Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Thật sự rất mệt, Sầm Tuế vừa định nói được, nhưng cô lại chợt nhớ tới gì đó, hỏi Vinh Mặc: 【 Đúng rồi, hiện tại anh đã trở về nhà họ Vinh, có phải sẽ không đến thành phố Tô An nữa không? 】

Vinh Mặc: 【Gần mà, lúc nào cũng có thể đến】

Sầm Tuế nhìn di động, mí mắt cũng nặng dần: 【 Được rồi, nhưng anh cứ yên tâm giải quyết chuyện trong nhà đi, dù sao em vẫn phải đi học, không có nhiều thời gian bên anh được, khi nào rảnh chúng ta lại gặp nhau! 】

Vinh Mặc nhìn di động rồi cười nhắn lại: 【Được】

Sầm Tuế: 【Mệt quá rồi, em đi ngủ đây, ngủ ngon 】

Vinh Mặc: 【 Ngủ ngon, mơ đẹp】

Sầm Tuế buông điện thoại xuống, chớp chớp mắt hai cái.

Tiền Trân Trân chợt hỏi cô, “Tuế Tuế, hiện tại ông chủ Vinh đã về nhà, vậy không phải cậu lại giống với Đổng Tinh Tinh sao, sau này phải yêu xa à?”

Mắt Sầm Tuế đờ đẫn, cô kéo dài âm thanh nói: “Nếu hai người yêu nhau đã lâu thì cần gì phải gặp nhau mỗi ngày...”

Lý Tinh Văn ở bên cạnh phụ họa nói: “Yêu xa cũng khá tốt mà, cả hai đều có không gian riêng, nỗ lực vì hạnh phúc tương lai!”

Tiền Trân Trân nghĩ nhiều hơn, “Cậu không nhận ra sao, hôm nay có nhiều cô gái có ý với ông chủ Vinh như vậy. Nếu trước anh ta chỉ là một ông chủ ở một cửa hàng đồ cổ nhỏ thì không sao, nhưng hiện tại anh ta chính là người thừa kế của nhà họ Vinh, sẽ tiếp xúc với nhiều người hơn, cũng không biết sẽ có bao nhiêu cô gái đến tiếp cận đâu.”

Lý Tinh Văn nghe xong cũng hít vào một hơi, cảm thấy đúng là chút không ổn.



Mà Sầm Tuế vẫn rất bình tĩnh, cô khẽ mở miệng mơ hồ nói: “Đầu tiên, Vinh Mặc không phải là người như vậy. Thứ hai, nếu tớ lại nhìn lầm một lần nữa thì dù anh ấy có dụ dỗ tớ thì tớ cũng không khống chế được, lo lắng cũng chỉ là dư thừa thôi.”

Tiền Trân Trân cười một chút, “Cậu đúng là bình tĩnh như Phật vậy.”

Sầm Tuế chậm rãi ngáp hai cái, “Đó là nhìn rõ cuộc đời.”



Ở nhà ngủ cũng không được yên giấc.

Sáng sớm hôm sau, Vinh Mặc cùng mẹ anh là Cố Ninh Ngọc cùng nhau đến phòng ăn chính để ăn sáng.

Bởi vì Vinh Tri Hành tuổi già nên cũng dậy sớm, nên bữa sáng vẫn rất tươm tất.

Vinh Mặc và Cố Ninh Ngọc đến phòng ăn chào hỏi Vinh Tri Hành với Khương Mẫn, Vinh Đằng cùng Hạ Hi cũng rất tuân thủ quy tắc nên cũng đến.

Người duy nhất trong nhà không dậy ăn sáng chính là Vinh Điềm.

Cô ta thường ngủ muộn nên cũng dậy muộn, Vinh Tri Hành cũng không nói gì.

Trước đây, Vinh Mặc đều không đến đây trong mấy trường hợp cả nhà ăn cùng nhau thế này.

Anh không giống Vinh Điềm, trước kia là anh trực tiếp không cho Vinh Tri Hành chút mặt mũi nào cả, không nịnh hót không lấy lòng, không không muốn nhìn thấy mấy người kia nên anh cũng không tới làm gì cả.



Nhưng hiện tại, anh đã trở lại Nhà họ Vinh.

Cái gì nên giành anh cũng đã giành rồi, nên mọi thứ anh đều phải tuân theo.

Rốt cuộc anh phải tranh giành điều gì trong ngôi nhà này, không phải đấu tranh chỉ vì muốn có cảm giác tồn tại, vậy chẳng lẽ tranh tình cảm của ông cụ sao?

Thật ra anh không cần phải lao lực để tranh giành sự yêu thích của ông cụ, nhưng anh phải bắt đầu xây dựng cảm giác tồn tại trong nhà họ Vinh này.

Cả nhà ngồi xuống, ngoài trừ Vinh Tri Hành cùng Khương Mẫn nhìn có vẻ ôn hòa, Vinh Mặc, Cố Ninh Ngọc cùng Vinh Đằng, Hạ Hi, hai bên đều đối địch nhau. Ngồi đối diện trên bàn ăn, dù là ánh mắt hay động tác ăn cơm, hoàn toàn không có sự thoải mái nào cả.

Tối hôm qua do quá bận nên cũng chưa nói được gì.

Hiện tại người một nhà ngồi xuống, Khương Mẫn mới ôn hòa hỏi Vinh Tri Hành: “Chuyện Tiểu Chân muốn trở lại nhà họ Vinh, sao ông không nói trước một tiếng vậy? Khiến cho chúng tôi trở tay không kịp, quà cáp cũng chưa chuẩn bị.”

Vinh Tri Hành nói chuyện bình thản, “Muốn quà gì chứ, không phải sợ bà nhọc lòng sao? Trong nhà cả ngày gà bay chó sủa, không phải bà luôn cãi nhau với thằng nhóc này, hoặc tôi với bà sẽ cãi nhau, tôi sợ khi Chân Nhi về, mấy người lại nháo nhào lên, tôi còn có thể trải qua lễ mừng thọ tám của mình không?”

Vinh Tri Hành thốt ra lời này, sắc mặt Khương Mẫn liền trắng bệch.

Nhưng thật ra bà ta cũng không thể hòa hợp với Hạ Hi, cũng có mấy lần cãi nhau, nhưng bà ta không thể không chướng mắt cô chị dâu này của Vinh Điềm được, hai người không có việc gì liền cãi nhau, nhào nhào đến tận chỗ Vinh Đằng, nên trong nhà không bao giờ yên ổn.

Khương Mẫn cũng đã có cảm giác, bà ta cảm thấy dạo này ông cụ Vinh hay cáu gắt khó chịu.

Nhưng bà ta không ngờ lão gia tử sẽ trực tiếp để Vinh Chân trở về, đánh cho mấy người bạn họ trở tay không kịp.

Thấy Khương Mẫn không nói lời nào, Vinh Tri Hành lại nói: “Chuyện của Chân Nhi các người không cần nhọc lòng, cháu trai tôi thì tôi tự quản, mọi người cứ làm tốt chuyện của mình là được rồi. Tôi còn sống được bao nhiêu năm nữa chứ, các người để tôi được yên ổn đi.”

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...