Tiểu Mạn hóng chuyện vô cùng vui vẻ, nhìn Vinh Đằng và Hạ Hi như vậy, bọn họ cũng thấy rất vui.
Vừa rồi khi Vinh Đằng và Hạ Hi vừa mới vào sảnh tiệc đã được phóng viên phỏng vấn, vẻ mặt đó vô cùng đắc ý, đối lập hoàn toàn với sắc mặt hiện tại, đúng là quá thú vị rồi!
Nhìn Vinh Đằng chán rồi, Phí Tuyết Ni lại hỏi: “Cũng không biết tiểu thiếu gia này có đẹp trai không nhỉ?”
Hứa Kiều Kiều nhìn về phía ông cụ Vinh tử trên sân khấu, nhỏ giọng phỏng đoán nói: “Vinh Đằng là con riêng, không có gen của nhà họ Vinh, nên cũng không đẹp trai lắm, nhưng mấy cậu nhìn ông cụ Vinh đi, lúc trẻ chắc chắn cũng rất tuấn tú, vậy nên cháu trai ông ấy chắc chắn cũng sẽ không kém.”
Vu Tiểu Mạn ở bên cạnh cũng gật gật đầu, “Chắc chắn đẹp trai hơn Vinh Đằng.”
Lúc này, ông cụ Vinh trên sân khấu cũng bắt đầu tiết lộ.
Ông ấy đứng trước microphone, trên mặt vẫn tươi cười, nói vào microphone: “Vậy hiện tại, hãy để cháu trai tôi nói với mọi người vài câu, sau này mọi người hãy nể mặt ông già này mà giúp đỡ đứa cháu này của tôi hơn nhé.”
Sau khi nói xong, ông liền ra hiệu với người nào đó ở dưới sân khấu.
Vinh Mặc cũng hiểu ý, anh bước đến chỗ sân khấu, sau đó bước lên sân khấu dưới ánh mắt của mọi người, sau đó đứng trước mặt Vinh Tri Hành. Hai ông cháu anh có điểm giống nhau, vừa nhìn đã biết là ông cháu ruột.
Vinh Mặc vừa lên sân khấu, đám người vừa yên lặng giờ lại sôi nổi lên.
Nhất là mấy cô gái mới lớn, trong nháy mắt Đổng thời phát ra những tiếng kinh ngạc nho nhỏ.
Vinh Mặc đứng trước microphone, chào hỏi đơn giản: “Chào mọi người, tự giới thiệu một chút, tôi là Vinh Chân.”
Sau đó anh vừa nói xong, đám người lại kinh ngạc, giống như mấy cô gái đang xem idol biểu diễn vậy.
Trong đám người dưới sân khấu, Lý Tinh Văn với Tiền Trân Trân ăn ý quay đầu lại nhìn chằm chằm Sầm Tuế, dùng ánh mắt như muốn đâm thủng cả người cô vậy.
Tiền Trân Trân mở miệng hỏi: “Mắt tớ không bị gì chứ, là bạn trai cậu sao?!”
Sầm Tuế giơ tay lên sờ trán, vốn dĩ cô đã chuẩn bị tâm lý trước rồi.
Đã đến nước này cô cũng đành gật đầu nói: “Ừm.”
Nhận được câu trả lời khẳng định, Lý Tinh Văn cùng Tiền Trân Trân trừng mắt, càng như muốn đâm thủng Sầm Tuế.
Sầm Tuế vẫn rất bình tĩnh, cô nhỏ giọng cầu xin nói: “Các chị em à, trở về...trở về tớ từ từ giải thích với các cậu...”
Lý Tinh Văn cùng Tiền Trân Trân thu lại biểu tình, tạm thời buông tha cho cô.
Bên kia, khi nhìn thấy Vinh Mặc lên sân khấu, sắc mặt Phí Tuyết Ni trở nên trắng bệch.
Còn Hứa Kiều Kiều với Vu Tiểu Mạn đứng bên cạnh lại nắm tay hô lên, “Đẹp trai quá đi! Giọng còn hay nữa chứ!”
Hiện tại cả người anh ta đều vô cùng khó chịu, anh ta cảm thấy hô hấp ngày càng khó khăn.
Dưới lòng bàn chân như nổi lửa, đứng thôi cũng cảm thấy nóng rát!
Hô hấp càng ngày càng gấp càng ngày càng khó chịu.
Vì để thả lỏng, anh ta giơ tay nhẹ nhàng tháo lỏng cà vạt ra.
Mà cùng lúc đó, trong đám người đã sớm ồn ào xôn xao cả lên.
Các phóng viên hưng phấn giơ máy ảnh lên, cảm thấy hôm nay tới đây đúng là đáng giá!
Mọi người dưới sân khấu cũng vô cùng náo nhiệt, họ vô cùng tò mò rốt cuộc vị tiểu thiếu gia trong truyền thuyết của nhà họ Vinh là như thế nào.
Có người còn chưa từng biết đến Vinh Chân, người bên cạnh cũng rất nhiệt tình phổ cập cho họ, ví dụ như Đổng Tinh Tinh, cô ta đành phải nghe bạn trai nói cho mới biết.
Ông cụ Vinh đúng là gừng càng già càng cay, cố ý nói úp úp mở mở để khiến không khí càng nóng lên.
Chỉ khi không khí hoàn toàn nóng lên, khiến cho lòng hiếu kỳ của mọi người lên tới đỉnh điểm thì mới đạt được hiệu quả tốt nhất.
Phí Tuyết Ni, Hứa Kiều Kiều cùng Vu Tiểu Mạn đứng cạnh nhau cũng rất tò mò hóng chuyện.
Tiền tài và địa vị của nhà họ Vinh ở thành phố Loan Khẩu thì bọn họ đều biết, hiện tại Hứa Kiều Kiều và Phí Tuyết Ni và Vu Tiểu Mạn lại được “phổ cập khoa học” về chuyện của tiểu thiếu gia nhà họ Vinh.
Nghe xong phổ cập khoa học, Phí Tuyết Ni nhỏ giọng nói: “Vậy tiểu thiếu gia Vinh Chân này mới là người thừa kế chính thức của nhà họ Vinh rồi...”
Hứa Kiều Kiều gật gật đầu, sau đó bảo Phí Tuyết Ni cùng Vu Tiểu Mạn nhìn Vinh Đằng, tiếp tục nhỏ giọng nói: “Cậu xem Vinh Đằng với vợ anh ta ở đằng kia kìa, hai người đang rất sột ruột rồi, Vinh Đằng còn phải thả lỏng cà vạt ra nữa kìa...”
Phí Tuyết Ni với Vu Tiểu Mạn nhìn qua, sau đó cười nói: “Chắc hiện tại trong lòng anh ta đang hoảng lắm.”
Hứa Kiều Kiều cười nói: “Chắc chắn rồi, vốn dĩ cho rằng nhà họ Vinh là của mình, nhưng kết quả lại vô cùng bất ngờ, tiểu thiếu gia đột nhiên trở lại, trong lòng có thể không hoảng hốt sao? Nếu không phải đang đứng đây, chắc chắn anh ta muốn chạy lên che miệng ông cụ rồi!”
Phí Tuyết Ni với Vu Tiểu Mạn hóng chuyện vô cùng vui vẻ, nhìn Vinh Đằng và Hạ Hi như vậy, bọn họ cũng thấy rất vui.
Vừa rồi khi Vinh Đằng và Hạ Hi vừa mới vào sảnh tiệc đã được phóng viên phỏng vấn, vẻ mặt đó vô cùng đắc ý, đối lập hoàn toàn với sắc mặt hiện tại, đúng là quá thú vị rồi!
Nhìn Vinh Đằng chán rồi, Phí Tuyết Ni lại hỏi: “Cũng không biết tiểu thiếu gia này có đẹp trai không nhỉ?”
Hứa Kiều Kiều nhìn về phía ông cụ Vinh tử trên sân khấu, nhỏ giọng phỏng đoán nói: “Vinh Đằng là con riêng, không có gen của nhà họ Vinh, nên cũng không đẹp trai lắm, nhưng mấy cậu nhìn ông cụ Vinh đi, lúc trẻ chắc chắn cũng rất tuấn tú, vậy nên cháu trai ông ấy chắc chắn cũng sẽ không kém.”
Vu Tiểu Mạn ở bên cạnh cũng gật gật đầu, “Chắc chắn đẹp trai hơn Vinh Đằng.”
Lúc này, ông cụ Vinh trên sân khấu cũng bắt đầu tiết lộ.
Ông ấy đứng trước microphone, trên mặt vẫn tươi cười, nói vào microphone: “Vậy hiện tại, hãy để cháu trai tôi nói với mọi người vài câu, sau này mọi người hãy nể mặt ông già này mà giúp đỡ đứa cháu này của tôi hơn nhé.”
Sau khi nói xong, ông liền ra hiệu với người nào đó ở dưới sân khấu.
Vinh Mặc cũng hiểu ý, anh bước đến chỗ sân khấu, sau đó bước lên sân khấu dưới ánh mắt của mọi người, sau đó đứng trước mặt Vinh Tri Hành. Hai ông cháu anh có điểm giống nhau, vừa nhìn đã biết là ông cháu ruột.
Vinh Mặc vừa lên sân khấu, đám người vừa yên lặng giờ lại sôi nổi lên.
Nhất là mấy cô gái mới lớn, trong nháy mắt Đổng thời phát ra những tiếng kinh ngạc nho nhỏ.
Vinh Mặc đứng trước microphone, chào hỏi đơn giản: “Chào mọi người, tự giới thiệu một chút, tôi là Vinh Chân.”
Sau đó anh vừa nói xong, đám người lại kinh ngạc, giống như mấy cô gái đang xem idol biểu diễn vậy.
Trong đám người dưới sân khấu, Lý Tinh Văn với Tiền Trân Trân ăn ý quay đầu lại nhìn chằm chằm Sầm Tuế, dùng ánh mắt như muốn đâm thủng cả người cô vậy.
Tiền Trân Trân mở miệng hỏi: “Mắt tớ không bị gì chứ, là bạn trai cậu sao?!”
Sầm Tuế giơ tay lên sờ trán, vốn dĩ cô đã chuẩn bị tâm lý trước rồi.
Đã đến nước này cô cũng đành gật đầu nói: “Ừm.”
Nhận được câu trả lời khẳng định, Lý Tinh Văn cùng Tiền Trân Trân trừng mắt, càng như muốn đâm thủng Sầm Tuế.
Sầm Tuế vẫn rất bình tĩnh, cô nhỏ giọng cầu xin nói: “Các chị em à, trở về...trở về tớ từ từ giải thích với các cậu...”
Lý Tinh Văn cùng Tiền Trân Trân thu lại biểu tình, tạm thời buông tha cho cô.
Bên kia, khi nhìn thấy Vinh Mặc lên sân khấu, sắc mặt Phí Tuyết Ni trở nên trắng bệch.
Còn Hứa Kiều Kiều với Vu Tiểu Mạn đứng bên cạnh lại nắm tay hô lên, “Đẹp trai quá đi! Giọng còn hay nữa chứ!”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook