Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Ông cụ càng nói càng không cho họ chút mặt mũi.

Khương Mẫn hơi hơi nhấp miệng, cơm sáng cũng nuốt không trôi nữa.

Vinh Đằng cùng Hạ Hi cũng không dám nói lung tung, nhất là khi tâm trạng ông cụ không tốt và trách móc họ đủ thứ.

Không khí trên bàn ăn rơi vào trạng thái khó xử.

Vinh Mặc coi như không hiểu, anh bỗng mở miệng nói: “Ông nội, hôm nay chúng ta làm cái gì?”

Ánh mắt chuyển hướng qua Vinh Mặc, giọng điệu Vinh Tri Hành lập tức lại ôn hòa, “Hôm nay chúng ta không làm gì cả, ông nội đưa cháu đi xem sản nghiệp của nhà họ Vinh chúng ta.”

Ông cụ vừa nói như vậy xong, Khương Mẫn, Vinh Đằng cùng Hạ Hi, trực tiếp ngẩn người ra.

Bọn họ ăn ý mà nhìn thoáng qua Vinh Mặc, nhưng cũng không mở miệng nói thêm điều gì.

Sau đó Vinh Tri Hành cũng ăn sáng xong, ông đưa Vinh Mặc đi.

Mà Cố Ninh Ngọc cũng không ở lâu, bà buông đũa nói: “Mẹ, em chồng, em dâu, con ăn no rồi, mọi người cứ ăn từ từ.”

Nói xong cũng đứng dậy ưu nhã rời đi.



Sau khi Cố Ninh Ngọc đi được chưa đến hai phút, Khương Mẫn đập mạnh đôi đũa xuống bàn.

Thật sự không nhìn được nữa, sau khi đập đũa xuống xong, bà ta bình tĩnh nói: “Đều là do con cưới được cô vợ tốt đấy!”

Bà ta hầu hạ ông cụ gần hai mươi năm, trước nay chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày bà ta bị “ghét bỏ”, sẽ lâm vào tình thế không thể nói gì trước mặt ông, còn bị ông tỏ ra ghét bỏ.

Bà ta cực khổ hai mươi năm, cuối cùng kết quả lại thành ra như vậy sao?

Mà Hạ Hi nghe được lời này cũng sửng sốt.

Cô ta cũng không phải người có thể nhịn được, lập tức liền lên tiếng nói: “Mẹ, mẹ có ý gì vậy?”

Khương Mẫn quay đầu nhìn về phía cô ta, vẻ mặt giận dữ nói: “Tôi có ý tứ gì? Từ khi cô gả vào Nhà họ Vinh chúng tôi, trong nhà có một ngày yên bình chưa? Nếu ông cụ không bị cô chọc cho phiền lòng, ông ấy sẽ để Vinh Chân trở về sao? Hiện tại thì hay rồi, cô vừa lòng chưa!”

Hạ Hi cũng không nhận lỗi, cô ta cãi lại: “Cái gì gọi là con chọc ông cụ phiền lòng? Mẹ muốn trách cũng nên trách cô con gái ngoan của mẹ đấy, cô ta chính là đồ tâm thần! Không muốn anh trai mình đối xử tốt với người khác, ngày nào cũng quậy phá? Mẹ nên hỏi xem có phải cô ta vừa lòng chưa mới đúng!”

Khương Mẫn bị cô chọc tức đến cả người run rẩy, “Thái độ với người lớn của cô là vậy sao? Đây là thái độ của cô với mẹ chồng sao? Điềm Nhi thân với anh trai nó thì cô đã bảo tâm thần? Chất Nhi gả cho chú nên cũng là tâm thần sao? Có phải cô không được dạy dỗ đúng không?!”

Hạ Hi cười lạnh, “Thục nữ quý tộc gặp được các người cũng đều phải biến thành người đàn bà đanh đá thôi!”

Nói xong cô ta liền đứng lên, để Khương Mẫn cùng Vinh Đằng ở phía sau.



Khương Mẫn tức giận đến cả người đều ở run lên, lại hỏi Vinh Đằng: “Vợ anh cưới về, chẳng lẽ anh không quản sao?”

Vinh Đằng cũng vô cùng đau đầu, buông đôi đũa nhìn về phía Khương Mẫn, hít sâu một hơi rồi nói: “Mẹ, hai người có thể để con yên tĩnh chút không? Hiện tại Vinh Chân đã trở lại rồi, hai người làm loạn nên như vậy, không biết nhà họ Vinh sẽ thuộc về ai đây.”

Khương Mẫn nghe được lời này cũng bình tĩnh lại, vội hỏi: “Vậy con nói phải làm sao bây giờ? Ý của ông cụ là muốn dẫn dắt Vinh Chân, còn tự mình dẫn cậu ta đi xem sản nghiệp trong nhà, con nói vậy phải làm sao bây giờ?”

Vinh Đằng chỉ cảm thấy vô cùng nhức đầu.

Anh ta đỡ trán rồi hít vào một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh nói: “Mẹ quản Điềm Điềm cho tốt trước đi, đừng để con bé tìm đến Hạ Hi rồi gây chuyện. Chuyện trong công tỵ mẹ không cần xen vào, dù Vinh Chân có vào công ty thì cũng do con quản. Mẹ phải chăm sóc ông cụ cho tốt, mẹ hiểu không?”

Khương Mẫn bình tĩnh suy nghĩ, sau đó gật đầu nói: “Đã hiểu, mẹ đều nghe con.”

Vinh Đằng miễn cưỡng thở dài nhẹ nhõm một hơi, “Con đã bàn bạc qua với Hạ Hi rồi, con quản lý Vinh thị mười mấy năm, trên dưới đều là người của con, Vinh Chân muốn đoạt lấy từ trong tay con cũng không dễ dàng như vậy đâu. Không tiêu tốn mười mấy năm công sức thì cậu ta lấy tư cách gì tranh với con chứ? Nên mẹ không cần lo lắng quá đâu.”

Khương Mẫn nghe lời này càng thả lỏng hơn, tiếp tục gật đầu, “Được.”

……

Vinh Đằng an ủi Khương Mẫn xong cũng vội đi làm.

Đến công ty bận rộn nửa ngày, vừa ngồi vào văn phòng thì đã cho gọi Ngụy Nghị, phân công công việc: “Cậu giúp tôi tìm một dự án phim truyền hình để đầu tư đi, không quan tâm có kiếm được tiền hay không, chỉ cần kịch bản dài, cho Hạ Hi làm nữ chính để cô ta ra ngoài đóng phim.”

Cả đêm anh ta suy nghĩ mãi những vẫn không hiểu, tại sao ông cụ Vinh ghét Vinh Chân như vậy, sao lại gọi cậu ta trở về vào lễ mừng thọ tám mươi chứ.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...